Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 405: Lục Tây Kiêu dồn Ôn Lê vào ghế bập bênh: Em trốn cái gì; Lục Tây Kiêu: Ôn Lê ăn kẹo đi

Lục Tây Kiêu bước vài bước đến ngồi xuống đối diện Ôn Lê.

"Vừa nãy là kẹo gì thế? Hình như hết hạn rồi, vị không đúng lắm." Anh cầm gói kẹo trên bàn lên xem.

"Chúng ta có nên đi tìm chủ tiệm không nhỉ?"

"Em nếm thử chưa? Các màu khác có vị gì?"

Ôn Lê nín thở, thẳng người ra sau né tránh.

Lục Tây Kiêu đứng phắt dậy, nửa tựa nửa ngồi lên bàn đá, anh cầm gói kẹo vừa nói vừa cúi người về phía Ôn Lê: "Vừa nãy anh ăn viên màu đen hay màu nâu nhỉ?"

"Mấy viên màu trắng với màu hồng này trông có vẻ ngon đấy."

"Vị vải với vị dâu à?"

Anh lấy ra một viên màu hồng, lại bỏ vào miệng.

Ôn Lê: "!!!"

Hành động của anh khiến đôi lông mày thanh tú của Ôn Lê không tự chủ được mà nhíu lại.

Lúc nãy cô vừa hít thở một cái đã ngửi thấy một chút.

Thật sự rất thối.

Cứ như ăn phải chuột chết vậy.

Bỏ vào miệng thì mùi thối phải tăng lên gấp mấy lần.

Cái tên này cũng thật là dám ăn.

Ôn Lê nín chặt hơi thở.

Nhóc con sán lại gần cũng ngửi thấy mùi thối.

Nó nhăn mặt nhìn chằm chằm vào miệng tiểu ông nội.

Lo lắng xem tiểu ông nội có làm sao không.

Hắc Tướng Quân thính mũi đã dùng chân chó bịt mũi lại, vẻ mặt đầy khinh bỉ nhìn Lục Tây Kiêu.

Nó nghi ngờ Lục Tây Kiêu về làng xong đổi tính đi ăn phân rồi.

Viên màu hồng còn thối hơn cả viên màu đen, hai mùi thối cộng dồn lại.

Lục Tây Kiêu suýt thì nôn ra ngay trước mặt Ôn Lê.

"Không phải vị dâu, mà cũng không ngon bằng viên màu đen."

"Viên màu trắng này chắc là ngon đấy? Có muốn nếm thử không?"

Lục Tây Kiêu lấy một viên kẹo màu trắng đưa cho Ôn Lê.

Ôn Lê kháng cự lùi ra sau.

"Là kẹo mềm, bên trong có nhân đấy."

"Sao lại nhìn anh bằng ánh mắt và vẻ mặt đó?"

"Kẹo này có vấn đề gì à?"

Lục Tây Kiêu cứ nói liên mồm với cô, người cũng càng lúc càng áp sát, Ôn Lê nhíu mày nhìn cái miệng anh cứ đóng mở phun ra "độc khí".

Một cái miệng đẹp đẽ thế kia, mà thối rồi.

Ôn Lê bỗng thấy hơi hối hận vì đã chơi khăm cái miệng của anh như vậy.

Nhìn biểu cảm của cô, Lục Tây Kiêu suýt thì không nhịn được cười.

"Em cứ trốn cái gì thế?"

"Thật sự khá ngon mà, chỉ là vị hơi lạ chút thôi."

"Viên màu cam này chắc là vị quýt nhỉ?"

Thấy anh dường như định ăn thêm một viên nữa.

Ôn Lê chịu không nổi, muốn chạy.

Lục Tây Kiêu đã thấu triệt ý đồ của cô nên phản ứng trước một bước.

Anh vươn cánh tay dài ra, chắn ngang qua, nắm lấy tay vịn ghế bập bênh, chặn đường lui của Ôn Lê, dồn cô vào giữa chiếc ghế và bản thân mình, người càng thêm áp sát về phía cô.

"Không thích màu cam à?"

"Vậy em tự chọn một màu khác đi."

"Màu xanh dương thì sao? Chắc là vị việt quất."

"Màu xanh lá sẽ là vị gì nhỉ? Bơ à?"

"Màu tím đi, bà ngoại bảo em thích ăn nho, chắc là vị nho đấy, nhưng anh nhớ em cũng thích ăn dưa hấu mà."

"Dưa hấu thì chắc là màu đỏ nhỉ?"

Lục Tây Kiêu vừa nói vừa cười.

"Ở đây còn có một viên nhiều màu này."

"Viên nhiều màu này chắc là ngon nhất."

"Đều không muốn à?"

"Em không ăn thì lát nữa anh ăn hết đấy?"

Ôn Lê không thể nhịn thêm được nữa, đẩy Lục Tây Kiêu ra rồi đứng dậy bỏ đi.

Lục Tây Kiêu cầm kẹo đuổi theo cô: "Đi đâu đấy?"

Ôn Lê: "Đừng có đi theo tôi."

"Nơi đất khách quê người, anh phải đi theo em chứ."

"Ôn Lê? Sao em đi nhanh thế?"

"Ôn Lê? Ăn kẹo đi."

"Định về phòng ngủ sớm thế à? Còn chưa tắm mà."

"Ôn Lê?"

"Ôn Lê?"

Lục Tây Kiêu đuổi theo Ôn Lê chạy vòng quanh sân.

Nhóc con phấn khích đuổi theo hai người.

"Lục Cảnh Nguyên, ông nội cháu thối chết đi được."

"Gâu gâu gâu——"

Cực thối!

Nhóc con mở mắt nói điêu: "Tiểu ông nội không thối."

Ôn Lê: "Cái kính lọc của cháu có thể dày thêm chút nữa đấy."

Lục Tây Kiêu: "Anh ăn kẹo mà, chắc chắn là ngọt, sao lại thối được, em ngửi kỹ lại xem là ngọt hay thối?"

"Ôn Lê?"

"Em chạy cái gì? Kẹo có ăn nữa không."

"Vị nho đấy."

Ôn Lê: "Cút."

Bà cụ tươi cười nhìn hai người đùa giỡn trong sân.

Cuối cùng, Lục Tây Kiêu phải đánh hết nửa tuýp kem đánh răng mới thôi.

Đánh đến đau cả miệng.

Mà vẫn thấy có mùi thối.

Ngủ một giấc dậy, lại đánh thêm mấy lần nữa.

Bà cụ lại lên thị trấn mua đồ.

Hôm nay Ôn Lê dậy sớm, tối qua cô đã dặn bà ngoại sáng nay không cần làm bữa sáng cho họ, cô sẽ dẫn hai ông cháu ra ngoài ăn.

Trong thôn có hai ba quán ăn sáng.

Bán những món đặc sản địa phương.

Ôn Lê dẫn họ đi nếm thử.

Bà chủ quán cực kỳ nhiệt tình, nhất quyết không lấy tiền của Lục Tây Kiêu.

Ăn xong, Ôn Lê dẫn họ đi dạo quanh thôn.

Trên đường gặp không ít người già trong thôn, họ cứ hỏi đông hỏi tây đủ thứ, thế là lại một lần nữa bị vây xem.

Mọi người tuy hóng hớt nhưng cũng rất nhiệt tình.

Các bà các thím lấy đồ ăn trong nhà ra nhét cho họ.

Chính xác mà nói là nhét cho Lục Tây Kiêu và Lục Cảnh Nguyên.

Đúng là đẹp trai có thể mài ra mà ăn được thật.

Khi nắng bắt đầu gắt, Ôn Lê dẫn họ quay về nhà.

Bà cụ cũng sắp về rồi.

Thằng nhóc hàng xóm vừa tốt nghiệp mẫu giáo đang cưỡi chiếc xe chòi chân cực ngầu đi tới đi lui ngoài sân, khoe kỹ thuật điêu luyện.

Nhóc con đứng trong cổng nhìn thằng bé kia chơi.

Ôn Lê đang ngồi trên ghế bập bênh xem điện thoại để ý thấy, bèn đứng dậy đi tới xem thử, rồi bảo nhóc con: "Lục Cảnh Nguyên, đi lấy mấy gói bánh kẹo ra đây."

Nhóc con chạy lon ton đi lấy hai gói bánh kẹo về.

Mỗi tay một gói.

Hắc Tướng Quân còn ngậm một gói trong mồm.

Ôn Lê nhận lấy bánh kẹo, nói với "tay lái già" ít nhất ba năm kinh nghiệm đang cố tình thu hút sự chú ý của họ ngoài cổng: "Diệp Minh Vũ, cho em nhà chị mượn xe chơi một lát, chị lấy bánh kẹo đổi với nhóc."

Nhóc con lập tức nhìn Ôn Lê, không giấu nổi niềm vui.

Thằng bé kia sảng khoái đồng ý, chòi xe vào trong sân cho nhóc con chơi.

Nhóc con cưỡi lên xe chòi chân, dùng đôi chân ngắn cũn đẩy đi.

"Để tớ dạy cho, chân phải đạp ra sau thế này này."

Cậu bé có thâm niên cầm lái dạy nhóc con cách chơi.

Nhóc con đạp không nhanh, Hắc Tướng Quân giúp nó đẩy.

Cậu bé vừa ăn bánh kẹo đổi được vừa sán lại gần trò chuyện với Ôn Lê: "Chị ơi, em ấy là người thân của chị ạ?"

Ôn Lê: "Là bạn."

"Bạn nhỏ thế này á? Em ấy trông đáng yêu quá, có điều không hay nói chuyện, có phải em ấy vẫn chưa biết nói không?"

"Biết nói đấy."

"Chị ơi lần này chị về ở bao nhiêu ngày?"

"Mấy ngày nữa là đi rồi."

"Chị ơi chị đang đi học ở Kinh thành ạ? Sau này em thi đại học đỗ vào Kinh thành, em có thể tìm thấy chị không?"

"Có thể."

"Vậy sau này em lên đại học phải đi Kinh thành học mới được."

Lục Tây Kiêu từ trong nhà đi ra, nghe thấy họ đang trò chuyện.

Cậu bé nhìn Lục Tây Kiêu - người phải cúi đầu mới không bị đụng trần nhà khi ra cửa, theo bản năng hạ thấp giọng, hỏi Ôn Lê: "Chị ơi, anh ấy là bạn trai chị ạ?"

Chỉ dám lén lút đánh giá Lục Tây Kiêu với khí trường mạnh mẽ.

Ôn Lê: "Nhóc có biết thế nào là bạn trai không?"

"Tất nhiên là biết chứ, hồi em học mẫu giáo đã có ba cô bạn gái rồi, có một bạn còn định học lớp một cùng em nữa."

Ôn Lê: "..."

"Anh ấy không thành công bằng nhóc đâu, anh ấy không có bạn gái, một người cũng không."

"Anh ấy đẹp trai cao ráo thế này mà không có bạn gái á? Mấy chị đó mù hết rồi à, em mà là con gái em chắc chắn sẽ theo đuổi anh ấy."

Ôn Lê: "..."

Vẫn là Lục Cảnh Nguyên nói chuyện đáng yêu hơn.

Lục Tây Kiêu đi tới: "Đang nói về tôi à?"

Ôn Lê nói giọng không cảm xúc: "Nhóc ấy bảo anh cao ráo đẹp trai, nhóc ấy muốn theo đuổi anh."

"???" Lục Tây Kiêu nhìn cậu bé kia.

Cậu bé lập tức không dám ăn bánh kẹo nữa: "Em... em về nhà trước đây, xe em cho em trai mượn chơi, lát nữa em sang lấy."

Chạy biến ra khỏi sân.

Cứ thế bị dọa chạy mất.

Ôn Lê nhìn Lục Tây Kiêu.

Anh vô tội nhìn lại cô.

Đề xuất Huyền Huyễn: Ta Học Trảm Thần Tại Bệnh Viện Tâm Thần (Trảm Thần Phàm Trần Thần Vực)
BÌNH LUẬN
Leyla
Leyla

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

cầu review

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

3 tuần trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện