Lục Tử Dần: "Nhưng mà... nếu Chú Năm không dặn dò kỹ thì mấy người đó cũng chẳng biết đường mà chuẩn bị mấy thứ này đâu."
Ôn Lê: "Anh ấy đang chăm trẻ con mà, tỉ mỉ chút cũng là bình thường."
"Cũng đúng, Chú Năm đối với Cảnh Nguyên lúc nào cũng cực kỳ chu đáo."
Lục Tử Dần nhìn bộ chăn ga gối đệm bốn món dùng để giữ ấm trong tay: "Thật không ngờ nha..." Cậu ta vừa nói vừa xếp đồ lại vào túi như cũ.
Đầu ngón tay đang gõ chữ của Ôn Lê khựng lại: "Không ngờ cái gì?"
"Chưa từng thấy Chú Năm có người bạn nào, chứ đừng nói là bạn nữ. Không ngờ Chú Năm đối với bạn bè lại chân thành và tận tâm đến thế."
Ngón tay Ôn Lê trên màn hình tiếp tục soạn thảo văn bản.
Lục Tử Dần: "Lần tới trong nước mà có giải đấu offline nào, nhất định phải rủ Chú Năm và Cảnh Nguyên cùng đến xem mới được."
"Chú Năm suốt ngày không bận công việc thì cũng là bận công việc, chút thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi cũng dành để chăm Cảnh Nguyên, vất vả quá rồi."
"Tôi thật đáng chết mà! Sao tôi lại có thể từ chối Chú Năm đến xem thi đấu chứ, đáng lẽ tôi nên để chú ấy đi thư giãn một chút."
Lục Tử Dần rơi vào trạng thái tự trách sâu sắc.
"Đại thần, hay là cô gửi tin nhắn bảo Chú Năm đến đi."
"Cậu không tự gửi được à?"
"Tôi còn chẳng biết mình có bị Chú Năm cho vào danh sách đen hay chưa nữa, huống hồ lúc trước tôi còn 'đại nghịch bất đạo', to gan lớn mật từ chối chú ấy, tôi không dám đâu."
Dư Kỵ ngồi ở ghế sau nghe hai người hàng ghế trước cứ lải nhải không ngừng, anh ta vô cảm đeo tai nghe lên, vặn âm lượng thật lớn.
"Đại thần cô mời đi, chú ấy nhất định sẽ đến."
Ôn Lê gửi đi một đoạn văn bản dài dằng dặc đã soạn xong, sau đó tắt điện thoại, nhắm mắt dưỡng thần: "Đừng làm phiền tôi."
Lục Tử Dần im bặt.
Trên chiếc xe Alphard màu đen đang lăn bánh, nội thất sang trọng, không gian rộng rãi, cậu nhóc đang ngồi trên ghế sofa lớn chơi đùa cùng Hắc Tướng Quân.
Lục Tây Kiêu nhìn thấy một danh sách dài các lưu ý khi nuôi chó mà Ôn Lê gửi tới.
Ngoài cái đó ra, không còn gì khác.
Lạnh lùng y như tin nhắn của nhân viên chăm sóc khách hàng.
Điện thoại rung lên một cái, Ôn Lê không thèm để ý.
Mãi đến khi tới sân bay, xuống xe, Ôn Lê mới lấy điện thoại ra kiểm tra, thấy "ông cụ non" kia trả lời: 【Được, lên đường bình an.】
Bay thẳng đến Tokyo mất chưa đầy ba tiếng.
Vừa bước ra khỏi sân bay, gió lạnh thổi tới khiến Lục Tử Dần run cầm cập.
Tay cậu ta xách hai túi đồ mà Chú Năm chuẩn bị cho Ôn Lê, là cậu ta chủ động xách hộ. Cậu ta mở một túi đưa cho Ôn Lê.
"Đại thần, cô mặc ít thế này, hay là quàng khăn với đội mũ Chú Năm chuẩn bị cho đi."
Thực ra ở đây vẫn chưa lạnh bằng Kinh Thành, nhưng Ôn Lê mặc hơi mỏng.
Ôn Lê không dừng bước, đi thẳng theo quản lý chiến đội lên xe.
Vừa đến khách sạn, cô đã nhận được tin nhắn của Lục Tây Kiêu.
【Xuống máy bay chưa?】
【Rồi.】
Ôn Lê trả lời xong liền tắt máy, lấy máy tính ra.
Lục Tây Kiêu dường như chỉ muốn xác nhận cô đã hạ cánh an toàn, xong việc là không làm phiền nữa. Điều này đúng ý Ôn Lê.
Lục Tử Dần xách hành lý của mình, gõ cửa một căn phòng.
Người mở cửa là Phụ Thanh.
"Phó đội, sao cậu vẫn còn kéo hành lý thế này?"
"Tôi vừa đi đưa đồ cho Đại thần."
Lục Tử Dần mang hai túi đồ qua phòng Ôn Lê trước, nên không theo kịp mọi người.
Lục Tử Dần đưa thẻ phòng của mình cho Phụ Thanh, thì thầm: "Béo, đổi đi, phòng tôi là giường đôi lớn đấy."
Hồi trước câu lạc bộ chưa có tiền, sống kham khổ, mỗi lần đi thi đấu toàn hai ba người nhét chung một phòng. Giờ tuy giàu rồi nhưng chỗ nào không cần lãng phí thì vẫn không tiêu xài bừa bãi.
Hai chiến đội gồm tám tuyển thủ, hai huấn luyện viên, một quản lý thương vụ và một quản lý hậu cần, tổng cộng mười hai người.
Vẫn luôn đặt sáu phòng đôi là vừa đẹp.
Nhưng giờ có thêm Ôn Lê, nên đổi thành năm phòng đôi và hai phòng giường lớn.
Phụ Thanh quay đầu nhìn Dư Kỵ đang sắp xếp hành lý phía sau.
Anh ta khó xử nói: "Tôi cũng muốn một mình hưởng thụ phòng lớn giường êm lắm chứ, nhưng mà... Đội trưởng rủ tôi rồi."
Phụ Thanh mở toang cửa phòng, nhường đường: "Hay là cậu tự vào mà nói với Đội trưởng?"
Anh ta lẩm bẩm than vãn: "Hai người các cậu giận dỗi nhau lại lấy tôi ra làm bia đỡ đạn, tôi đã đắc tội với ai đâu chứ."
Lục Tử Dần lườm anh ta: "Nói linh tinh cái gì đấy béo."
Sau đó nhìn về phía Dư Kỵ đang quay lưng lại, ngồi xổm dưới đất sắp xếp đồ đạc, coi hai người ở cửa như không khí, Lục Tử Dần hơi rén.
"Thôi bỏ đi..."
Phụ Thanh vốn rất muốn ngủ giường lớn nên nhỏ giọng xúi giục: "Đầu giường cãi nhau cuối giường hòa, Phó đội cậu cứ làm nũng với Đội trưởng một cái là xong ngay ấy mà. Không được thì dùng biện pháp mạnh, cứ lỳ ra đấy không đi, Đội trưởng nỡ đuổi cậu chắc? Không có cậu, tối nay Đội trưởng chắc chắn mất ngủ, rồi Phó đội cậu cũng mất ngủ, rồi tôi – người không được ngủ giường lớn – cũng mất ngủ nốt. Thế thì còn thi đấu gì nữa? Chiến đội chúng ta có giành được quán quân hay không phụ thuộc rất lớn vào việc Phó đội và Đội trưởng có ngủ chung phòng hay không đấy, phải vì đại cục đi Phó đội."
Lục Tử Dần đấm một phát vào bụng anh ta, nghiến răng nghiến lợi: "Thử nói bậy câu nữa xem."
Phụ Thanh ôm bụng: "Ái chà nhanh lên đi Phó đội, nếu cậu ngại làm nũng trước mặt tôi thì tôi tránh mặt là được chứ gì — Đội trưởng, tôi đói rồi, tôi xuống nhà hàng ăn cơm trước đây."
Phụ Thanh nói với Dư Kỵ một câu, sau đó giật phắt thẻ phòng trong tay Lục Tử Dần, đắc ý vẫy vẫy rồi chuồn lẹ.
Lục Tử Dần nhìn bóng lưng Dư Kỵ, đứng ở cửa chần chừ không dám tiến tới.
Rõ ràng là hôm đó Dư Kỵ không chỉ nghe thấy chuyện cậu ta định giúp vun vén anh ta với Đại thần, mà còn nghe thấy không ít câu khác nữa.
Lúc đó Lục Tử Dần không nghĩ nhiều, cứ tưởng Ôn Lê có ý với Dư Kỵ nên muốn tác thành, cũng muốn để một người hay thui thủi một mình như Dư Kỵ yêu đương cho vui vẻ, cảm nhận hạnh phúc.
Giờ thấy Dư Kỵ không vui, đặt mình vào vị trí của anh ta mà nghĩ, Lục Tử Dần mới biết hành động của mình đáng ghét đến mức nào.
Dù không đem cảm xúc vào lúc tập luyện hay thi đấu, nhưng lại đem vào cuộc sống đời thường. Mấy ngày nay Dư Kỵ cứ ngó lơ cậu ta, cậu ta có bắt chuyện thì lời nói cũng rơi tõm vào hư không.
Mấy lần định âm thầm xin lỗi nhưng Dư Kỵ hoàn toàn không cho cậu ta cơ hội.
Lục Tử Dần gãi gãi gáy, cuối cùng vẫn lủi thủi rời đi.
"Béo, trả thẻ phòng cho tôi."
Cậu ta đuổi theo Phụ Thanh để đòi lại thẻ phòng.
Dư Kỵ đang ngồi xổm trước vali sắp xếp đồ đạc bỗng dừng động tác.
Anh ta cúi đầu, đôi mắt rũ xuống, phần tóc mái hơi dài che khuất phần lớn cảm xúc. Tay anh ta đang nắm chặt một chiếc áo lót dài tay được gấp gọn gàng, những ngón tay thon dài siết chặt từng chút một, làm nhăn nhúm cả chiếc áo.
Lục Tử Dần để hành lý ở cửa phòng mình, sau đó đi thang máy xuống nhà hàng tìm Phụ Thanh đòi thẻ.
Thấy Phụ Thanh đang ngồi cùng các thành viên đội hai chờ món.
Bàn bên cạnh là chiến đội Echo của Hàn Quốc, cũng là chiến đội hạt giống số một. Lần trước tại giải Châu Á ở Busan, STO đã thua dưới tay họ.
Thật khéo, lại ở cùng một khách sạn.
Chiến đội Echo lúc nào cũng hống hách.
Trong số đó có một gã cực kỳ đáng ghét, dường như lúc nào cũng đang làm những việc gây chướng mắt, và lúc này gã cũng đang làm thế.
Gã đang dùng vẻ mặt hợm hĩnh nói gì đó với nhóm Phụ Thanh.
Lục Tử Dần đặc biệt ghét mấy câu tiếng Trung bập bẹ thỉnh thoảng lại thốt ra từ miệng gã đó, nhìn cái khẩu hình vặn vẹo là biết gã lại đang sỉ nhục tiếng Trung rồi.
Nhìn biểu cảm của Phụ Thanh và mọi người là biết gã chẳng nói lời nào tử tế.
"Nghe nói chiến đội các anh mới đổi một người phụ nữ vào à? Là phó đội của các anh đi chuyển giới rồi sao? Hay là bồ nhí của anh nào thế? Cái cậu tên Từ Hàng gì đó là vì chê các anh quá gà nên chạy mất rồi? Hay là bị bồ nhí đi cửa sau chiếm chỗ rồi?"
Gã đó nói bằng tiếng Hàn.
Phụ Thanh và mọi người nghe hiểu được một chút, dù không hiểu hết thì nhìn cái biểu cảm khó ưa và tiếng cười cợt nhả kia cũng đủ phân biệt được.
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Trọng Sinh, Tỷ Tỷ Giành Gả Cho Tên Khất Cái
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay