Lục Tây Kiêu đứng bên giường hỏi một câu rồi im bặt.
Anh hơi nản lòng gục xuống, ép cái tai không đeo tai nghe xuống dưới, cố gắng ngăn cách âm thanh, nhưng một bên tai nghe chẳng thể chặn nổi. Không chỉ tai khó chịu mà tư thế ngồi gục thế này cũng khiến cơ thể không thoải mái, dây thần kinh não của Lục Tây Kiêu đau nhức.
Khi tiếng động phòng bên ngày càng lớn, ngọn lửa trong lòng Lục Tây Kiêu cũng bùng lên dữ dội, đôi mày nhíu chặt đến mức lông mi cũng run rẩy. Anh đột ngột mở mắt, cuối cùng không nhịn nổi nữa, đang định làm gì đó thì tai nghe bất ngờ bị giật ra. Tiếng động phòng bên lập tức ùa vào, rót thẳng vào tai anh. Mí mắt anh giật mạnh, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Anh ngẩng đầu nhìn Ôn Lê.
Lại thấy Ôn Lê dịch sang phía bên kia giường, cố gắng chừa ra một nửa vị trí trên chiếc giường nhỏ bé đến đáng thương, sau đó cô thản nhiên nhét lại bên tai nghe bị lỏng.
Suốt quá trình cô không hề mở mắt, cũng chẳng nói câu nào.
Lục Tây Kiêu mừng rỡ khôn xiết.
Không ngờ Ôn Lê thực sự cho anh lên giường.
Ôn Lê không nghĩ nhiều như Lục Tây Kiêu.
Chỉ là nằm nhờ thôi, cũng chẳng làm gì.
Vả lại cũng chẳng phải chưa từng nằm chung giường.
Chắc chắn sẽ không xảy ra tình huống nào ngượng ngùng hơn lần trước đâu.
Tiếng động phòng bên tuy gây ngượng ngùng, nhưng phần nhiều là buồn nôn —— thà rằng có một người phụ nữ thì đã toàn là ngượng ngùng rồi.
Lục Tây Kiêu không do dự một giây nào, leo ngay lên giường.
Chiếc giường ván gỗ vốn đã chịu trọng thương nay kêu răng rắc, nhưng may mà vẫn chịu được sức nặng của hai người. Lục Tây Kiêu nằm nghiêng, đối diện với Ôn Lê đang nằm ngửa, lại lấy bên tai nghe của mình nhét vào tai, ánh mắt dịu dàng chứa đầy ý cười dừng trên mặt Ôn Lê.
Trái tim vốn chẳng lúc nào bình yên của anh lúc này đã được vỗ về cực tốt.
"Lê Lê?" Lục Tây Kiêu gọi cô.
Ở khoảng cách gần, giọng anh vang ngay bên tai.
"Em vẫn chưa trả lời tôi."
Có thể thả anh ra khỏi danh sách đen không.
Ôn Lê: "Câm miệng, không ngủ thì biến xuống dưới."
Lục Tây Kiêu khẽ mím môi, im lặng.
Mấy gã phòng bên đang hăng máu.
Vừa bận rộn, vừa đột nhiên tán dóc.
Một tên trong đó vừa thở hổn hển vừa nói: "Gã đàn ông châu Á gặp ở tầng một lúc nãy trông 'ngon' thật đấy, người thật còn gợi cảm, phong tình, quyến rũ hơn cả ảnh trên lệnh truy nã."
Sắc mặt Lục Tây Kiêu đang nhìn Ôn Lê bỗng chốc cứng đờ.
Mà Ôn Lê cũng nghe thấy nên đã mở mắt ra.
Vẻ mặt đầy thú vị.
Một tên khác hào hứng phụ họa: "Đúng là chưa thấy cực phẩm nào như thế, không chỉ mày thích mà tao cũng mê. Lúc nãy ở dưới nhìn thôi tao đã chịu không nổi rồi."
"Tiếc là bọn chúng đông người quá, không thì tao cũng phải tìm mọi cách chiếm lấy gã. Nếu được làm một nháy với gã, tao có chết cũng cam lòng. Thật muốn biết tiếng rên của gã nghe êm tai đến mức nào..."
"Đành nhắm mắt coi mày là gã vậy."
"..."
Ôn Lê chậm rãi quay đầu nhìn Lục Tây Kiêu.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, mặt sát mặt.
Nhưng Ôn Lê lúc này chẳng bận tâm đến chuyện đó.
Cô vừa nghe thấy cái gì?
Mấy gã đàn ông phòng bên vừa hành sự vừa ảo tưởng về Lục Tây Kiêu.
Nhìn Lục Tây Kiêu đang nghiến răng nghiến lợi như muốn giết người, Ôn Lê từ từ mím môi, cố gắng không để mình bật cười.
Chuyện này cũng quá...!!!
Cô cũng cảm thấy ngượng ngùng và bị xúc phạm thay cho Lục Tây Kiêu.
Đến mức thấy tội nghiệp cho anh luôn.
Nhìn sắc mặt Lục Tây Kiêu ngày càng khó coi, nghe phòng bên oang oang ý dâm mình, Ôn Lê nhịn cười đến mức mặt đỏ bừng, tiếng cười khẽ lọt ra từ kẽ môi mím chặt.
Cô nhịn cười đến mức vai run rẩy, mắt cười cong tít.
Lục Tây Kiêu nhìn cô: "..."
Đây là lần đầu tiên anh thấy Ôn Lê cười rạng rỡ như vậy.
Và niềm vui này được xây dựng trên nỗi đau của anh.
Cả đời này anh chưa bao giờ thấy buồn nôn đến thế.
Lục Tây Kiêu có cảm giác như mình đã bị xâm hại, đã không còn sạch sẽ nữa rồi.
"So với gã đàn ông châu Á đó, tao thực ra còn muốn nếm thử mùi vị của con nhỏ châu Á kia hơn, nhìn mà tao 'lên' luôn rồi."
Tiếng cười không nhịn được của Ôn Lê đột ngột tắt ngóm.
Nạn nhân cộng một.
Cả hai chẳng ai thoát được.
"Lâu rồi không đụng vào đàn bà, tao cứ tưởng mình không còn hứng thú với phụ nữ nữa, hóa ra không phải."
"Làn da mịn màng đó không dám tưởng tượng nó mướt và thơm đến mức nào, thật muốn lột sạch cái đống quần áo vướng víu đó ra xem nó đẹp và mềm mại ra sao, còn cái miệng nhỏ hồng hào kia nữa, chậc... nếu có thể cho tao..."
Sắc mặt Ôn Lê lạnh xuống.
Lục Tây Kiêu bên cạnh đột ngột ngồi dậy xuống giường, bước vài bước mở cửa phòng, lạnh giọng ra lệnh cho thuộc hạ đang đứng gác ngoài cửa.
Khi Lục Tây Kiêu đóng cửa quay lại, cửa phòng bên cạnh đã bị hỏa lực phá tung, sau một tràng tiếng súng, mọi thứ trở nên yên tĩnh.
Vừa quay lại cạnh giường, đã thấy Ôn Lê dịch vào giữa giường. Lục Tây Kiêu trơ mắt nhìn cô thu hồi chỗ nằm mà chẳng làm gì được, nhìn cô tháo tai nghe, nhắm mắt ngủ.
Trong phòng vang lên một câu của Lục Tây Kiêu: "Ngủ ngon."
Lục Tây Kiêu lại nằm xuống đất.
Cuối cùng cũng có một giấc ngủ yên tĩnh.
Căn phòng im phăng phắc, Lục Tây Kiêu vừa nhắm mắt lại, nghe thấy Ôn Lê trên giường: "Phụt ——" một tiếng bật cười.
Lục Tây Kiêu mở mắt: "..."
"Quên đi, đừng nghĩ nữa." Anh bất lực nói một câu.
Anh không nói thì thôi, Ôn Lê vừa nghe câu này cộng thêm giọng điệu chán đời đó, cứ như bị chọc đúng huyệt cười, không dừng lại được, nhịn cười đến mức ván giường cũng rung bần bật.
Lục Tây Kiêu: "..."
Thực sự buồn cười đến thế sao?
Khó khăn lắm cô mới dừng lại được.
Lục Tây Kiêu tưởng cô đã cười xong, cười đủ rồi.
Kết quả Ôn Lê nén cười khó nhọc thốt ra một câu: "Cưng à..."
Sau đó lại cười tiếp.
Lục Tây Kiêu: "..."
Anh ngồi dậy, nói với Ôn Lê đang nhịn cười trên giường: "Nhân lúc em đang vui, tôi xin phép được ra khỏi danh sách đen lần nữa."
Ôn Lê đón nhận ánh mắt của anh, sau đó nén cười lại, khẽ hất cằm với anh, như muốn nói: Còn lâu mới thả anh ra.
Lục Tây Kiêu: "..."
Anh bất lực nằm lại, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Đêm khuya thanh vắng.
Lục Tây Kiêu giật mình tỉnh dậy từ cơn ác mộng, mồ hôi đầm đìa.
Anh vội vàng ngồi dậy, thấy Ôn Lê vẫn đang ngủ yên lành trên giường, anh mới thở phào nhẹ nhõm, tim đập thình thịch.
Ôn Lê trong cơn ngủ say nhạy bén nhận ra điều gì đó.
Mở mắt ra liền thấy Lục Tây Kiêu đang gục bên giường ngủ.
Cô chớp chớp mắt, nhìn gương mặt Lục Tây Kiêu đang gối lên cánh tay, chẳng biết đang nghĩ gì. Nhìn một hồi, đột nhiên lại nhớ đến chuyện Lục Tây Kiêu bị xâm phạm bằng lời nói, cô bật cười một tiếng.
Không được nghĩ nữa, cười nữa là mất ngủ mất.
Thế là Ôn Lê quay sang nhìn trần nhà.
Đến khi Ôn Lê mở mắt ra lần nữa, thấy Lục Tây Kiêu vốn đang gục bên giường đã tỉnh, đang chống cằm nhìn chằm chằm cô.
Ôn Lê định vươn vai một cái nhưng lại thôi.
Bên ngoài trời đã sáng.
Ôn Lê lúc này hơi cuộn người lại, đầu ngay sát mép giường, mà một lọn tóc của cô đang bị Lục Tây Kiêu quấn quanh ngón trỏ nghịch ngợm.
Bị phát hiện, Lục Tây Kiêu thản nhiên buông tóc cô ra, mặt không đổi sắc nói: "Tỉnh rồi à."
Ôn Lê nhìn chằm chằm anh.
Lục Tây Kiêu che giấu sự chột dạ, mặt không biến sắc đánh lạc hướng cô: "Mơ thấy giấc mơ đẹp gì mà ngủ cũng cười thế."
Ôn Lê nhướng mày: "Anh nói xem?"
Nụ cười trên môi Lục Tây Kiêu khựng lại: "..."
Cô tuyệt đối là cố ý.
Ôn Lê: "Ở đây nguy hiểm, anh nên về sớm đi, hôm qua là 'cưng à', hôm nay không khéo thành 'món tráng miệng' cho người ta đấy."
Lục Tây Kiêu mặc kệ cô trêu chọc.
Anh được đà lấn tới: "Đúng là nguy hiểm thật, thế nên tôi chẳng đi đâu cả, đi theo Châu trưởng Ôn mới là an toàn nhất."
Ôn Lê liếc anh một cái, quay người tìm điện thoại xem giờ, vẫn còn sớm. Cô đặt điện thoại xuống, duỗi thẳng hai chân lên trần nhà, vẫn chưa muốn dậy.
Cô có thói quen nằm ườn trên giường một lát.
Dù cái giường này chẳng đáng để cô nằm ườn chút nào.
Lục Tây Kiêu khẽ gọi cô: "Lê Lê."
Ôn Lê liếc anh một cái.
Lục Tây Kiêu: "Em xích lại đây một chút."
Ôn Lê nhìn anh, do dự một lát, cuối cùng vẫn dịch về phía anh một chút.
Lục Tây Kiêu: "Xích lại thêm chút nữa."
Vẻ mặt Ôn Lê đầy vẻ mất kiên nhẫn, nhưng vẫn làm theo.
Động tác của cô hơi thô bạo, không cẩn thận dịch quá đà, thế là mặt đối mặt ngay trước mặt Lục Tây Kiêu. Cô định lùi lại một chút thì Lục Tây Kiêu lúc này đã gục xuống trước mặt cô.
Động tác định lùi lại của Ôn Lê khựng lại, sau đó cô mới lùi ra một chút, kéo giãn khoảng cách rồi nhìn anh.
Nghỉ ngơi một đêm, sắc mặt anh đã tốt hơn nhiều.
Râu dưới cằm đã mọc dài ra một chút.
Hai người mặt đối mặt, không khí im lặng một hồi.
Ôn Lê bảo anh: "Nói đi."
Lục Tây Kiêu đang tận hưởng khoảnh khắc tốt đẹp này hơi ngẩn ra, có chút không hiểu: "Nói gì cơ?"
Ôn Lê: "Chẳng phải anh có chuyện muốn nói với tôi sao?"
Lục Tây Kiêu: "Không có mà."
"Thế anh bảo tôi xích lại đây làm gì?"
"Chỉ là muốn ở gần em hơn, nhìn em thôi."
Ôn Lê nhìn anh vài giây, sau đó dứt khoát xoay người xuống giường.
Cô lầm bầm mắng một câu: "Đồ dở hơi."
Lục Tây Kiêu: "..."
Đề xuất Huyền Huyễn: Thần Đình Đại Lão Trùng Sinh Ký
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay