Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 196: Ôn Lê lạnh lùng đầy gượng gạo; "Góa phụ" Lục Tây Kiêu dắt con dắt chó

"Ba cũng không muốn con phải chịu khổ ở đây." Đối mặt với một Ôn Nhan đang hoảng loạn cầu xin thảm thiết, Ôn Bách Tường cũng lực bất tòng tâm: "Chịu khó thêm vài ngày nữa vậy."

"Ba ơi con thực sự không chịu nổi nữa, Tiểu Lê đã đồng ý rồi, điều kiện con bé đưa ra ba cũng làm theo rồi, tại sao còn phải đợi thêm mấy ngày?" Ôn Nhan vừa gấp vừa hoảng.

Vài ngày là bao nhiêu ngày? Một tuần? Nửa tháng, một tháng hay lâu hơn nữa? Nếu Ôn Lê không nguôi giận, cứ khăng khăng không chịu nhả ra, cô ta phải đợi đến bao giờ mới thoát khỏi cái nơi quỷ quái này. Khó khăn lắm mới đợi được chiếc phao cứu mạng duy nhất này, Ôn Nhan nói gì cũng không chịu buông tay Ôn Bách Tường ra.

Tuy nhiên, Ôn Bách Tường thực sự là có lòng mà không có sức, sau khi trấn an vài câu, ông ta liền xoay người rời đi, vội vã y như lúc đến.

"Ba? Ba! Ba bảo Tiểu Lê thả con ra sớm đi!" Ôn Nhan bị cảnh sát chặn lại, chỉ có thể hét theo bóng lưng Ôn Bách Tường.

Ngày xuất phát đi Tokyo tham gia giải châu Á, Ôn Lê đưa Hắc Tướng Quân đến câu lạc bộ, đợi Lục Cảnh Nguyên đến đón. Từ sớm, hai chiến đội của STO đã chỉnh đốn trang phục sẵn sàng xuất phát.

Lục Tây Kiêu đưa nhóc con đến đón Hắc Tướng Quân. Nhóc con dắt dây xích chó, mắt cười híp cả lại. Ôn Lê đưa một túi lớn thức ăn và đồ ăn vặt cho chó cho Lục Tây Kiêu.

"Lát nữa trên xe tôi sẽ soạn sẵn lượng thức ăn, mấy thứ cần lưu ý với thói quen sinh hoạt của nó rồi gửi cho anh."

"Được."

Anh tự mình ôm đồm việc này, Ôn Lê cũng chẳng khách sáo với anh, đến một câu cảm ơn cũng không có, nói xong câu đó liền đi thẳng lên xe, chẳng cho Lục Tây Kiêu cơ hội mở miệng. Cô chỉ vỗ đầu Hắc Tướng Quân cảnh cáo một câu: "Ngoan đấy nhé."

Lục Tây Kiêu một lần nữa cảm nhận được sự lạnh nhạt của cô.

Lát nữa chở họ ra sân bay là hai chiếc xe thương mại. Ban đầu câu lạc bộ thuê một chiếc xe buýt nhỏ dài hạn, sau này có Lục Tây Kiêu tài trợ, Lục Tử Dần vung tay mua luôn hai chiếc xe thương mại hạng sang sáu chỗ để tiện cho chiến đội di chuyển.

Đội hai ở trên chiếc xe kia đang tham quan và nghiên cứu chiếc xe sang trọng này, có người đã bắt đầu tận hưởng chức năng massage ghế ngồi.

Ôn Lê ngồi ở hàng ghế trước, người vẫn chưa đủ nên cửa xe vẫn chưa đóng. Lục Tây Kiêu bế nhóc con xuất hiện ngoài cửa xe.

"Chào tạm biệt chị đi." Nhóc con vẫy bàn tay nhỏ với Ôn Lê.

"Gâu gâu——" Hắc Tướng Quân dưới đất cũng ghé sát lại sủa hai tiếng.

Lục Tây Kiêu nói: "Cố lên."

Ôn Lê khẽ gật đầu đáp lại. Cửa trước của xe thương mại mở rất rộng, ghế ngồi và cô đều lộ ra hoàn toàn, không có gì che chắn. Lục Tây Kiêu bế người đứng ngay trước mặt cô, nhóc con vẫn đang vẫy tay nhỏ.

Biết thế chẳng lên xe sớm làm gì. Ôn Lê vốn luôn làm theo ý mình, tùy tính phóng khoáng, hiếm khi cảm thấy không tự nhiên thế này. Nhớ lần trước ngượng ngùng là lúc Hắc Tướng Quân tè vào chân Lục Tây Kiêu, còn lúc Lục Tây Kiêu nhắc cô "đèn đỏ" làm bẩn quần thì cô chỉ thấy cạn lời, ngoài ra còn muốn mắng anh vài câu chứ chẳng thấy ngượng.

Giờ mà cô đổi xuống hàng ghế sau thì có lộ liễu quá không nhỉ?

"Trời lạnh, mang đủ áo khoác dày chưa?"

"Rồi."

"Biết nói tiếng Nhật không?"

"Biết."

"Vậy thì tốt."

Im lặng một lát, anh lại nói: "Tôi có mấy bất động sản ở Tokyo, nếu ở khách sạn không quen thì có thể qua chỗ tôi ở."

"Không phiền đâu."

Ôn Lê cứ cảm thấy mắt mình nhìn phía trước cũng không xong, nhìn Lục Tây Kiêu cũng không ổn, mà nhắm mắt luôn thì... lại quá nhắm vào anh và bất lịch sự.

Lục Kỳ lúc này xách hai cái túi không lớn lắm đi tới. Lục Tây Kiêu một tay bế con tiếp lấy, đưa cho Ôn Lê.

"Đồ ăn bên đó chưa chắc cô đã ăn quen, chuẩn bị cho cô ít đồ ăn vặt, ăn trên đường cho đỡ buồn."

"Còn có tai nghe chống ồn, bịt mắt che sáng, sạc dự phòng... Cô xem cái nào dùng được thì mang theo, không cần thì cứ để lại trên xe."

Ôn Lê nhìn hai túi đồ đưa tới trước mặt. Cuối cùng cô vẫn đưa tay nhận lấy, đặt vào giữa bệ tỳ tay lớn của hai ghế ngồi.

"Cảm ơn."

Cái bầu không khí quỷ quái này kéo dài vài phút, Lục Tử Dần lề mề cuối cùng cũng vừa gọi Cá Thu vừa chạy ra. Dư Kỵ chẳng thèm để ý đến Lục Tử Dần phía sau, tự mình lên xe.

"Chú, cứ đợi tin tốt của bọn cháu, nhất định không làm chú thất vọng đâu, rảnh nhớ xem livestream nhé~" Quản lý chiến đội chào hỏi Lục Tây Kiêu xong cũng chui tọt vào xe. Rất nhanh sau đó lại chạy ra hàng trước, thò đầu ra nói: "Đừng tiễn nữa chú ơi, trời lạnh, mau đưa trẻ con về xe đi."

Lục Tử Dần lên xe cuối cùng vốn định ngồi cùng hàng với Dư Kỵ, nhưng nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng đang quay ra cửa sổ của Dư Kỵ, bước chân cậu ta khựng lại. Hàng ghế cuối đã bị quản lý, huấn luyện viên và Phụ Thanh chiếm mất rồi. Lục Tử Dần đành phải ngồi hàng trước cùng Ôn Lê. Cậu ta lướt qua Ôn Lê, vẫy tay với nhóc con ngoài cửa xe.

"Cảnh Nguyên ơi, bye bye~" Nhóc con miễn cưỡng vẫy tay nhỏ đáp lại sự nhiệt tình của cậu ta.

Ôn Lê nhấn nút đóng cửa. Cửa xe chậm rãi khép lại. Lục Tây Kiêu nhìn Ôn Lê đang nhìn thẳng phía trước trong xe, anh bế đứa trẻ lùi ra xa. Chiếc xe sau đó xuất phát ra sân bay.

Lục Kỳ nhìn cảnh tiễn biệt này, cảm thán đầy mình. Sao Ngũ gia lại cho anh cảm giác giống như một góa phụ bị bỏ lại trong căn phòng trống, tiễn trụ cột gia đình ra ngoài kiếm tiền nuôi nhà thế này?

Phỉ phỉ phỉ. Còn chưa theo đuổi được người ta mà đã thành góa phụ rồi. Không cát lợi, quá không cát lợi. Ngũ gia mà biết chắc chém anh mất. Nhưng mà giống thật sự! Còn bế theo đứa trẻ, càng giống hơn, bên chân còn đi theo con chó trông nhà, đúng là y xì đúc!

Đi đánh giải thôi mà, cũng chỉ khoảng một tuần, sao lại có cảm giác trụ cột gia đình sẽ không quay về nữa, Ngũ gia bị bỏ rơi trong túp lều tranh thê lương thế này~ Là do bầu không khí sao? Lục Kỳ ngẩng đầu nhìn trời. Thời tiết đúng là không tốt lắm. Đúng là một kiểu thời tiết dễ làm người ta chạnh lòng.

Lục Tây Kiêu nhìn theo chiếc xe đi xa, không hề biết hoạt động nội tâm kỳ quái của Lục Kỳ, trong lòng buồn bực không biết tỏ cùng ai, anh ghé sát tai nhóc con, nói một câu: "Hình như chị không thèm để ý đến chú nữa rồi."

Nhóc con không nói gì, nhìn anh, như đang suy nghĩ. Cậu nhóc cẩn thận nhớ lại, sau đó lắc lắc cái đầu nhỏ. Bảo ông chú nhỏ đừng có mà suy nghĩ lung tung.

Ôn Lê mở WeChat, mở khung chat với Lục Tây Kiêu. Lục Tử Dần tò mò nhìn hai túi đồ chiếm chỗ bệ tỳ tay: "Đại thần, cái gì đây? Không để cùng hành lý à?"

Ôn Lê liếc một cái: "Chú Năm của cậu chuẩn bị đấy."

"Chú Năm chuẩn bị á? Cho đại thần cô à? Là cái gì thế? Đồ ăn hay đồ dùng? Hay là sản phẩm công nghệ cao nào?"

"Tôi xem được không?" Lục Tử Dần rất tò mò.

Ôn Lê đầu cũng chẳng thèm ngẩng: "Xem đi."

Được phép, Lục Tử Dần lập tức mở một túi ra xem. "Sao toàn đồ ăn vặt thế này? Xếp gọn gàng thế, còn chia theo khẩu vị nữa."

Lục Tử Dần lại xem túi kia. "Khăn quàng cổ? Bịt tai? Găng tay len mũ len?" Giọng Lục Tử Dần dần trở nên không thể tin nổi. "Đại thần, cô chắc đây là chú Năm tôi chuẩn bị không? Chú Năm tôi mà lại đi chuẩn bị mấy thứ này cho người ta á?" Lục Tử Dần hỏi Ôn Lê.

Ôn Lê đang cầm điện thoại thong thả soạn tin nhắn nghe vậy ngẩng mặt lên, nhìn bộ tứ bảo hộ mùa đông trong tay Lục Tử Dần. Đồ đạc đều được đựng trong túi phân loại bán trong suốt, sạch sẽ, lại dễ nhận biết, thể hiện rõ sự tỉ mỉ và tâm huyết. Đồ không nặng, nhưng đều là những thứ giữ ấm tốt nhất lại dễ bị ngó lơ và bỏ sót, ví dụ như chính cô cũng chẳng mang theo thứ nào. Có điều bốn thứ này bản thân cô cơ bản cũng chẳng dùng đến.

Ôn Lê buông một câu: "Vậy thì là người làm chuẩn bị."

Đề xuất Cổ Đại: Quán Ăn Nhà Họ Giang: Chuyện Làm Ăn Thường Ngày
BÌNH LUẬN
Leyla
Leyla

[Pháo Hôi]

2 ngày trước
Trả lời

cầu review

Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

5 ngày trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện