Lục Tây Kiêu vẫn còn đang biện bạch: "Nó cũng không phải cố ý quậy đâu, động tác nuốt bình thường thôi, không kiểm soát được."
Đôi mắt đen láy của anh không rời khỏi khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của cô gái trước mặt, ánh mắt lóe lên tia sáng kỳ lạ đó hoàn toàn không ăn nhập gì với những lời vô tội anh vừa thốt ra.
Yết hầu theo tiếng nói của anh lại càng thêm không yên phận.
Nhìn mà Ôn Lê chỉ muốn chộp lấy ấn nó xuống cho rồi.
"Im miệng."
Ôn Lê nhanh chóng xoa đều thuốc mỡ cho anh, ngay sau đó đẩy mạnh vào vai Lục Tây Kiêu một cái để đẩy người ra.
Cái tên này đứng gần quá rồi.
Gần đến mức xung quanh toàn là hơi thở của anh.
Ôn Lê: "Lúc tôi tự đi câu cá chưa bao giờ bị nhiều muỗi đốt thế này, có phải do anh ăn kẹo xong chưa đánh răng sạch nên mới dụ muỗi không, lần sau anh đừng có đi theo chúng tôi nữa."
Sắc mặt Ôn Lê rất mất tự nhiên, khi nói những lời này cô không thèm nhìn Lục Tây Kiêu lấy một cái, không biết là do ngượng ngùng hay gì, lần đầu tiên cô tỏ ra hơi bối rối và nói nhiều như vậy.
Lần sau?
Cô bảo còn có lần sau?
Lục Tây Kiêu thầm vui sướng.
Khóe môi mím chặt giấu đi nụ cười.
Anh thong thả đứng thẳng người, có chút mặt dày nói: "Anh phải đi theo chứ, anh đi để đuổi muỗi cho hai người."
Chưa đợi Ôn Lê nói gì, hai bàn tay nhỏ đã vén vạt áo Lục Tây Kiêu lên một chút, bảo: "Chị ơi, chỗ này cũng có nữa."
Nhóc con không đủ chiều cao đang cố gắng kiễng đôi chân nhỏ lên.
Vạt áo Lục Tây Kiêu bị vén lên một chút, lộ ra một đoạn cơ bụng săn chắc, Lục Tây Kiêu theo bản năng ấn xuống, cúi đầu nhìn, dở khóc dở cười trước hành động của nhóc con.
Nhưng anh không dám cười ra tiếng, anh sợ làm Ôn Lê nổi đóa, anh càng không dám phối hợp với nhóc con để "được đằng chân lân đằng đầu", mu bàn tay và cổ là anh đã mãn nguyện lắm rồi, trên người thì anh thật sự không có gan đó.
Sự cạn lời hiện rõ mồn một trên mặt Ôn Lê.
"Chỗ trên người thì tiểu ông nội tự bôi thuốc đi."
Lục Tây Kiêu lại vô tội nhìn Ôn Lê.
"Chị giúp đi mà."
"Chị không tiện lắm."
Nhóc con gật mạnh cái đầu nhỏ, dùng giọng sữa ngọng nghịu nói với tiểu ông nội: "Tiện mà."
Nó chỉ chỉ vào cái bụng nhỏ đã được bôi thuốc của mình.
Vừa nãy chị cũng giúp nó bôi thuốc trên người mà.
Hơn nữa chị là bác sĩ, chị bôi thuốc sẽ nhanh khỏi hơn.
"Tiểu ông nội tự bôi là được rồi, thôi chúng ta ra ngoài đi, chị đang bận, tiểu ông nội mang quần áo đi giặt đây."
Lục Tây Kiêu dắt nhóc con định đi ra, sực nhớ ra điều gì anh lại dừng lại quan tâm hỏi: "Trên người em có chỗ nào em không tiện, nhưng anh tiện giúp em bôi thuốc không?"
Ôn Lê phóng một ánh mắt sắc lẹm qua.
Lục Tây Kiêu - kẻ nhất quyết phải tìm đường chết một phen, nhất quyết phải làm trò một tí, nhất quyết phải mạo hiểm một lần - bế nhóc con lầm lũi đi ra ngoài.
Bước ra khỏi phòng, Lục Tây Kiêu khẽ cọ cọ vào khuôn mặt mềm mại của nhóc con, bảo: "Cảnh Nguyên đúng là trợ thủ đắc lực của tiểu ông nội."
Bất ngờ được khen, nhóc con vui vẻ tựa cái đầu nhỏ vào má Lục Tây Kiêu: "Tiểu ông nội tốt lắm."
Ôn Lê dùng khăn giấy lau sạch thuốc mỡ còn sót lại trên tay.
Nhớ ra quần áo mình vẫn còn trong máy giặt, cô đứng dậy định đi xem quần áo giặt xong chưa để mang đi phơi, nhường máy giặt cho Lục Tây Kiêu.
Vừa ra đã thấy Lục Tây Kiêu đang đứng trước máy giặt, tay cầm móc áo và chiếc áo cô đã giặt xong đang phơi, phơi rất tỉ mỉ, cổ áo, tay áo và gấu áo đều được kéo phẳng phiu.
Nhóc con đứng bên cạnh giúp lấy móc áo.
Máy giặt đặt dưới hiên nhà bên ngoài nhà vệ sinh, hai ông cháu và Hắc Tướng Quân quay lưng về phía cô nên không phát hiện ra cô.
Ôn Lê đứng khựng lại tại chỗ hai giây rồi thu chân về.
Lặng lẽ quay về phòng.
Dù sao cũng chỉ là áo và quần thôi.
Nơi hẻo lánh nghèo nàn, cái gì cũng không có, vốn tưởng Lục Tây Kiêu quen sống trong nhung lụa cùng lắm chỉ ở lại được hai ngày, kết quả là cái tên này hoàn toàn thích nghi, hơn nữa dường như còn khá thích, hòa nhập cực kỳ dễ dàng. Không chỉ chăm sóc bản thân và Lục Cảnh Nguyên rất tốt, hoàn toàn không cần người giúp đỡ, mỗi ngày anh còn giúp bà ngoại nhặt rau, quét sân, lau bàn, dọn dẹp sân vườn...
Anh chẳng thấy buồn chán chút nào.
Còn tự tìm thú vui cho mình.
Hôm qua đòi đi câu cá.
Hôm nay đòi đi xem phim.
Anh bảo Lục Cảnh Nguyên chưa bao giờ được vào rạp chiếu phim xem phim.
Ôn Lê ban đầu định từ chối.
Bảo về Kinh thành xem sau, tiện hơn nhiều.
Nhưng nhóc con rất muốn xem bộ phim này.
Nghĩ bụng đúng là cũng chẳng có việc gì làm, bản thân cũng lâu rồi chưa lên huyện, cũng chưa đi rạp phim nên cô đồng ý.
Trong thôn đương nhiên là không có phim cho anh xem rồi.
Trên thị trấn cũng không có.
Trong thôn không gọi được xe.
Phải đi bộ ra đầu thôn, bắt xe buýt lên huyện.
Từ đây đi bộ ra đầu thôn mất hơn nửa tiếng.
Bà cụ dăm bữa nửa tháng lại lên thị trấn nên đi quen rồi.
Ôn Lê không muốn đi bộ cho lắm.
Trong nhà có một chiếc xe đạp rất bình thường, là hồi Ôn Lê học cấp hai bà ngoại mua cho cô, màu sắc rất trẻ trung.
Tuy xe đạp đã lâu không dùng đến nhưng bà cụ ưa sạch sẽ thỉnh thoảng vẫn lau chùi, để Ôn Lê có thể dùng bất cứ lúc nào.
Xe đạp còn khá mới.
Bà cụ dùng khăn ướt lau sạch bụi bẩn.
Chiếc xe đạp đã "nghỉ hưu" lại bị ép phải đi làm lại.
Ôn Lê nhìn Lục Tây Kiêu đang nắm tay lái ngồi trên xe đạp, một chân chống đất, nghi ngờ hỏi: "Anh chắc chắn là anh biết đi chứ?"
Vừa nãy Lục Tây Kiêu đã đi thử một vòng rồi.
Nhưng Ôn Lê thấy kỹ thuật không được ổn cho lắm.
Lục Tây Kiêu khẳng định: "Yên tâm đi, không làm ngã em và Cảnh Nguyên đâu."
Thấy anh tự tin như vậy, Ôn Lê đành để anh chở.
Cô bế nhóc con lên ghế sau trước, rồi mình ngồi sau nhóc con.
Ghế sau xe đạp được cô lắp thêm một tấm đệm da mềm mại.
Hồi đó là để bà ngoại ngồi cho thoải mái nên mới lắp vào.
Cả cái ghế sau được nới rộng ra một vòng.
Vừa đủ cho cô và Lục Cảnh Nguyên cùng ngồi.
Nhóc con lần đầu ngồi xe đạp, hai bàn tay nhỏ của nó ôm chặt lấy eo tiểu ông nội, còn không quên nhắc nhở Ôn Lê.
Ôn Lê: "Chị ngồi vững được mà."
Nhóc con không yên tâm, tiếp tục khuyên nhủ: "Chị ơi bám vào tiểu ông nội đi." Cái đầu nhỏ của nó cứ ngoái lại nhìn Ôn Lê suốt.
Lục Tây Kiêu cũng quay đầu lại giúp khuyên nhủ: "Hay là em cứ bám hờ vào một chút đi? Không thì Cảnh Nguyên cứ lo cho em suốt dọc đường đấy, an toàn là trên hết."
Bà cụ đứng bên cạnh nhìn họ cười.
Cười đến mức Ôn Lê thấy hơi ngượng.
Cô đưa một tay ra túm lấy vạt áo bên hông Lục Tây Kiêu.
Thúc giục: "Được rồi đi mau đi."
Nhóc con thấy Ôn Lê vẫn còn một tay chưa bám, bèn ân cần và cố chấp nắm lấy bàn tay kia của Ôn Lê đặt lên người tiểu ông nội.
Đợi Ôn Lê cả hai tay đều bám vào tiểu ông nội rồi, nhóc con lúc này mới yên tâm, tự mình ôm chặt lấy Lục Tây Kiêu.
Lục Tây Kiêu: "Ngồi vững chưa?"
Nhóc con: "Dạ."
Ôn Lê: "..."
Lục Tây Kiêu: "Ngồi vững chưa?"
Nhóc con: "Dạ."
Ôn Lê: "Rồi!"
Lục Tây Kiêu giấu tiếng cười: "Vậy chúng ta xuất phát thôi."
Lục Tây Kiêu đạp mạnh một cái, xe đạp lao đi, nhưng không đi đường thẳng mà cứ lượn một vòng lớn sang bên cạnh.
Suýt chút nữa là lao xuống ruộng dưới đường.
Ôn Lê: "Rốt cuộc anh có biết đi không đấy?"
Lục Tây Kiêu: "Em ngồi cho vững vào, đừng có quậy."
Lại còn đổ thừa cho cô nữa à?
Ôn Lê: "Liên quan gì đến tôi."
Bà cụ: "Đi đường chú ý an toàn nhé!"
Lục Tây Kiêu không quay đầu lại đáp: "Xem phim xong bọn cháu về ngay ạ, bà ngoại."
"Không sao, các cháu cứ chơi đi, chơi cho vui vào."
"Gâu..." Hắc Tướng Quân ủ rũ ngồi bệt dưới đất, gục cái đầu to nhìn nhóc con và chủ nhân bị chở đi mất.
Bà cụ xoa xoa đầu chó của Hắc Tướng Quân: "Lát nữa họ về ngay mà, bà ngoại lấy bánh táo đỏ đường đen cho mày ăn nhé."
"Gâu——" Hắc Tướng Quân lập tức hồi máu đầy cây.
Đề xuất Xuyên Không: Khoái Xuyên: Địa Phủ Cầu Ta Đến Nhân Gian Tiêu Trừ Chấp Niệm
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay