Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 406: Ôn Lê chọc khóc cháu trai rồi cầu cứu ông nội; Lục Tây Kiêu nói với Ôn Lê: "Anh muốn dỗ dành em."

Trên bàn đá đặt một đĩa hạt khô.

Lục Tây Kiêu cầm một quả óc chó lên bóc.

"Chiều nay chúng ta đi câu cá không? Anh muốn uống canh cá."

Ôn Lê không đồng ý, cũng không từ chối.

Lục Tây Kiêu đưa nhân óc chó đã bóc xong qua.

Ôn Lê nhìn nhìn, không nhận, cứ để mặc anh giơ tay đó.

Lục Tây Kiêu đưa tới gần hơn chút nữa, nói: "Yên tâm đi, là óc chó bình thường, không có vị gì lạ đâu, càng không thối."

Cái tên này đang mỉa mai gì đấy?

Ôn Lê lườm anh một cái, đưa tay lấy một miếng nhân óc chó nhỏ từ lòng bàn tay anh, bỏ vào miệng.

Lục Tây Kiêu: "Anh không lừa em chứ?"

Ôn Lê: "Óc chó không thối, tay anh thối."

"Thật à?" Lục Tây Kiêu lập tức làm bộ ngửi tay mình, vẻ mặt còn rất nghiêm túc, "Đâu có, không thối mà."

Sau khi ngửi kỹ, anh cười gian tà đưa tay về phía Ôn Lê: "Không tin em ngửi thử xem."

Ôn Lê quay mặt đi.

Tay Lục Tây Kiêu đuổi theo cô.

Cô tiếp tục tránh, anh cứ bám theo.

"Em ngửi xem rốt cuộc có thối không."

"Lục Tây Kiêu!"

Nhóc con cưỡi xe chòi chân đến trước mặt Lục Tây Kiêu.

"Tiểu ông nội ơi~"

Nó quay người vỗ vỗ vào ghế sau của mình, mời Lục Tây Kiêu.

Lục Tây Kiêu: "Tiểu ông nội to quá, không ngồi vừa đâu."

Nhóc con chuyển sang mời Ôn Lê: "Chị ơi~"

Ôn Lê trêu nó: "Cháu không mời chị đầu tiên, chị không ngồi đâu." Cô nghiêm mặt, giả vờ như đang giận dữ.

Nhóc con ngẩn ra, lập tức cuống quýt cả lên.

Càng thành khẩn mời Ôn Lê: "Chị ngồi đi ạ."

Ôn Lê: "Không ngồi."

"Chị ơi..." Thấy mình làm tổn thương Ôn Lê, khiến cô tức giận, nhóc con bỗng chốc cảm thấy tự trách và áy náy vô cùng.

Nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc, nó vội vàng buông xe chòi chân, chạy đến trước mặt Ôn Lê, thành tâm xin lỗi cô: "Chị ơi, em xin lỗi."

Trong lòng khó chịu, cái mũi nhóc con nhanh chóng đỏ ửng lên.

Nó nhìn Ôn Lê, đôi tay nhỏ bé lúng túng vò vò gấu áo.

"Chị ơi..."

Ánh mắt cầu cứu và hối lỗi của nó nhìn sang tiểu ông nội.

Ôn Lê không tha thứ: "Lục Cảnh Nguyên thối tha."

Bị mắng rồi?!

Bị chị mắng rồi?!

Chị mắng nó là Lục Cảnh Nguyên thối tha!

Trời sập rồi!

Nhóc con nhìn Ôn Lê với vẻ mặt không thể chịu đựng nổi, không thể tin nổi.

Nó sững sờ một lát.

Biết mình có lỗi, nó chỉ có thể cố nén cảm xúc, lại nhích gần Ôn Lê thêm một chút, mếu máo: "... Chị đừng mắng mà."

Nó chực khóc, khuôn mặt và cái mũi nhỏ đỏ bừng trông mềm mại đáng yêu vô cùng, Ôn Lê phải nhịn lắm mới không đưa tay lên véo. Tâm lý "biến thái" trỗi dậy —— cô muốn làm nó khóc.

Thế là bồi thêm một câu: "Lục Cảnh Nguyên thối tha."

Nhóc con gồng được hai giây thì không gồng nổi nữa, trời sập thật rồi.

"Oa oa oa... chị ơi..."

"Chị ơi em xin lỗi..."

"Chị đừng mắng mà oa oa..."

Nhóc con há miệng, khóc nức nở vì đau lòng.

Nước mắt rơi lã chã thành chuỗi, ướt đẫm cả mặt.

Dáng vẻ lúc khóc vừa đáng thương vừa đáng yêu, chẳng khiến người ta thấy phiền chút nào, chỉ thấy không nỡ, muốn dỗ dành, muốn ôm vào lòng.

Tâm lý "biến thái" đã được thỏa mãn.

Đây cũng là lần đầu tiên Ôn Lê thấy nhóc con vốn điềm đạm nội tâm lại khóc to như vậy, tuy rất đáng yêu nhưng cảm giác tội lỗi cũng đầy rẫy.

Đặc biệt là nhóc con vừa khóc vừa xin lỗi cô, càng khiến người ta không đành lòng.

Chọc khóc người ta thành công, Ôn Lê lại bắt đầu dỗ dành.

Cô giãn nét mặt, véo nhẹ vào khuôn mặt nhỏ của nhóc con.

"Chị đùa thôi, chị không giận đâu."

"Oa oa oa..."

Nhóc con nhạy cảm và giàu tình cảm đã tin là thật, và cũng thật sự đau lòng, cảm xúc đã dâng trào thì không kìm lại được.

Ôn Lê lau nước mắt cho nó, vừa cười nhìn Lục Cảnh Nguyên khóc vừa dỗ: "Thật sự không giận mà, đừng khóc nữa."

Cái việc dỗ trẻ con này rõ ràng cô làm không trôi.

"Gâu gâu~" Hắc Tướng Quân cũng giúp một tay dỗ dành.

Nhưng đều vô dụng.

"Lục Cảnh Nguyên, đừng khóc nữa, chị không giận đâu."

Lần đầu thấy Ôn Lê lúng túng tay chân, Lục Tây Kiêu vốn chỉ thấy bất lực và buồn cười nay còn có chút hả hê.

Ôn Lê lúc này quay sang bảo anh: "Anh mau dỗ nó đi."

Lục Tây Kiêu nhân cơ hội đưa ra yêu cầu: "Anh muốn ăn óc chó."

Ôn Lê không hiểu ý: "Ăn óc chó cái con khỉ."

Lúc này còn đòi ăn óc chó cái gì.

"Em bóc óc chó cho anh ăn, anh giúp em dỗ nó."

"Cái gì mà giúp tôi dỗ? Đây là cháu anh mà."

"Em làm nó khóc mà."

Ôn Lê đuối lý, nén giận lườm anh một cái, cầm một quả óc chó đập xuống bàn, bắt đầu bóc cho anh.

Lục Tây Kiêu tươi cười đưa tay ra giúp đỡ.

"Cảnh Nguyên, lại đây với tiểu ông nội nào."

"Oa oa oa... tiểu ông nội ơi..."

Nhóc con vừa khóc vừa đi về phía Lục Tây Kiêu.

"Oa oa oa... chị mắng..."

"Chị không thích con nữa rồi... oa oa..."

Bị người chị mình thích nhất mắng, nhóc con đau lòng muốn chết.

Cũng tự trách muốn chết.

"Chị giận... oa oa chị ơi em xin lỗi..."

"Chị đùa con thôi, không có thật sự giận con đâu, cũng không phải thật sự muốn mắng con, chị trêu con đấy." Lục Tây Kiêu dùng khăn tay lau nước mắt cho nhóc con, "Chị thích Cảnh Nguyên như thế, sao nỡ thật sự giận Cảnh Nguyên, thật sự mắng Cảnh Nguyên được, đúng không chị?"

Anh mỉm cười hỏi Ôn Lê đang bóc óc chó.

Ôn Lê nén cảm xúc, lườm anh: "Đúng!"

Lục Tây Kiêu: "Nghe thấy chưa? Chị bảo đúng kìa. Chị còn đang bóc óc chó cho chúng ta ăn đây này, ngoan nào không buồn nữa."

Ôn Lê bóc óc chó, ánh mắt không tự chủ được rơi trên khuôn mặt đang nhẹ nhàng dỗ dành đứa trẻ của Lục Tây Kiêu, khóe miệng anh mang theo ý cười, ánh mắt mềm mại, gương mặt lạnh lùng trở nên dịu dàng hẳn đi.

Anh tỉ mỉ và kiên nhẫn lau nước mắt cho nhóc con đang đứng giữa hai chân mình, không hề có chút thiếu kiên nhẫn hay lấy lệ nào.

Một Lục Tây Kiêu như vậy mang lại cho cô một cảm giác khó tả.

Và cả sức hút nữa.

Nhìn mãi, chút cảm xúc bực bội trong lòng cô bỗng tan biến hết.

Cũng không phải lần đầu thấy anh dỗ trẻ con.

Nhưng đều không dịu dàng bằng lần này.

Ban đầu thấy anh dịu dàng dỗ trẻ, cô thấy thật mâu thuẫn, không thích nghi được, trong lòng luôn thầm chế giễu anh ngoài mặt một đằng trong lòng một nẻo, giờ thấy nhiều rồi, bỗng lại tin rằng cái tên này thật sự có một mặt dịu dàng.

Phát hiện Ôn Lê đang nhìn chằm chằm mình.

Lục Tây Kiêu tranh thủ hỏi cô một câu: "Sao thế?"

Ánh mắt Ôn Lê thoáng dao động, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Cô tiện miệng nói: "Tôi đang nghĩ ngoài Lục Cảnh Nguyên ra, anh có thể dỗ dành được ai khác không?" Nói xong, cô thật sự có chút tò mò, bèn bồi thêm một câu: "Đặc biệt là người lớn ấy."

Cái đó chắc chắn là cực kỳ mâu thuẫn luôn.

Khóe miệng Lục Tây Kiêu nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.

Anh nhìn Ôn Lê, chỉ cười không nói.

Ôn Lê không hiểu ra sao: "Ý gì đây? Nói đi chứ."

Lục Tây Kiêu khẽ hắng giọng, nói: "Anh muốn dỗ dành em."

Ôn Lê hơi ngẩn ra, não bộ không kiểm soát được mà hiện lên cảnh Lục Tây Kiêu dùng cách dỗ Lục Cảnh Nguyên để dỗ dành cô.

Dịu dàng lau nước mắt cho cô, nhẹ nhàng dỗ dành.

Hừ...

Ôn Lê: "Đồ dở hơi."

Không biết là đang mắng Lục Tây Kiêu hay là đang mắng chính mình nữa.

Lục Tây Kiêu vô tội và có chút thất vọng: "Em đòi mà."

Ôn Lê: "Không mắng anh."

Lục Tây Kiêu: "Thế mắng ai?"

Ôn Lê: "Anh đấy!"

Lục Tây Kiêu: "Em vừa bảo không mắng anh mà."

Ôn Lê không muốn thèm tiếp chuyện anh nữa.

Đề xuất Cổ Đại: Bắt Gian Đêm Động Phòng, Ta Quay Xe Gả Cho Thế Tử Tàn Bạo!
BÌNH LUẬN
Leyla
Leyla

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

cầu review

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

3 tuần trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện