Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 409: Ôn Lê trẻ con bịt miệng nhóc con; Xem phim, uống nhầm Coca của Lục Tây Kiêu; Lục: Cô ấy thật bá đạo

Chiếc xe đạp băng qua những con đường trong thôn.

Ngoại trừ lúc khởi đầu hơi tệ thì sau đó đi rất êm.

Nhóc con kẹp giữa hai người mở to đôi mắt đen láy, ngắm nhìn phong cảnh tú lệ dọc đường, gió nhẹ thổi tung mái tóc, khuôn mặt nhỏ tràn đầy niềm vui.

Ôn Lê một tay bám vào hông Lục Tây Kiêu, một tay véo khuôn mặt mềm mại của nhóc con chơi đùa.

Lục Tây Kiêu: "Cảnh Nguyên, chị có bị rơi xuống không đấy?"

Ôn Lê lườm sau gáy anh một cái: Anh mới rơi xuống ấy.

Nhóc con định trả lời thì bị Ôn Lê đang nghịch mặt nó bịt miệng lại.

Lục Tây Kiêu: "Cảnh Nguyên?"

Nhóc con bị bịt miệng thầm trả lời trong lòng: Không có rơi đâu ạ.

Không nhận được phản hồi, Lục Tây Kiêu ngoái đầu nhìn lại.

Thấy nhóc con vẫn ngồi ngay ngắn, đang nhìn lại mình.

Lục Tây Kiêu nhìn về phía trước.

"Sao Cảnh Nguyên không trả lời tiểu ông nội?"

Lại im re.

Nhóc con lại bị bịt miệng.

Lục Tây Kiêu kỳ lạ ngoái đầu nhìn lại lần nữa.

Nhóc con vẫn tỏ vẻ như không có chuyện gì xảy ra.

Lục Tây Kiêu nhìn lại phía trước, hỏi: "Sao Cảnh Nguyên không thèm để ý đến tiểu ông nội thế?"

Vẫn không có tiếng động.

Thật sự thấy khó hiểu.

Lục Tây Kiêu dừng xe lại, ngoái đầu nhìn hẳn ra sau.

Làm thế nào cũng không thấy nhóc con có gì bất thường.

Anh chuyển ánh mắt sang Ôn Lê.

Ôn Lê: "Gì?"

Lục Tây Kiêu: "Sao Cảnh Nguyên không thèm để ý đến anh?"

Ôn Lê: "Tôi làm sao mà biết được, không để ý thì thôi, anh cứ lo đạp xe của anh đi."

Lục Tây Kiêu quan sát nhóc con một lượt, ánh mắt hơi thay đổi, nhẹ giọng hỏi: "Cảnh Nguyên? Trong người không khỏe à?"

Nhóc con lắc đầu, cái miệng nhỏ mấp máy định nói gì đó.

Tay Ôn Lê khẽ gãi gãi sau lưng nó.

Nhóc con bèn mím môi, nói: "Tiểu ông nội đạp xe đi ạ."

Lục Tây Kiêu: "Không có chỗ nào không khỏe chứ?"

Nhóc con lắc đầu: "Không có ạ."

Lục Tây Kiêu không yên tâm nhìn thêm mấy cái nữa.

Hơi nghi ngờ là Ôn Lê đang giở trò.

Nhưng anh không có bằng chứng.

Nhìn Lục Tây Kiêu mặt đầy mờ mịt, Ôn Lê nén cười đến run cả người.

Lục Tây Kiêu tiếp tục đạp xe.

Ôn Lê cúi đầu nói với nhóc con: "Ông nội cháu ngốc thật đấy."

Nhóc con quay đầu nhìn Ôn Lê, đứa bé ba tuổi rưỡi lộ ra nụ cười bất lực, nó không vạch trần chị, thầm ghi nhớ để tối đi ngủ sẽ kể cho tiểu ông nội nghe.

Xe đạp đi thẳng ra đầu thôn.

Đợi mười mấy phút thì bắt được xe buýt lên huyện.

Ba người lên xe buýt bị tài xế và hành khách nhìn chằm chằm.

Đừng nói là những người trung niên, cao tuổi ở nông thôn chưa từng thấy qua, ngay cả lên huyện thì hình tượng của ba người này cũng là đẳng cấp thế giới.

Đặt ở những thành phố lớn đầy rẫy thời trang và trào lưu cũng là nhan sắc gây kinh ngạc.

Ba người thành công trở thành chủ đề bàn tán.

Ngồi hơn một tiếng đồng hồ thì đến huyện.

Ăn bừa bữa trưa rồi bắt taxi đến rạp chiếu phim.

Rạp chiếu phim rộng lớn vắng vẻ, chỉ có một quầy lễ tân.

Cộng thêm ba người bọn họ.

Nhân viên lễ tân là một cô gái trẻ khoảng ngoài hai mươi tuổi, đang ngồi rảnh rỗi phát ngán.

Khoảnh khắc nhìn thấy Lục Tây Kiêu, cô nàng đờ đẫn cả người.

Mắt không thèm chớp lấy một cái.

Tranh thủ liếc nhìn Ôn Lê một cái, mắt lại sáng rực lên.

Nhất thời đôi mắt không biết nên nhìn ai cho xuể.

Hận mình không mọc thêm vài con mắt nữa.

Nhan sắc này, khí chất này, đừng nói là ở cái huyện nhỏ rách nát này, ngay cả ở thành phố lớn cũng không thấy được đâu nhé, vậy mà cô nàng lại được thấy tận hai người một lúc!

Khoan đã, trông hơi quen quen nha.

Cô nàng lễ tân không nhịn được lén nhìn Ôn Lê thêm vài cái.

Ôn Lê đổi vé, lấy một xô bắp rang bơ và hai ly Coca.

Phim sắp bắt đầu.

Người soát vé cho họ cũng chính là cô nàng lễ tân đó.

Soát vé xong, ba người vào phòng chiếu số một.

Cô gái không nhịn được lấy điện thoại ra định chụp lén một cái bóng lưng.

Chụp thành công, nóng lòng muốn chia sẻ cho hội chị em.

Khi ánh mắt chạm vào Ôn Lê trong ảnh, cô nàng bỗng nhớ ra điều gì đó, hít một hơi thật sâu, đồng tử run rẩy: "Giải Vàng!"

Trời ơi!

Là Ôn Lê!

Cô gái phấn khích bịt miệng.

Tầm giờ này ở huyện nhỏ xem phim, cộng thêm đây là một bộ phim khá kén người xem, ba người vô tình bao trọn cả rạp.

Cả phòng chiếu chỉ có họ.

Nhóc con ngồi trong lòng Lục Tây Kiêu, tò mò quan sát phòng chiếu tối om này, trong lòng có chút sợ hãi.

Phim đột ngột bắt đầu chiếu, nhóc con giật nảy mình.

Lục Tây Kiêu vỗ vỗ ngực nó: "Phim bắt đầu rồi."

Nhóc con muốn xem bộ phim này một phần là bị Lục Tây Kiêu dụ dỗ, một phần là vì nhân vật chính trong phim là một chú chó.

Thể loại phim này thì khỏi phải nói, đều là phim lấy nước mắt.

Giai đoạn đầu cốt truyện hài hước nhẹ nhàng, nhóc con xem rất say sưa, cực kỳ nghiêm túc. Chú chó nhân vật chính trong phim nghịch ngợm quậy phá đến mức chủ nhân cũng không chịu nổi, nhóc con xem mà không hề giận chút nào.

Còn khen chú chó giỏi nữa.

Chắc là đang liên tưởng đến Hắc Tướng Quân rồi.

Lúc này nó vẫn chưa biết diễn biến cốt truyện phía sau.

Không biết lát nữa mình sẽ khóc thảm thiết đến mức nào.

Ôn Lê ăn bắp rang bơ, có chút uể oải.

Mấy cái biểu cảm nhỏ của nhóc con còn hay hơn cả phim.

Lục Tây Kiêu thỉnh thoảng đưa tay lấy bắp rang bơ từ tay Ôn Lê.

Anh không thích ăn, nhưng lấy một lần là có thể nhìn Ôn Lê một lần.

Trong mắt anh, đương nhiên là Ôn Lê đẹp hơn phim rồi.

Lục Tây Kiêu thấy khát bèn cầm ly Coca đá lên uống một ngụm.

Đặt lại vào giá để ly giữa hai người.

Một lát sau, ly Coca bị Ôn Lê cầm lên.

Lục Tây Kiêu liếc thấy bèn nhìn theo.

Chưa kịp để anh nói gì, Ôn Lê đã uống luôn rồi.

Lục Tây Kiêu chớp chớp mắt nhìn cô uống.

Cô rõ ràng là không phát hiện ra mình uống nhầm.

Nhìn cô ngậm lấy cái ống hút mình vừa ngậm để uống Coca, Lục Tây Kiêu rất không tiền đồ mà tim đập nhanh liên hồi.

Anh thầm vui sướng đồng thời cũng có chút hoảng.

Vội vàng quay mắt nhìn lại màn ảnh lớn, giả vờ như không thấy gì.

Nếu không lát nữa bị phát hiện, anh kiểu gì cũng bị cô "cà khịa".

Ôn Lê cắn ống hút xem phim, nhấp từng ngụm nhỏ một.

Cứ thế nhấp hết gần nửa ly mới đặt lại.

Lục Tây Kiêu tưởng như đang xem phim, thực chất là luôn để mắt đến Ôn Lê.

Thấy Ôn Lê hoàn toàn không phát hiện ra, Lục Tây Kiêu lúc này mới yên tâm nhếch môi cười, đồng thời cũng có chút thất vọng nhỏ.

Anh đưa tay lấy bắp rang bơ ăn.

Thỉnh thoảng đút cho nhóc con một miếng.

Một lát sau, anh giả vờ như không có chuyện gì cầm ly Coca lên định uống.

Ôn Lê nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lẽo.

"Sao thế?" Lục Tây Kiêu buộc phải dừng lại giữa chừng.

"Cái này của tôi." Ôn Lê đưa tay giật phắt ly Coca từ tay Lục Tây Kiêu, ống hút tọng thẳng vào miệng.

Lục Tây Kiêu thầm nghĩ: Cô ấy thật bá đạo.

Trong lòng Ôn Lê thì nghĩ, cái tên này cố ý hay là thật sự không để ý thế?

Trước đó không uống nhầm của cô hay cố tình uống trộm của cô đấy chứ?

Nghĩ đoạn, lại liếc nhìn Lục Tây Kiêu một cái.

Thấy Lục Tây Kiêu cứ thế nhìn mình uống.

Ôn Lê bồi thêm một câu: "Của anh uống hết rồi à?"

Lục Tây Kiêu: "Ờ..."

Anh nên nói gì đây.

"Anh không khát." Anh nói câu này vậy.

Không khát thì vừa nãy anh làm cái gì?

Thực hiện nghi thức xem phim à?

Ôn Lê uống hai ngụm, định đặt ly Coca sang phía giá để ly của mình.

Quay đầu nhìn lại.

Hơi ngớ người.

Phía bên cô đang đặt một ly.

Không phải của cô chứ?

Của suất chiếu trước để lại à?

Ôn Lê nuốt ngụm Coca trong miệng xuống, đôi môi khẽ mở, cái ống hút giữa môi rơi lại vào ly.

Ôn Lê đưa tay cầm lấy cái ly không biết là của suất chiếu này hay suất chiếu trước đó để xác nhận.

Vừa chạm vào ly, câu trả lời đã hiện ra ngay lập tức.

Rất lạnh, đá bên trong vẫn chưa tan hết.

Là của suất chiếu này.

Đề xuất Hiện Đại: Ngày Cưới, Ngày Em Rời Bỏ
BÌNH LUẬN
Leyla
Leyla

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

cầu review

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

3 tuần trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện