Ôn Lê ngồi nghiêng người trên ghế, trước mắt một ly Coca, trên tay một ly, gần nửa phút trôi qua mà chẳng có phản ứng gì.
Lục Tây Kiêu rất muốn xem lúc này Ôn Lê đang có biểu cảm gì.
Ôn Lê khẽ mím môi, đầy mùi vị Coca trong miệng.
Hôn gián tiếp.
Khi từ này hiện lên trong đầu, bàn tay cầm ly Coca của Ôn Lê bỗng nhiên siết chặt lại, đồng tử như rung động.
Cô và Lục Tây Kiêu?!
Ôn Lê thấy đại não mình điên rồi.
Cưỡng ép xóa bỏ từ này khỏi từ điển của mình.
Không thèm cân nhắc.
Sự ngượng ngùng đến chậm hơn "hôn gián tiếp" một chút, sau khi cưỡng ép xóa bỏ bốn chữ kia thì gần như chỉ còn lại sự ngượng ngùng.
Uống nhầm Coca thì cũng thôi đi, mình lại còn giật từ tay Lục Tây Kiêu, câu "Cái này của tôi" khiến Ôn Lê ngượng đến mức nhắm mắt lại ở nơi Lục Tây Kiêu không nhìn thấy.
Cái tên Lục Tây Kiêu này, tốt nhất là đừng có phát hiện ra ngay từ lần đầu tiên cô uống nhầm. Nghĩ đi nghĩ lại thì đã ngượng đến mức này rồi, phát hiện một lần hay hai lần thì có gì khác nhau?
Hy vọng ngụm đầu tiên trước khi cô uống nhầm là do Lục Cảnh Nguyên uống.
Nhưng rõ ràng là không có khả năng đó.
Ga của Coca đá hơi xộc lên mũi, lúc phim mới bắt đầu nhóc con đã nếm thử một ngụm nhỏ rồi lắc đầu ngay.
Thần sắc Ôn Lê thay đổi nhanh chóng mấy lượt.
Cuối cùng mọi thứ trở lại bình tĩnh.
Cô ngồi thẳng người lại.
Lục Tây Kiêu đang hơi nghiêng đầu định nhìn trộm tình hình vội vàng nhìn lại màn hình, giả vờ làm người vô tội, mà anh cũng vô tội thật.
Ôn Lê giữ khuôn mặt bình thản, định đặt nửa ly Coca trên tay về chỗ cũ, giữa chừng nghĩ đến điều gì đó bèn khựng lại.
Cô đặt lại, lát nữa Lục Tây Kiêu cầm lên uống thì sao? Dù sao Lục Tây Kiêu dường như cũng chẳng chê cô đã uống qua.
Vừa nãy anh đã định ngậm cái ống hút cô đã ngậm để uống mà.
Nếu anh thật sự muốn uống, cô cũng chẳng thể ngăn cản được đúng không? Dù sao Coca cũng là của anh, nên cô không đặt lại cũng không xong.
Sau một giây khựng lại, Ôn Lê thản nhiên đặt lại chỗ cũ.
Anh không để tâm muốn uống thì cứ uống đi.
Bờ môi Ôn Lê khẽ động, đắn đo hai giây, vẫn cứng nhắc nói một câu: "Lát nữa mua ly mới trả anh."
Uống của người ta rồi thì cũng không nên coi như không có chuyện gì xảy ra.
Đôi mắt đang dán vào màn hình của Lục Tây Kiêu khẽ chuyển động, luôn chú ý đến Ôn Lê bên cạnh, nghe thấy Ôn Lê nói chuyện, anh lập tức nhìn sang, đưa ra phản hồi.
"Không sao đâu."
Ôn Lê nghe thấy anh nói một cách đại lượng.
Như để chứng minh thật sự không có vấn đề gì, Lục Tây Kiêu lập tức thực hiện hành động thực tế, nói: "Chỗ còn lại đủ anh uống rồi."
Anh vừa nói vừa cầm nửa ly Coca lên uống luôn.
Không cho Ôn Lê cơ hội phản ứng.
Nhìn anh ngậm lấy cái ống hút mình đã ngậm trong miệng.
Bốn chữ đã xóa khỏi từ điển lại quay trở lại.
Khiến Ôn Lê có chút phản ứng chậm chạp.
Đôi mắt như có ý thức tự chủ nhìn vào đôi môi của anh.
Sự thay đổi thần sắc của cô khiến người ta không hiểu nổi.
Chắc là nhiệt độ điều hòa thay đổi rồi, Ôn Lê thấy hơi nóng đầu.
Ánh mắt cô dao động, không biết là do ngượng ngùng hay gì, có một khoảnh khắc tầm mắt không biết nên đặt vào đâu.
Nhóc con lúc này đã giải vây giúp cô.
"Chị ơi, nhìn chú chó kìa."
Nhóc con dùng ngón tay nhỏ chỉ vào màn hình lớn, hào hứng gọi cô.
Ôn Lê thuận thế nhìn sang, không thèm để ý đến Lục Tây Kiêu nữa.
Cô nhìn màn hình, vô thức nuốt nước bọt tiết ra trong miệng, vị Coca còn sót lại trong nước bọt khiến cô sững người.
Sau đó biểu cảm trở nên hơi cứng đờ.
Cứ như thứ nuốt xuống không chỉ đơn thuần là nước bọt.
Trong miệng dường như cũng không chỉ có vị Coca.
Mà còn có mùi vị của Lục Tây Kiêu.
Đôi môi Ôn Lê khẽ mở, có chút không biết nên đặt cái miệng mình thế nào cho phải, giống như Lục Tây Kiêu nói, đây là động tác nuốt bình thường, không kiểm soát được, cô không thể nhổ nước bọt ra ngoài được đúng không?
Dường như mình đang nghĩ hơi quá chi tiết và kiêu kỳ rồi.
Nhưng sự tính toán quá mức và kiêu kỳ này chỉ dành riêng cho Lục Tây Kiêu.
Giang Ứng Bạch nhặt đồ cô đã ăn qua cô chẳng hề để tâm.
Cái ly Giang Ứng Bạch đã uống qua cô cũng có thể cầm lên uống.
Ôn Lê vừa nghĩ vừa bắt đầu đưa từng hạt bắp rang bơ vào miệng, lại cầm ly Coca của mình lên uống mấy ngụm.
Cứ như đang che đậy điều gì đó vậy.
Ôn Lê vốn không hứng thú với nội dung phim bắt đầu nghiêm túc xem phim, nhưng nhất thời không xem vào được.
Sau khi Ôn Lê quay mặt đi, Lục Tây Kiêu lặng lẽ nhìn cô.
Anh uống Coca, niềm vui sướng thầm kín trong lòng không giấu vào đâu được.
Mấy ngụm đang uống bây giờ, ngọt hơn mấy ngụm lúc đầu nhiều.
Khiến anh chẳng nỡ uống hết một lúc.
Về Kinh thành rồi, anh phải bảo người ta mua cả một tủ lạnh Coca mới được.
Ôn Lê nghe thấy bên cạnh truyền ra tiếng ống hút chạm đáy ly.
Là Lục Tây Kiêu đã uống sạch sành sanh ly Coca.
Cái tên này, là thấy ngon hay là sợ cô lại giật mất?
Ôn Lê mắt không liếc xéo, nghĩ vẩn vơ.
Vốn dĩ không mấy mặn mà với cốt truyện phim, Ôn Lê vì để chuyển dời sự chú ý nên đành cùng nhóc con xem tiếp.
Cốt truyện kéo dài hai tiếng đồng hồ.
Mở đầu nhẹ nhàng hài hước, nhóc con xem rất vui vẻ.
Đoạn giữa những biến cố và trải nghiệm của chú chó khiến nhóc con lo lắng theo, thấy chú chó bị thương, nó lại càng sốt ruột cách một màn hình.
Hận không thể bảo tiểu ông nội xông vào màn hình để giúp đỡ.
Sau đó chú chó và chủ nhân đoàn tụ, nhóc con cảm động đến rưng rưng nước mắt, cảm xúc đã không kìm nén được nữa, cuối cùng chú chó được chẩn đoán mắc bệnh ung thư, không còn sống được bao lâu, rên rỉ được chủ nhân ôm trong lòng.
"Hức..."
Trong miệng nhóc con phát ra một tiếng khóc nghẹn.
Bị nó cố gắng kìm lại.
Ôn Lê nhìn nhóc con đang mím chặt môi nén nước mắt.
"Khóc rồi à?"
Nhóc con nhìn Ôn Lê một cái, rồi lại tiếp tục nhìn màn hình.
Chú chó được tiêm thuốc cho chết nhân đạo, vĩnh viễn nhắm mắt lại.
Nhóc con nước mắt ngắn nước mắt dài vì đau lòng không nén nổi nước mắt, những giọt lệ to bằng hạt đậu rơi ra khỏi hốc mắt.
Ôn Lê không nhịn được đưa tay ra, đầu ngón tay trắng nõn gạt nước mắt trên khuôn mặt nhỏ của nhóc con, hơi cúi đầu, ghé sát nhìn nhóc con đang ngồi trên đùi Lục Tây Kiêu: "Khóc thật à?"
"..." Lục Tây Kiêu bất lực nhìn "đứa trẻ hư" Ôn Lê.
"Oa oa..." Nhóc con mím chặt môi nén tiếng khóc.
Khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa như cái bánh bao, cả khuôn mặt đỏ bừng.
Mềm mại đáng yêu muốn chết.
"Đứa trẻ hư" Ôn Lê lấy điện thoại ra chụp ảnh nhóc con.
Nghĩ đến lát nữa Lục Tây Kiêu có việc để dỗ dành là Ôn Lê lại thấy hơi hả hê.
Chú chó chết rồi, được gia đình chủ nhân đào hố chôn ở sân sau.
Phim bắt đầu chiếu những thước phim như đèn kéo quân về cuộc đời của chú chó.
Nhóc con hoàn toàn không kìm nén được nữa, khóc thành tiếng.
"Oa oa... oa oa oa... chú chó... chú chó ơi..."
"Chú chó Dack..."
"Oa oa oa..."
Nhóc con đau lòng gọi tên chú chó khóc nức nở.
Khóc rất đau lòng, nhưng lại chẳng nỡ rời mắt đi.
Cứ thế vừa xem vừa khóc.
Lục Tây Kiêu bận rộn lau nước mắt cho nó, an ủi: "Là giả thôi, chú chó chỉ là đóng phim thôi, không phải thật sự chết đâu."
Nhóc con đã nhìn thấy cả bia mộ của chú chó rồi thì làm sao nghe lọt tai được nữa.
"Oa oa oa... oa oa oa..."
"Được rồi chiếu xong rồi, chúng ta về thôi."
"Oa oa oa... không muốn đâu..."
Vẫn chưa chiếu hết, nhóc con vẫn muốn xem.
Lục Tây Kiêu không còn cách nào khác, đành để nhóc con vừa khóc vừa xem, còn anh thì vừa dỗ dành.
"Oa oa oa tiểu ông nội ơi... tiểu ông nội cứu chú chó đi."
Nhóc con không thể chấp nhận được nên đau lòng muốn chết.
Khóc đến mức không tự chủ được.
Cả khuôn mặt nhỏ đều khóc ướt đẫm.
Lục Tây Kiêu lau ướt cả một chiếc khăn tay.
"Tiểu ông nội cứu... tiểu ông nội cứu chú chó Dack đi."
Thấy Ôn Lê ăn bắp rang bơ cười vui vẻ, Lục Tây Kiêu kéo cô xuống nước: "Chị là bác sĩ, chị có thể cứu chú chó đấy."
Ôn Lê: "..."
Đề xuất Hiện Đại: Đợi Ác Quỷ Trưởng Thành
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay