Dưới sự vỗ về của Lục Tây Kiêu, nhóc con dần ngừng khóc, tin rằng Ôn Lê chỉ đang đùa với mình.
Lục Tây Kiêu cho nhóc con vẫn còn đang thút thít uống chút nước.
Một đống óc chó đã bóc xong được Ôn Lê đẩy qua.
Lục Tây Kiêu: "Bóc nhiều thế này cơ à?"
Ôn Lê gắt gỏng: "Chẳng phải anh muốn ăn sao?"
Lục Tây Kiêu cười ăn một miếng nhỏ: "Thơm lắm."
Anh lại đút cho nhóc con trên đùi một miếng.
Bảo: "Chị bóc cho đấy."
Nhóc con vừa ăn óc chó vừa nói giọng mũi: "... Cảm ơn chị ạ."
Ôn Lê thật hối hận vì đã trêu nó khóc.
"Được rồi không sao nữa rồi." Lục Tây Kiêu nhẹ nhàng giải quyết xong vấn đề của hai người.
"Để anh." Anh đưa tay lấy quả óc chó trong tay Ôn Lê để bóc tiếp.
Hành động của anh khiến trong mắt Ôn Lê thoáng hiện vẻ khác lạ.
Buổi chiều, Ôn Lê dẫn mọi người đi câu cá.
Vừa hay có hai bộ đồ câu.
Ôn Lê và Lục Tây Kiêu mỗi người một cần.
Ôn Lê ngồi trên chiếc ghế xếp của mình.
Lục Tây Kiêu ngồi trên ghế đẩu thấp.
Nhóc con cầm chiếc quạt nan lớn cần mẫn quạt cho Ôn Lê.
Thực ra cũng không nóng lắm, dưới bóng cây lại ngay bờ sông.
Gió nhẹ mang theo hơi mát từ mặt sông thổi tới, khá sảng khoái.
"Tiểu ông nội." Nhóc con chỉ chỉ bên cạnh Ôn Lê, ra hiệu cho Lục Tây Kiêu ngồi gần lại chút, nó có thể quạt cho cả hai.
Lục Tây Kiêu bưng ghế đẩu, ngồi sát cạnh Ôn Lê.
Nhóc con ra sức quạt: "Có mát không ạ?"
"Có, gió to lắm, Cảnh Nguyên thật giỏi."
Được khen ngợi, nhóc con càng thêm hăng hái.
Thỉnh thoảng còn quạt cho Hắc Tướng Quân một cái.
Chẳng thiên vị ai.
Quạt mệt rồi, nó dừng lại nghỉ ngơi.
Ôn Lê bế nhóc con lên đùi, quạt cho đứa nhỏ đang mệt đến toát mồ hôi.
Nhóc con xé gói bánh mang theo, đút cho Ôn Lê xong lại đút cho Lục Tây Kiêu, đút cho Lục Tây Kiêu xong lại đút cho Hắc Tướng Quân, cuối cùng mới đút cho mình, cứ thế xoay vòng, không bỏ sót một ai.
Điện thoại trong túi Lục Tây Kiêu vang lên.
Phá vỡ sự yên bình.
Anh lấy ra, thấy tên người gọi đến, bèn đưa cần câu trong tay cho Ôn Lê, nói: "Anh nghe điện thoại chút."
Ôn Lê buông quạt, cầm giúp anh.
Lục Tây Kiêu cầm điện thoại đi xa vài bước mới bắt máy.
Đầu dây bên kia vang lên giọng của thuộc hạ, là một người đàn ông nước ngoài nói tiếng Anh: "Chủ tử, đã tìm thấy đám người Hắc Thủy rồi, trong một năm qua họ luôn trốn ở Kim Châu, đã xác nhận chính xác."
Ánh mắt Lục Tây Kiêu lạnh đi: "Đã bắt được người chưa?"
"Chưa ạ, họ không biết đã đạt được thỏa thuận gì với Kim Châu mà Kim Châu bảo vệ họ rất gắt gao. Ngài đã ban ra bao nhiêu lệnh truy sát, Kim Châu không thể không biết, vậy mà họ vẫn dám đối đầu với chúng ta, kẻ chống lưng cho họ rất có thể là Châu trưởng Kim Châu, ngoài ông ta ra thì chẳng ai dám cả. Vì vậy người này e là chúng ta khó mà đòi được, tôi cần hỏi ý kiến của ngài, dù sao Kim Châu cũng không dễ trêu vào."
Không dễ trêu vào sao?
Đó là Kim Châu tự tìm rắc rối.
Lục Tây Kiêu không chút kiêng dè nói: "Thương lượng không thành thì cướp thẳng tay."
"Rõ."
Lục Tây Kiêu: "Người của Hắc Thủy, một tên cũng không để lại."
"Đã hiểu."
"Oa~ Câu được rồi~ Chị ơi câu được rồi."
Nhóc con reo hò đầy kinh ngạc với Lục Tây Kiêu.
Lục Tây Kiêu cúp điện thoại, đi tới, miệng đáp lời nhóc con: "Chị câu được cá rồi à? Giỏi quá đi mất."
Lục Cảnh Nguyên: "Dạ, chị giỏi lắm~"
Lục Cảnh Nguyên: "Tiểu ông nội vẫn chưa có."
"Tiểu ông nội không giỏi bằng chị rồi." Lục Tây Kiêu ngồi xuống, nhận lại cần câu mà Ôn Lê vừa chuyển giao cho nhóc con.
"Không sao đâu~ Chị cho chúng ta ăn."
"Ừ, chúng ta ăn cá chị câu."
"Tiểu ông nội cố lên." Nhóc con cổ vũ.
"Được." Lục Tây Kiêu xoa xoa cái đầu nhỏ của nhóc con.
Chập tối, ba người một chó mang theo cá, đạp lên ánh hoàng hôn về nhà.
Lần này câu được nhiều cá.
Lục Tây Kiêu không chỉ được uống canh cá mà còn được ăn thịt cá.
Buổi tối, nhóc con tắm xong, đi đến trước cửa phòng Ôn Lê và bà ngoại, rón rén gọi nhỏ: "Chị ơi?"
Cái đầu nhỏ của nó thò vào trong.
Ôn Lê bên trong đáp một tiếng, bảo nó vào.
Nhóc con bước qua bậu cửa, đi vào, tiến về phía Ôn Lê đang gõ máy tính trước bàn, từ đằng xa đã đưa cánh tay đã rửa sạch sẽ của mình ra: "Chị ơi, bôi thuốc ạ."
Trên cánh tay nhóc con bị muỗi đốt mấy nốt to.
Trên mặt cũng có.
Lúc từ bờ sông về Ôn Lê đã bôi thuốc cho nó một lần rồi.
Giờ tắm xong, nó chủ động tìm đến Ôn Lê.
"Tắm xong rồi à?"
Ôn Lê cầm tuýp thuốc mỡ bôi cho nó.
"Dạ."
"Còn chỗ nào bị đốt nữa không?"
Ôn Lê vén áo nó lên kiểm tra.
Nhóc con rất ngại ngùng nhưng vẫn ngoan ngoãn phối hợp.
Bôi thuốc xong, nó hiểu chuyện nói: "Cảm ơn chị ạ."
"Cứ ở đây đi, ngoài sân cũng có muỗi đấy."
"Dạ."
Nhóc con ngoan ngoãn ở lại trong phòng với Ôn Lê.
Nghe thấy tiểu ông nội tắm xong đi ra, nhóc con lập tức chạy ra ngoài, một lát sau, dắt tay tiểu ông nội đi vào.
"Chị ơi, bôi thuốc ạ."
"Tiểu ông nội tắm xong rồi."
Nhóc con chỉ nốt muỗi đốt trên mu bàn tay Lục Tây Kiêu cho Ôn Lê thấy.
Ôn Lê đặt tuýp thuốc mỡ trước mặt Lục Tây Kiêu.
"Tự bôi đi."
Nhóc con kéo kéo tay Ôn Lê: "Chị giúp tiểu ông nội đi mà."
Nhóc con đã giúp anh đến mức này rồi, Lục Tây Kiêu sao có thể làm hỏng chuyện được, lập tức hóa thân thành đại thiếu gia không thể tự lo liệu, đưa mu bàn tay cần bôi thuốc đến trước mặt Ôn Lê.
Mặt dày nói: "Làm phiền rồi, cảm ơn."
"..." Ôn Lê nhìn anh.
Lục Tây Kiêu không thèm để ý đến ánh mắt của cô, nói với nhóc con: "Lần trước vai tiểu ông nội bị dị ứng, đều là chị giúp ông bôi thuốc đấy, chị là bác sĩ, chuyên nghiệp lắm."
Câu "bác sĩ" này là đang kháy cô đây mà.
Biết được chị còn là bác sĩ, sự sùng bái của nhóc con dành cho Ôn Lê lại tăng thêm một bậc: "Chị giỏi quá!"
Ôn Lê cũng lười tốn thời gian giằng co với anh về chuyện nhỏ nhặt chỉ mất vài phút này, vả lại cũng chỉ bôi ở mu bàn tay.
Thế là cô cầm tuýp thuốc, mở ra, dùng đầu ngón tay quệt một ít, tùy tiện xoa hai cái lên nốt muỗi đốt trên mu bàn tay Lục Tây Kiêu.
Ai ngờ cái tên này lại được đằng chân lân đằng đầu, cúi người xuống chỉ vào nốt muỗi đốt trên cổ nói với cô: "Chỗ này cũng có nữa."
Ôn Lê nhìn khuôn mặt đang phóng đại trước mắt: "..."
Hơi muốn vả cho một phát vào mặt.
Cô nén giận, bảo: "Không cần ghé sát thế đâu."
"Ồ." Lục Tây Kiêu lùi ra sau một chút.
Cái "một chút" này ít đến mức có thể bỏ qua.
Nhóc con kiễng đôi chân nhỏ, lo lắng nhìn vào cổ tiểu ông nội, thấy rồi bèn chỉ cho Ôn Lê: "Chị ơi."
Nó thúc giục Ôn Lê đang cạn lời.
Ôn Lê mím môi, lại quệt thuốc mỡ bôi lên cổ anh.
Bên cạnh cổ anh có hai nốt.
Phía trước cổ có một nốt to, sắp lan ra rồi, to bằng đồng xu, nằm rất gần yết hầu.
Thuốc mỡ rất trơn, vừa mới bôi lên, chưa kịp xoa đều thì yết hầu anh bỗng nhiên trượt lên trượt xuống theo động tác nuốt. Đầu ngón tay trắng nõn của cô trượt qua cái yết hầu không chịu nằm yên đang nhô lên đó.
Tim Ôn Lê bỗng đập nhanh một nhịp.
Động tác của cô vốn hơi mạnh, cú trượt này làm thuốc mỡ dính cả lên xương quai xanh của anh, Ôn Lê sững người.
Cô che giấu sự mất tự nhiên, mắng anh: "Anh đừng có quậy."
Lục Tây Kiêu vô tội: "Anh có động đậy đâu, là nó tự động đấy chứ."
Đề xuất Hiện Đại: Huynh Trưởng Cướp Kim Phí Du Học, Tặng Thanh Mai Vật Phẩm Hermes
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay