"Chị ơi ~"
Nhóc con lại tiến lên một bước.
Ngước khuôn mặt nhỏ nhắn với ánh mắt mềm mại nhìn cô.
Ôn Lê hoàn hồn: "Vậy thì phiền cháu rồi."
Nhóc con mừng rỡ, vui vẻ gật gật đầu, rồi lại lắc lắc đầu, ý bảo không phiền, không phiền chút nào.
Cái đầu to xù lông của Hắc Tướng Quân dụi dụi vào nhóc con.
Nhóc con đang vui sướng theo bản năng nhìn sang ông nhỏ của mình.
Lục Tây Kiêu lại tỏ vẻ hờ hững.
Trẻ con không được ngủ quá muộn, nán lại thêm một lúc, Lục Tây Kiêu chuẩn bị đưa nhóc con về nhà, chủ yếu vẫn là thái độ của Ôn Lê khiến anh cảm thấy mình đang làm phiền họ, không tiện ở lại lâu.
Nhóc con không nỡ ôm lấy cổ Hắc Tướng Quân.
Lục Tây Kiêu: "Chào tạm biệt chị đi con."
Nhóc con ngoan ngoãn vẫy vẫy bàn tay nhỏ nhắn với Ôn Lê.
Ôn Lê đáp lại nhóc.
Lục Tây Kiêu định chào Ôn Lê một tiếng, nhưng Ôn Lê đã nhìn lại màn hình, anh đành thôi, bế đứa trẻ rời đi.
Lúc sắp đi ra đến cửa, anh không nhịn được ngoái đầu nhìn lại một cái.
Chỉ thấy vầng trán của Ôn Lê lộ ra phía trên màn hình hiển thị.
Khoảnh khắc Lục Tây Kiêu quay đầu đi, Ôn Lê từ từ ngồi thẳng dậy, ngước mắt lên, nhìn thấy bóng lưng rời đi của Lục Tây Kiêu.
Đôi lông mày thanh tú của cô khẽ nhíu lại, không rõ là biểu cảm gì.
Nếu thực sự giống như Lâm Truất Khê đoán là Lục Tây Kiêu có ý với cô... Suy nghĩ vừa hiện ra Ôn Lê đã dập tắt ngay.
Chỉ cần nghĩ đến thôi là trong lòng đã có cảm giác kỳ quặc khó tả rồi.
Cô vẫn thấy chuyện đó không khả quan lắm.
Tuy Lục Tây Kiêu không biết mình là kẻ thù của anh, trong mắt Lục Tây Kiêu hai người quen nhau từ cái quán vỉa hè đó, nhưng họ cách nhau mười tuổi lận, phương diện nào cũng thấy chẳng có lý do gì.
Cùng với việc nhân vật game của mình bị đối phương bắn mất nửa cây máu, Ôn Lê quẳng chuyện này ra sau đầu, dứt khoát vô cùng.
Ôn Lê có thể không chút dây dưa.
Lục Tây Kiêu thì không được vô tư như cô.
Anh ngồi trong xe, đáp lại nhóc con một cách lấy lệ, âm thầm rà soát lại toàn bộ quá trình, từ khoảnh khắc bước vào cửa, cho đến tận lúc mình rời đi, không bỏ sót một chi tiết nhỏ nhặt nào.
Vài câu đối thoại ít ỏi, Ôn Lê nói mấy chữ anh không cần đếm cũng biết số lượng, Ôn Lê nhìn anh mấy lần, anh lại càng...
Chỉ có hai lần!
Lúc vào cửa một lần,
Và cái nhìn đối diện đột ngột không mang theo cảm xúc kia.
Rốt cuộc là bị làm sao vậy?
Lục Tây Kiêu suy đi tính lại cũng không tìm ra nguyên nhân.
Nửa đêm,
Anh ngồi bật dậy trên giường.
Anh muốn gọi điện cho Lâm Truất Khê, hỏi xem có phải vì chuyện đàm phán mà "ôm hận trong lòng" rồi nói gì đó với Ôn Lê không.
.
Sự kiện Ôn Bách Tường tiếp tục lên men, sức nóng ngày càng cao, không hề thấy có xu hướng giảm bớt, nhà họ Ôn trở thành trò cười ở Kinh Thành.
Ôn Bách Tường lún sâu vào dư luận.
Bên ngoài tòa nhà tập đoàn Ôn thị ngày nào cũng vây kín phóng viên.
Khu chung cư nhà họ Ôn ở cũng có paparazzi túc trực.
Ôn Bách Tường ba ngày không về nhà, luôn ở lại công ty.
Đến ngày thứ tư ông ta mới về nhà một chuyến.
Luôn ở đại sảnh ngồi trên sofa đợi đến khoảng mười một giờ đêm mới đợi được Ôn Lê, hỏi: "Con, đã nguôi giận chưa?"
Ôn Lê bồi cho một câu: "Mới thế này đã thấm tháp vào đâu."
Ôn Bách Tường bất lực thở dài một tiếng.
Lại hỏi: "Khi nào thì có thể thả Ôn Nhan ra?"
Ôn Lê đi về phía cầu thang, ném lại cho ông ta một câu: "Gấp cái gì."
Trong đồn cảnh sát,
Trong phòng tạm giam u ám, Ôn Nhan ôm hai đầu gối ngồi trên chiếc giường đơn cứng nhắc cuộn tròn trong góc, khuôn mặt trắng bệch không còn lớp trang điểm tinh xảo, chỉ có vẻ tiều tụy và mờ mịt.
Bộ quần áo dày trên người là do Lâm Vân gửi đến mấy ngày trước, mặc trên người suốt chưa từng giặt qua, cô ta thấy bẩn, thấy hôi.
Cái mùi này y hệt như lúc ở viện mồ côi năm xưa.
Tràn ngập vẻ nghèo hèn khổ cực và tuyệt vọng.
Sống những ngày tháng tốt đẹp bao nhiêu năm nay, Ôn Nhan quá sợ hãi phải quay lại những ngày khổ cực ở viện mồ côi, cô ta càng sợ bị nhốt ở nơi như thế này vài năm, mười mấy năm, thậm chí là cả đời.
Suốt một tuần trời, không có lấy một người đến thăm cô ta.
Chiếc tivi trên tường đang đưa tin về bê bối của Chủ tịch tập đoàn Ôn thị, Ôn Nhan biết đó đều là do Ôn Lê làm.
Tập đoàn Ôn thị bây giờ như ốc không mang nổi mình ốc, lo cho mình còn chẳng xong.
Cô ta nghĩ có lẽ mình sắp bị người nhà họ Ôn lãng quên ở nơi này rồi.
Cho dù Ôn Bách Tường còn nhớ đến cô ta, thì với tình cảnh của ông ta và Ôn thị hiện nay, dù có muốn vớt cô ta ra cũng lực bất tòng tâm.
Với sự ích kỷ của Ôn Bách Tường, đại khái là đã sớm từ bỏ cô ta rồi.
Vài ngày nữa, vì không bồi thường nổi nên cô ta sẽ bị đưa ra tòa, rồi lại bị kết án vào tù, cả đời tăm tối, đó chính là kết cục của cô ta.
Ôn Nhan ngây dại cuộn tròn ở đó, vẻ mặt im lìm, nhưng nội tâm lại đang điên cuồng suy nghĩ lung tung, cuối cùng không kìm nén nổi nỗi sợ hãi trong lòng, mọi cảm xúc đều bùng phát ra ngoài.
Cô ta lao đến trước cửa sắt, mất kiểm soát vỗ mạnh vào cửa phòng.
"Thả tôi ra, thả tôi ra!"
"Người đâu! Mau đến đây!"
"Tôi muốn gặp cha tôi, tôi muốn gặp người nhà tôi!"
Ôn Nhan gào thét gần như điên dại, cô ta như không cảm thấy đau đớn, lòng bàn tay đập thình thình vào cửa phòng.
Cảnh sát trực ban đi tới quát mắng cô ta.
Nhưng không có bất kỳ tác dụng nào.
Ôn Nhan mất kiểm soát la hét ầm ĩ, như thể trong căn phòng này có thứ gì đó đáng sợ, cô ta muốn thoát ra ngoài.
Cảnh báo vô hiệu, cảnh sát mở cửa.
Ngờ đâu Ôn Nhan trực tiếp lao ra ngoài.
Cảnh sát nhanh tay nhanh mắt ngăn cô ta lại, không ngờ Ôn Nhan đang phát điên lại có sức mạnh kinh người, còn ra tay tấn công anh ta.
Đồng nghiệp nghe thấy động tĩnh chạy đến, trong tình huống không làm Ôn Nhan bị thương, hai người hợp lực nhất thời cũng không khống chế nổi cô ta.
"Nhan Nhan." Ôn Bách Tường lúc này xuất hiện.
Ôn Nhan lập tức im lặng.
Cánh tay cô ta lần lượt bị hai cảnh sát kẹp chặt, cô ta vừa ra sức vùng vẫy, vừa gào khóc về phía Ôn Bách Tường đang bước nhanh tới.
"Ba, ba ơi có phải con sắp được ra ngoài rồi không? Có phải Tiểu Lê đã tha thứ cho con, đồng ý thả con ra rồi không?" Cô ta gấp gáp hỏi.
"Phải, phải, con sắp được ra ngoài rồi."
Ôn Bách Tường vội vàng trấn an cảm xúc của cô ta.
"Thật sao? Con thực sự có thể ra ngoài rồi sao?"
Ôn Nhan mừng rỡ khôn xiết, con người cũng bình tĩnh lại.
"Vậy chúng ta đi ngay đi, ba đưa con đi ngay bây giờ, con không muốn ở đây thêm một giây nào nữa."
Ôn Bách Tường kéo Ôn Nhan đã bình tĩnh lại vào phòng tạm giam.
Ôn Nhan lại dừng ở cửa thế nào cũng không chịu vào.
Ôn Bách Tường chỉ đành nói với cô ta: "Tiểu Lê có đồng ý thả con ra, nhưng không phải bây giờ."
Tim Ôn Nhan thắt lại: "Vậy là khi nào?"
Ôn Bách Tường nhìn Ôn Nhan nhếch nhác không chịu nổi, không khỏi xót xa.
"Đợi con bé nguôi giận, hẵng là mấy ngày này thôi, con có thể yên tâm, con bé đã hứa thì nhất định sẽ thả con ra thôi."
Ôn Nhan một khắc cũng không muốn đợi.
"Ba, con xem tin tức nói công ty... Có phải Tiểu Lê bắt ba làm như vậy không? Đó là điều kiện để em ấy đồng ý thả con ra sao?"
Ôn Bách Tường vô lực gật đầu: "Là ba nợ con bé, cho dù không phải vì con, ba cũng nên xin lỗi con bé."
Nghe đến đây, Ôn Nhan yên tâm đôi chút, chỉ mong Ôn Lê có thể nói lời giữ lời.
Ngay sau đó cô ta quỳ xuống đất, nắm lấy tay Ôn Bách Tường không ngừng cảm kích: "Ba cảm ơn ba, cảm ơn ba đã không từ bỏ con, là con nhất thời hồ đồ làm sai chuyện khiến ba thất vọng, đều tại con, là con không tốt, sau này con sẽ không bao giờ thế nữa..."
Cô ta vừa khóc vừa nói.
Sự quan tâm của Ôn Bách Tường dành cho cô ta nhiều hơn cô ta tưởng nhiều.
Cô ta cầu nguyện những giọt nước mắt này của mình không chảy uổng phí.
Ôn Bách Tường vội vàng kéo người dậy.
"Con tuy không phải con ruột của ba, nhưng ba luôn coi con như con ruột mà đối đãi, sao có thể không quản con."
"Ba, vậy ba có thể bảo Tiểu Lê cho con ra ngoài sớm chút không, trong này đáng sợ quá, con không muốn ở đây."
Đề xuất Cổ Đại: Đêm Động Phòng, Phu Quân Khoét Máu Tim Ta Cứu Tiểu Thanh Mai
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay