Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 411: Thanh mai trúc mã của Ôn Lê? Lục Tây Kiêu ghen tuông; Dỗ trẻ con, dỗ luôn cả Ôn Lê

Nhóc con lập tức cầu cứu Ôn Lê.

"Chị ơi... chị cứu chú chó đi mà... oa oa..."

Thấy nhóc con khóc đau lòng thế này, Ôn Lê thật sự không nỡ phá hủy sự ngây thơ đó của nó, nhưng ai bảo nhóc con có một ông nội thích làm trò thế này, hố con cháu đến xem phim, còn chê con cháu chịu khổ chưa đủ, lại tìm đến chỗ cô.

Ôn Lê xin lỗi: "Chị chỉ cứu được người thôi, không cứu được chó."

Vừa có hy vọng lại thất vọng, nhóc con khóc càng đau lòng hơn.

Lục Tây Kiêu: "..."

Đây không phải lần đầu tiên bị Ôn Lê đổ thêm dầu vào lửa, thế mà vẫn không chịu nhớ đời, lần này chắc là nhớ đời thật rồi.

Cho đến khi phim kết thúc hẳn, màn hình không còn hình ảnh nữa, nhóc con mới chịu rời đi trong tuyệt vọng.

Suốt dọc đường ra khỏi rạp phim nó vẫn cứ khóc.

Ôn Lê gọi taxi.

Ba người đứng trước cửa rạp phim đợi xe đến.

Có ba chàng trai đi ngang qua trước mặt.

Tuổi tác xấp xỉ Ôn Lê.

Từ đằng xa họ đã nhìn Ôn Lê rồi.

Khi đi ngang qua trước mặt họ còn không nhịn được mà nhìn trộm.

Trong đó có một chàng trai trông rất rạng rỡ, đi xa rồi vẫn còn ngoái đầu lại nhìn, vẻ mặt rất không nỡ rời đi.

Ôn Lê nhìn về phía cậu ta.

Sau khi chạm mắt, chàng trai bỗng nhiên quay trở lại.

Hai chàng trai kia đứng lại tại chỗ, do dự không biết có nên đi theo không.

Lục Tây Kiêu đang bế đứa nhỏ nhìn chằm chằm đối phương đi tới.

Chàng trai kia nhìn Lục Tây Kiêu với khí trường mạnh mẽ, nhìn là biết không phải người bình thường, nhưng cũng không vì thế mà dừng bước.

Lục Tây Kiêu vốn không tự tin nên dễ nhạy cảm, nhưng chàng trai trước mắt này còn lâu mới đủ khiến anh thấy có nguy cơ.

Nhưng anh không thích Ôn Lê bị bắt chuyện, nên anh hy vọng đối phương biết điều một chút, đừng có làm chướng mắt trước mặt anh, càng đừng có tự chuốc lấy nhục.

Chàng trai trông có vẻ bẽn lẽn, nhưng mục tiêu lại rất rõ ràng.

Điều này khiến Lục Tây Kiêu rất nghi ngờ bản thân.

Nghi ngờ có phải mình quá bình thường không, bình thường đến mức mèo mả gà đồng nào cũng có tự tin để cạnh tranh với anh.

Ai ngờ chàng trai không phải đến bắt chuyện, mà là đến ôn chuyện cũ.

"... Ôn, Ôn Lê, cậu về Minh Thành rồi à."

Chàng trai đi tới, cười ngượng ngùng chào hỏi Ôn Lê.

"Ừ."

Ôn Lê đáp lại đối phương.

Tuy chỉ có một chữ, giọng điệu cũng không mặn không nhạt.

Lục Tây Kiêu vừa nãy còn không coi ai ra gì, khoảnh khắc này cảm giác nguy cơ bỗng chốc trỗi dậy.

Thế là anh bắt đầu dò xét chàng trai, với tư thế của kẻ bề trên.

Chàng trai đỏ mặt hỏi: "Về lúc nào thế?"

Ôn Lê: "Mấy ngày trước."

Chàng trai rất hay thẹn, không biết nên nói gì, nhỏ giọng đáp lại câu nói đó của Ôn Lê: "Bà nội tớ chẳng nói với tớ gì cả."

"Tớ cũng vừa mới về được hai ngày thôi. Thế bao giờ cậu đi?"

"Mấy ngày nữa."

"Ồ, vậy..."

Chàng trai định nói gì đó thì bị người đàn ông ngắt lời.

"Bạn à?" Lục Tây Kiêu giả vờ bâng quơ hỏi Ôn Lê một câu.

Chàng trai bèn nhìn sang Lục Tây Kiêu vừa lên tiếng.

Lục Tây Kiêu thong thả nhìn lại cậu ta, không biết là tính cách vốn vậy hay là nhắm vào cậu ta mà ánh mắt người đàn ông không mấy thân thiện.

Lục Tây Kiêu nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng nhóc con đang gục trên vai mình, ánh mắt đạm mạc nhìn chàng trai như nhìn rác rưởi.

Chàng trai bị khí trường của Lục Tây Kiêu trấn áp, cảm giác tự ti trỗi dậy.

Vốn dĩ đã thấp hơn Lục Tây Kiêu hơn nửa cái đầu, khoảnh khắc chàng trai không tự chủ được mà khom lưng xuống, trông càng thêm yếu ớt.

"Chào, chào anh." Nụ cười chàng trai nặn ra có chút cứng đờ, gật đầu chào hỏi Lục Tây Kiêu, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

Chưa đợi Lục Tây Kiêu đáp lại, xe Ôn Lê gọi đã đến.

Không biết là cố ý hay vô tình, Lục Tây Kiêu không đáp lại chàng trai mà bảo Ôn Lê: "Xe đến rồi."

"Đi đây." Ôn Lê nói với chàng trai một câu.

Chàng trai lập tức đáp: "Được."

Sau đó vội vàng đi trước, bước nhanh về phía hai người bạn của mình.

Lục Tây Kiêu lên xe sau, nghe thấy tiếng bạn của chàng trai hào hứng: "Trời ạ, cậu thật sự quen cô ấy à? Sao mà quen được thế?"

Lục Tây Kiêu liếc nhìn về phía đó một cái.

Chàng trai vừa hay cũng quay đầu nhìn lại.

Chạm phải ánh mắt của Lục Tây Kiêu, nụ cười trên mặt chàng trai nhanh chóng biến mất.

Lục Tây Kiêu thu hồi tầm mắt, bế đứa nhỏ lên xe.

"Vừa nãy là bạn à?" Lên xe chưa được bao lâu anh đã hỏi.

Ôn Lê không nghĩ ngợi nhiều mà nói: "Cùng thôn, cũng là bạn học tiểu học và cấp hai."

Thế thì chẳng khác nào thanh mai trúc mã còn gì?

Đã coi thường thằng nhóc đó rồi.

Trong lòng Lục Tây Kiêu ghen tuông, miệng thì thản nhiên: "Ồ."

Nhóc con gục trên vai bên kia của Lục Tây Kiêu, thỉnh thoảng lại thút thít một tiếng, thân hình nhỏ bé run lên theo từng nhịp.

Lục Tây Kiêu nhẹ nhàng vỗ lưng nhóc con.

Nhóc con mãi mà không bình phục được tâm trạng.

Vẫn hoàn toàn chìm đắm trong đau buồn.

Ôn Lê: "Lục Cảnh Nguyên, nhìn xem đây là cái gì này."

Lục Tây Kiêu hơi cảnh giác nhìn màn hình điện thoại Ôn Lê đưa ra trước mặt cho đứa nhỏ xem.

Thấy trong màn hình là video về chú chó đóng vai chính trong phim, là hậu trường, Lục Tây Kiêu mới yên tâm gọi nhóc con.

"Cảnh Nguyên, nhìn xem trong điện thoại chị có cái gì này, là Dack đấy, Dack không sao cả."

Nhóc con nghe thấy thế lập tức ngẩng cái đầu nhỏ lên.

Trên lông mi vẫn còn vương những giọt nước mắt.

"Chú chó..."

Nhìn thấy chú chó, nhóc con suýt chút nữa lại khóc ra tiếng.

Trong điện thoại, chú chó Dack cải tử hoàn sinh, đang vui vẻ chơi đùa với mọi người, còn được bế đi phỏng vấn nữa.

Nhóc con lập tức ngồi vào đùi Lục Tây Kiêu, hai bàn tay nhỏ cầm lấy điện thoại của Ôn Lê, mắt không chớp lấy một cái mà xem.

"Chú chó..."

Lục Tây Kiêu: "Tiểu ông nội không lừa con mà, Dack là đang đóng phim thôi, không có thật sự bị bệnh chết đâu, đây chẳng phải vẫn khỏe mạnh đó sao."

Nhóc con cầm điện thoại xem rất lâu.

Xem mấy đoạn hậu trường và video cuộc sống ngoài đời thực của chú chó.

Thấy nhóc con cuối cùng không còn buồn như vậy nữa, Lục Tây Kiêu cười nói: "Chị thật giỏi, tìm được cả video cuộc sống ngoài đời của Dack nữa."

Nhóc con lí nhí đáp: "Dạ."

Ôn Lê nhìn Lục Tây Kiêu, giọng điệu của anh khiến cô có cảm giác không chỉ đang dỗ dành đứa trẻ mà còn đang dỗ dành cô vui vẻ vậy.

Lục Tây Kiêu nhìn lại cô.

Ôn Lê không chút biểu cảm dời mắt đi.

Xe chạy về đầu thôn, Lục Tây Kiêu lại cưỡi xe đạp.

Chở hai người về nhà.

Hắc Tướng Quân thỉnh thoảng lại chạy ra ngoài sân xem họ đã về chưa.

Từ đằng xa nhìn thấy người, nó phấn khích lao vút tới.

"Gâu gâu gâu——"

"Chú chó..."

Nhìn thấy Hắc Tướng Quân, nhóc con vẫn chưa hoàn toàn thoát ra khỏi cốt truyện lại thấy buồn lòng, hoàn toàn không kìm nén được.

Về đến nhà vừa xuống đất đã ôm chầm lấy Hắc Tướng Quân mà khóc.

Hắc Tướng Quân còn tưởng nhóc con vì nhớ nó nên mới thế.

Nó vốn buồn bực cả ngày, lúc này trong lòng vừa vui mừng vừa tủi thân mà rên rỉ ư ử, nó cũng nhớ nhóc con và chủ nhân lắm rồi.

Bà cụ nghe thấy động tác vội vàng ra xem.

"Tiểu Cảnh Nguyên sao thế này? Sao lại khóc rồi?"

Lục Tây Kiêu dắt xe đạp vào sân: "Không sao đâu bà ngoại, xem phim xong khóc đấy ạ."

Dưới sự bầu bạn của Hắc Tướng Quân, nỗi buồn trong lòng nhóc con dần tan biến.

Lên huyện xem phim một chuyến, về vừa kịp bữa tối.

Nhóc con hơi chán ăn, Lục Tây Kiêu tự tay đút cho nó, dỗ dành ăn được một ít.

Vì đút cho đứa nhỏ nên Lục Tây Kiêu là người ăn xong cuối cùng.

Anh ăn xong bèn trực tiếp thu dọn bát đũa.

Bà cụ đương nhiên là ngăn cản.

Hai người lại bắt đầu giằng co.

Đã xem cảnh này mấy lần rồi, Ôn Lê lần này không tiếp tục im lặng nữa: "Bà ngoại, cứ để anh ấy rửa đi."

"Cái này..." Bà cụ vẫn còn hơi do dự.

Lục Tây Kiêu: "Bà ngoại, Ôn Lê bảo để cháu rửa mà."

Thấy Lục Tây Kiêu mặt mày hớn hở, thật sự muốn rửa, bà cụ cười cười, để anh thể hiện.

Lục Tây Kiêu nhanh nhẹn thu dọn hết bát đũa vào bếp.

Ôn Lê ngồi một lát, vẫn đi theo vào bếp.

Đi đến cửa thì thấy Lục Tây Kiêu đang đứng đực ra trước đống bát đũa trong bồn, cứ thế nhìn chằm chằm, chẳng thấy có ý định động tay.

Đề xuất Trọng Sinh: Sự Phản Bội Của Hai Nữ Nhi
BÌNH LUẬN
Leyla
Leyla

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

cầu review

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

3 tuần trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện