Lục Tây Kiêu đang đứng trước đống bát đũa đầy dầu mỡ mà lúng túng, giọng nói mỉa mai của Ôn Lê vang lên từ phía cửa: "Lại không muốn rửa nữa à?"
Lục Tây Kiêu quay đầu lại, ánh mắt hiện rõ vẻ vui mừng.
"Không phải. Đống bát này toàn dầu mỡ, có phải có cái gì chuyên dụng để tẩy dầu rửa bát không nhỉ? Anh tìm nãy giờ mà không thấy."
Anh đã rửa bát vài lần, nhưng đều là bát đũa ăn sáng, chủ yếu là đựng cháo và ngũ cốc, không có dầu mỡ gì, anh chỉ cần dùng nước sạch rửa vài lần là sạch.
Ôn Lê nhìn Lục Tây Kiêu - người mười đầu ngón tay chưa từng chạm vào nước xuân nhưng lại rất thành thật, cô cạn lời không thốt nên lời. Cứ tưởng đại thiếu gia không muốn rửa nữa, giằng co với bà ngoại chỉ là khách sáo làm màu thôi chứ.
Ôn Lê khẽ thở hắt ra một hơi.
Sau đó nặn ra một biểu cảm tuyệt đối mới mẻ.
Chỉ thấy cô nở một nụ cười giả trân, ánh mắt đầy vẻ quan tâm xen lẫn cạn lời, giống như đang dạy một đứa trẻ ba tuổi bị thiểu năng vậy: "Anh ngồi xổm xuống, dùng tay mở cái cánh tủ trước mặt ra, tay trái hay tay phải đều được, bên trong có một cái chai màu vàng, đó là nước rửa bát. Lấy nó ra, xịt hai lần vào bồn bát, có biết xịt không? Dùng tay ấn cái đầu vòi xuống là được. Mở vòi nước ra dùng nước xả cho nước rửa bát lên bọt là có thể rửa rồi. Nhớ là phải nút cái lỗ thoát nước lại, không thì nước chảy hết đấy. Biết dùng cái gì nút không? Cái miếng kim loại hình tròn bên trái anh là cái nút chặn nước, lát nữa rửa xong thì rút ra để xả nước đi." Cô phải cố kìm nén lắm mới không thêm hai chữ "đồ ngốc" vào cuối câu.
Đây là lần đầu tiên cô nói với Lục Tây Kiêu một đoạn dài như vậy.
Cũng là lần đầu tiên nói một đoạn dài như vậy.
Giọng điệu cũng dịu dàng kiên nhẫn chưa từng có.
Tất nhiên đều là giả vờ cả.
Lục Tây Kiêu - người hoàn toàn bị coi như đồ ngốc - bị động tác dạy bảo tỉ mỉ và biểu cảm của Ôn Lê làm cho buồn cười, thấy cô đáng yêu chết đi được.
Anh ngoan ngoãn làm theo từng bước, lấy nước rửa bát ra.
Ôn Lê: "Giỏi quá, tìm thấy thành công rồi. Tôi còn lo nói nhiều quá anh không nhớ nổi, anh còn giỏi hơn mấy con vịt bà ngoại nuôi nhiều."
Lục Tây Kiêu dở khóc dở cười nghe Ôn Lê mỉa mai mình một cách xéo xắt.
Nước rửa bát bảo hai lần là đúng hai lần, không thừa một giọt.
Cực kỳ nghiêm túc.
Dùng nước xả cho lên bọt, Lục Tây Kiêu bắt đầu rửa bát.
Ôn Lê: "Phía trên bên phải anh có đặt một miếng nhỏ hình chữ nhật màu xanh lá cây, đó là miếng rửa bát, biết dùng không?"
Lục Tây Kiêu vừa cười vừa đáp, bắt đầu dùng đến miếng rửa bát.
Trong lòng Ôn Lê đã đảo mắt trắng dã lên tận trời xanh.
Giọng điệu trở lại bình thường: "Không biết làm mà còn tranh."
Lục Tây Kiêu: "Bà ngoại lớn tuổi thế rồi, anh là một người đàn ông sức dài vai rộng, thật sự không nỡ ăn xong là phủi tay đứng dậy. Bà ngoại nấu cơm đã đủ vất vả rồi, vả lại anh cũng muốn thể hiện một chút, để lại ấn tượng tốt cho bà ngoại mà."
"Anh để lại ấn tượng tốt làm gì, sau này còn muốn đến nữa à?"
Lục Tây Kiêu lý lẽ hùng hồn: "Tất nhiên rồi. Bà ngoại tốt với anh và Cảnh Nguyên như thế, sau này anh phải thường xuyên đến thăm nom hiếu kính bà, sau này anh đến là danh chính ngôn thuận."
Ôn Lê: ...
Cứ thấy cái chữ "danh chính ngôn thuận" trong miệng anh hàm ý sâu xa lắm.
Chẳng đơn thuần chút nào.
Lục Tây Kiêu lúc này quay đầu gọi cô: "Em lại đây."
Ôn Lê bước chân vào bếp, đi tới: "Gì?"
Lục Tây Kiêu vừa rửa bát vừa nói: "Không có gì, chỉ muốn em đứng gần chút cho dễ nói chuyện thôi."
Anh nhìn cô một cái, mặt đầy ý cười.
Ôn Lê cạn lời: "Rửa của anh đi."
Xoay người định bỏ đi.
"Ôn Lê." Tay Lục Tây Kiêu đầy nước và bọt xà phòng vội vàng đuổi theo một bước, dùng cánh tay chạm vào cánh tay cô, nhẹ nhàng ngăn cô lại.
Ôn Lê liếc nhìn anh.
Cái tên này sau khi đến nhà cô thì bạo dạn hơn hẳn, cả lời nói và hành động đều thế, đối với cô là càng lúc càng không chú ý đến khoảng cách.
"Anh rửa xong ngay đây, em đợi anh một lát."
Ma xui quỷ khiến thế nào, bước chân Ôn Lê lại dừng lại.
Đứng bên cạnh nhìn đường đường là Lục Ngũ Gia rửa bát.
Lục Tây Kiêu vừa rửa vừa nói: "Vừa nãy anh không tìm thấy nước rửa bát, đang định âm thầm tìm em hỏi đấy, kết quả là em đã đến rồi, là không yên tâm về anh à?" Anh vừa nói vừa nhìn Ôn Lê.
Ôn Lê: "Rửa cái bát thì có gì mà không yên tâm?"
Lục Tây Kiêu: "Em biết là anh không thạo rửa bát mà."
Ôn Lê mặt không gợn sóng nói: "Tôi qua đây xem Lục Ngũ Gia hô mưa gọi gió trên thương trường sẽ làm ra chuyện ngu ngốc gì khi làm việc nhà, anh quả nhiên không làm tôi thất vọng."
Lục Tây Kiêu cười cười: "Em xem mà thấy vui là được."
Sự nuông chiều trong giọng điệu và ánh mắt không hề che giấu.
Ôn Lê: "..."
"Chị ơi."
"Tiểu ông nội."
Lục Tây Kiêu: "Cảnh Nguyên đến rồi."
"Dạ."
Nhóc con đi vào, Hắc Tướng Quân đi theo sau nó.
Nó kiễng đôi chân nhỏ, cố gắng vươn cổ ra cũng muốn xem tiểu ông nội rửa bát, nhưng thật sự không với tới, nó đưa hai cánh tay nhỏ về phía Ôn Lê, giọng sữa ngọng nghịu: "Chị ơi bế."
Hai mắt nhóc con đỏ hoe vì khóc, vẫn còn hơi sưng.
Nói chuyện mang theo giọng mũi.
Ôn Lê bế nó lên.
Nhóc con vẫn còn đang buồn bã đưa bàn tay nhỏ về phía Lục Tây Kiêu, hơi rướn người ra, muốn lại gần tiểu ông nội hơn một chút.
Hiểu ý nó, Ôn Lê nhích lại gần Lục Tây Kiêu hai bước.
Hai người cứ thế nhìn Lục Tây Kiêu rửa bát.
Ôn Lê thấy hành động của mình thật sự là vô vị hết chỗ nói.
Đại thiếu gia làm việc nhanh nhẹn, loáng cái đã rửa sạch bát đũa.
Dùng nước sạch tráng lại hai lần.
Lục Tây Kiêu nghịch ngợm búng nước trên tay vào hai người.
Những giọt nước bắn lên mặt hai người.
Ôn Lê né tránh: "Anh có trẻ con không cơ chứ."
Nhóc con thì khẽ mỉm cười.
Ôn Lê bế đứa nhỏ xoay người bỏ đi.
Lục Tây Kiêu cố tình hỏi: "Bát này để đâu đây?"
Ôn Lê không quay đầu lại: "Để lên đầu anh ấy."
Trưa ngày hôm sau có một trận mưa lớn.
Lục Tây Kiêu bế nhóc con đứng dưới hiên nhà xem mưa.
Nhóc con chưa bao giờ thấy cảnh mưa như thế này, hoàn toàn khác với những cơn mưa rơi xuống khu rừng sắt thép đầy rẫy xe cộ.
Dáng núi xa xa ẩn hiện sau màn mưa, mờ mờ ảo ảo.
Trận mưa này khiến hai ông cháu thấy tâm hồn sảng khoái.
Sau khi mưa tạnh, trên bầu trời treo thấp một dải cầu vồng.
Không khí sau cơn mưa có mùi đất ẩm ướt, rất dễ chịu.
Cây tử vi trong sân rụng đầy hoa xuống đất.
Mấy người ngồi dưới gốc cây.
Nhóc con đi về phía bếp: "Bà ngoại ơi~"
Một lát sau, nó cầm một miếng bánh táo đỏ đường đen đi ra.
Nó ngồi xuống cái ghế đẩu thấp bên cạnh Ôn Lê, ăn từng miếng một.
Một ngón tay trắng nõn thon dài chọc chọc vào cái bụng nhỏ.
Ôn Lê: "Lục Cảnh Nguyên, cháu béo lên rồi đấy."
Nhóc con cúi đầu nhìn cái bụng nhỏ tròn vo của mình, vì giữ thể diện nên cãi chày cãi cối: "... Không có đâu."
Ôn Lê lại nhẹ nhàng chọc chọc: "Thế đây là cái gì?"
Nhóc con nhìn "bằng chứng phạm tội" mà không thể phản bác.
Sợ bị chị chê, miếng bánh táo đỏ trong miệng cũng không dám ăn nữa.
Đang lúc không biết làm sao.
Ôn Lê nói: "Trẻ con béo một chút mới đáng yêu."
Lần trước bị thương nằm viện, nhóc con gầy đi một vòng, khuôn mặt nhỏ gầy rộc hẳn đi, mãi mà không ăn lại được, ở đây mấy ngày thấy rõ là tròn trịa lên một chút xíu, càng đáng yêu hơn.
"Dạ."
Nhóc con cười gật đầu, yên tâm ăn tiếp.
Lục Tây Kiêu nhìn hai người, khóe miệng nhếch lên.
Hôm nay hoàng hôn đỏ rực lạ thường, cả bầu trời đều bị nhuộm màu.
Ánh đỏ hắt lên mặt người.
Hai ngày sau.
Ôn Lê lại dậy sớm một chuyến để về Kinh thành.
Lục Tây Kiêu đương nhiên là đi theo cô rồi.
Ôn Lê đi nhờ xe của Lục Tây Kiêu.
Bà cụ từ sớm đã hấp một nồi bánh táo đỏ đóng gói kỹ càng.
Lại chuẩn bị cho họ một đống đồ đạc.
Nhóc con mấy ngày nay ngày nào ngủ dậy cũng nhận được đồ chơi mới bà cụ mua từ thị trấn về, còn có một chiếc xe chòi chân nữa.
Bà cụ đều xếp hết lên xe cho nhóc con mang về.
Bà cụ đứng ngoài xe, ánh mắt đầy vẻ lưu luyến tiễn biệt.
"Tiểu Lục, rảnh rỗi thì đưa tiểu Cảnh Nguyên đến chơi nhé."
"Vâng ạ."
"Tiểu Cảnh Nguyên, ăn uống cho tốt vào, để chóng lớn nhé."
"Dạ."
"Hắc Tướng Quân, bánh táo đỏ mang về đừng có ăn lạnh, lúc nào muốn ăn thì bảo Lê Lê hấp nóng lại cho rồi mới ăn nhé."
Hắc Tướng Quân ở ghế phụ lập tức đáp lời: "Gâu."
"Lê Lê, ở bên ngoài tự chăm sóc bản thân cho tốt, hằng ngày phải ăn uống đúng giờ đấy." Bà cụ không nhịn được đưa tay vào cửa sổ xe, âu yếm nhẹ nhàng xoa mặt Ôn Lê, "Không cần lo cho bà ngoại đâu, nhớ bà thì gọi điện thoại cho bà."
Ôn Lê đáp lời.
Lục Tây Kiêu đang bế đứa nhỏ ngồi bên trong nghiêng đầu nói với bà cụ: "Bà ngoại yên tâm, cháu sẽ chăm sóc tốt cho Ôn Lê."
Ôn Lê lười thèm tiếp lời anh.
Bà cụ cười đáp lời Lục Tây Kiêu: "Bà ngoại yên tâm."
Lục Kỳ ở ghế lái mở to mắt.
Xem ra Ngũ Gia đã nắm bắt được cơ hội.
Có hy vọng nha!
Lục Tây Kiêu: "Cảnh Nguyên, chào tạm biệt bà ngoại đi con."
Bàn tay nhỏ của nhóc con vốn luôn vẫy vẫy nay lại càng ra sức hơn.
Xe chạy đi.
Bà cụ đứng trước cửa nhà tiễn đưa.
Cho đến khi chiếc xe biến mất mới chậm rãi quay trở lại sân.
Xe chạy thẳng ra khỏi thôn.
Buổi chiều thì về đến Kinh thành.
Lục Tây Kiêu vừa về Kinh thành đã biến mất tăm.
Chắc là có một đống công việc tồn đọng cần xử lý.
Ôn Lê cũng chẳng để tâm, nhóc con và Hắc Tướng Quân đều được cô đưa đến câu lạc bộ, cũng chẳng cần Lục Tây Kiêu cho phép.
Nhưng Ôn Lê cũng chẳng đưa đi được mấy ngày.
Cô về Kinh thành không đơn thuần là vì huấn luyện.
Dù sao cách một cái dây mạng, mở mic lên cũng có thể huấn luyện được.
Cô tuy không giống Lục Tây Kiêu có một công ty lớn như vậy cần quản lý hằng ngày, nhưng việc của cô cũng không ít.
Mấy ngày nữa cô phải đi Kim Châu một chuyến.
Đã làm "chủ quán rảnh tay" lâu lắm rồi.
Đột nhiên một cuộc điện thoại khiến lịch trình của cô bị đẩy sớm lên.
Buổi tối Ôn Lê từ câu lạc bộ về, giúp Lục Võ đưa nhóc con đã ngủ say về nhà bên cạnh rồi quay lại chỗ ở của mình.
Tắm xong từ phòng tắm ra thì nghe thấy điện thoại đang rung.
Là chiếc điện thoại "đồ cổ" màu đen đã qua cải tạo của cô.
Nhìn tên người gọi đến, Ôn Lê ngồi xuống sofa.
Bắt máy.
—— "A Lê."
Đầu dây bên kia là giọng của một nam thanh niên.
Cách gọi Ôn Lê có chút thân mật.
Ôn Lê đáp bằng giọng điệu như thường lệ: "Ừ."
Một tay cô gõ trên bàn phím, đầu ngón tay ấn trên bảng điều khiển trượt đi, hỏi đối phương: "Có chuyện gì?"
"Người của Hắc Thủy bị Nam Dương phát hiện rồi."
Tay đang gõ bàn phím của Ôn Lê khựng lại.
Đề xuất Hiện Đại: Trò Chơi Sinh Tồn Tận Thế? Ta Dựa Vào Nhặt Ve Chai Làm Lão Đại
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay