"Đi đâu thi đấu?" Lục Tây Kiêu hỏi Ôn Lê.
"Tokyo, tuần sau đi." Lục Tử Dần nhanh nhảu cướp lời.
Lục Tây Kiêu nhìn Ôn Lê, nhưng ánh mắt cô lại dán chặt vào màn hình máy tính. Anh khẽ chuyển mắt, sau đó gọi nhóc con.
"Cảnh Nguyên, chị sắp đi thi đấu rồi kìa."
Nhóc con đang nhẹ nhàng xoa mặt Hắc Tướng Quân, nghe vậy theo bản năng nhìn Lục Tây Kiêu. Chạm phải ánh mắt của ông chú nhỏ, nhóc con dường như đọc được ẩn ý trong đó.
Dưới sự khích lệ bằng ánh mắt của ông chú, nhóc con nhìn sang Ôn Lê, ấp ủ một lúc, vừa định nói gì đó thì bàn tay nhỏ bị Hắc Tướng Quân liếm một cái, sự chú ý lập tức bị kéo đi mất.
"Cảnh Nguyên."
Lục Tây Kiêu không nhịn được lại gọi nhóc con đang mải chơi với chó một tiếng, cậu nhóc lập tức nhìn lại anh. Nhận được lời nhắc nhở, nhóc con mới sực nhớ ra còn việc phải làm. Dưới sự ra hiệu liên tục của ông chú, cuối cùng nhóc con cũng thành công nhìn lại Ôn Lê.
Tuy nhiên, hình như cậu nhóc quên mất tiêu rồi. Cái miệng nhỏ mấp máy hồi lâu mà chẳng thốt ra được lời nào. Chỉ nhớ ông chú bảo chị sắp đi thi đấu. Đúng rồi, thi đấu.
Thế là dưới ánh mắt khích lệ và đầy tin tưởng của ông chú nhỏ, Ôn Lê nghe thấy giọng nói sữa đặc sệt của cậu nhóc cổ vũ mình: "Chị ơi cố lên~"
"Ừ." Ôn Lê đáp lại một tiếng.
Lục Tây Kiêu: "..." Đúng là không nhờ vả được gì.
Anh vừa định nỗ lực thêm chút nữa thì Lục Tử Dần cái đồ vô tâm này lại phá đám: "Cảnh Nguyên ơi, chú nhỏ cũng muốn được cổ vũ." Thế là lại dời sự chú ý của nhóc con đi mất.
Nhóc con nhìn chú nhỏ, miệng nhỏ động đậy, dưới sự mong đợi của Lục Tử Dần, cậu nhóc từ từ mím môi lại, không thèm nhả ra một chữ nào.
"Hừ~" Lục Tử Dần đau lòng hừ một tiếng.
Lục Tây Kiêu mở hai hộp trái cây trên bàn ra, đặt nĩa ở phía gần tay Ôn Lê để cô dễ lấy.
"Để lâu sẽ bị oxy hóa đấy. Đều rất tươi, tôi đặc biệt chọn mấy loại đường thấp, không lo bị nóng trong đâu." Anh nói.
Nhóc con ngẩng khuôn mặt nhỏ lên nhìn trái cây trên bàn, nhưng không dám mở miệng đòi. Ôn Lê phát hiện ra, đưa cho cậu nhóc một hộp. Nhóc con bẽn lẽn nói cảm ơn rất khẽ. Cậu nhóc ôm hộp trái cây, tay nhỏ cầm một miếng dưa lưới đút vào miệng Hắc Tướng Quân: "Chó chó ăn đi."
Lục Tây Kiêu nhìn một người một chó đang chia chác trái cây: "..."
Chằm chằm nhìn một hồi, xác định con chó sẽ không cắn vào tay nhóc con, Lục Tây Kiêu mới thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Ôn Lê.
"Vé xem trực tiếp mua ở đâu?" Anh trực tiếp hỏi luôn. Hết cách rồi, anh đành phải tự mình ra trận thôi.
"Hả? Chú Năm muốn mua vé ạ?" Lục Tử Dần ngẩng đầu lên.
"Cảnh Nguyên chưa ra nước ngoài bao giờ, cũng chưa xem thi đấu, đưa nó đi cảm nhận chút." Anh theo thói quen lôi Lục Cảnh Nguyên ra làm bia đỡ đạn.
Ý tứ trong lời nói của anh không thể rõ ràng hơn, chỉ cần là người bình thường đều sẽ phản ứng lại được, dù có chậm chạp đến mấy cũng sẽ khách sáo mời anh đi cùng. Nhưng đen cho anh, người anh gặp lại là Lục Tử Dần.
"Cháu có thể đưa Cảnh Nguyên đi cùng á? Thật không chú?" Mắt Lục Tử Dần sáng rực lên. "Chú Năm cứ yên tâm, cháu nhất định sẽ trông Cảnh Nguyên như hình với bóng, đưa đi thế nào mang về thế nấy."
Lục Tây Kiêu, người rõ ràng bị gạt ra rìa, mặt không cảm xúc: "Tôi không yên tâm." Giọng điệu lạnh lùng đến mức không chút hơi ấm.
Anh đúng là không nên đặt hy vọng vào cái thằng cháu ngốc này. Cái câu hỏi đơn giản như kiểu hỏi người ta "ăn cơm chưa", đối phương trả lời "ăn rồi" thì có gì khác biệt đâu? Có gì khó khăn đâu? Đối thoại cố định như NPC mà nó cũng bẻ lái đi đâu được? Câu hỏi cho không điểm mà nó cũng làm ra điểm liệt được! Đúng là bái phục.
Lẽ ra không nên tiếp lời nó, chỉ cần logic tư duy của Lục Tử Dần bình thường một chút xíu thôi thì câu chuyện đã trôi chảy rồi!
Lục Tử Dần ngượng ngùng: "Ơ... thế chú Năm là...?"
Kẻ nào đó bị dồn đến đường cùng: "Tôi đích thân đưa nó đi."
"Hả?!" Lục Tử Dần ngẩn tò te, buột miệng thốt ra: "Thôi đừng thì hơn ạ?" Toàn thân viết đầy hai chữ "kháng cự".
Mọi ám chỉ mặt dày đều không ăn thua, bị ép đến mức phải nói thẳng đã đủ mất mặt rồi, thế mà còn bị chê bai và từ chối. Tâm trạng Lục Tây Kiêu lúc này đúng là khó tả. Anh rất muốn thực hiện quyền làm bề trên của mình, tẩn cho thằng nhóc này một trận.
Bị chú Năm lườm cho cháy mặt, Lục Tử Dần cuống quýt giải thích: "... Ý cháu là chú Năm bận rộn thế, thời gian quý báu như vàng, vả lại ở hiện trường toàn là fan của các tuyển thủ, đa số là giới trẻ, ồn ào lắm, chú chắc chắn sẽ không thích những dịp như thế đâu. Cái giải này đối với chú và Cảnh Nguyên mà nói thực ra sẽ rất nhàm ch... nhàm... nhàm..."
Dưới ánh mắt ngày càng lạnh lẽo của Lục Tây Kiêu, Lục Tử Dần biết điều ngậm miệng, rụt đầu sau màn hình máy tính.
Lục Tây Kiêu nhìn lại Ôn Lê, đôi mắt đen láy đã ấm áp trở lại. Nhưng lại nghe Ôn Lê nói: "Lục Tử Dần cân nhắc đúng đấy."
Lục Tây Kiêu im lặng. Cô không muốn anh đi sao? Là chê anh dắt theo đứa trẻ sẽ phiền phức vướng chân vướng tay? Không muốn anh làm ảnh hưởng đến việc họ thi đấu? Lục Tây Kiêu chỉ có thể tự an ủi mình như vậy. Nhưng hụt hẫng thì chắc chắn là có.
"Đi nhiều ngày như vậy, con chó này, hay là để tôi chăm sóc cho? Cũng để nó bầu bạn với Cảnh Nguyên." Lục Tây Kiêu thôi không kiên trì nữa, anh lùi lại một bước, "Cảnh Nguyên, chị sắp đi thi đấu rồi, chúng ta giúp chị chăm sóc Hắc Tướng Quân nhé?"
Nhóc con mừng rỡ gật đầu lia lịa: "Vâng ạ!"
Ôn Lê: "Không phiền đâu, gửi ở cửa hàng thú cưng là được."
Lục Tây Kiêu nhìn Ôn Lê đang nhìn thẳng phía trước, thái độ cực kỳ lạnh nhạt.
"Tâm trạng không tốt à?" Giọng anh rất nhẹ, lộ ra vẻ quan tâm.
Là vì chuyện của nhà họ Ôn? Không đâu, cô không phải kiểu người dễ bị mâu thuẫn nội tâm làm hao mòn bản thân, cô đã chọn làm như vậy thì sẽ không hối hận. Anh nhớ ngày "đèn đỏ" của cô, mấy ngày này cũng không phải kỳ sinh lý, cũng không thể là nguyên nhân này.
Giọng Ôn Lê không chút gợn sóng: "Không có." Cô từ đầu đến cuối không thèm nhìn Lục Tây Kiêu lấy một cái.
Lục Tây Kiêu khẽ mím môi, hỏi: "Gửi ở cửa hàng thú cưng nào? Tôi có tiện đưa Cảnh Nguyên qua thăm nó không?"
Anh có chút không cam lòng, lại giống như đang kiểm chứng điều gì đó. Chẳng lẽ Lâm Truyền Hy thực sự nói xấu anh với cô rồi? Mặc dù bình thường Ôn Lê cũng chẳng mặn mà gì với anh, nhưng so với hôm nay thì vẫn có sự khác biệt rất lớn, có thể cảm nhận rõ ràng sự xa cách. Nếu bây giờ đang ở trên bàn ăn, cô tuyệt đối sẽ từ chối việc anh gắp thức ăn cho cô.
Tay gõ bàn phím của Ôn Lê dừng lại, hai giây sau cô ngước mắt nhìn Lục Tây Kiêu. Chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm không thấy đáy kia, trong đầu Ôn Lê hiện lên những lời của Lâm Truyền Hy, ngoài mặt vẫn không lộ sắc thái gì.
Thấy Ôn Lê đột nhiên nhìn chằm chằm mình mà không nói lời nào, lòng Lục Tây Kiêu bỗng thấy hơi thấp thỏm. Ánh mắt khẽ lay động cho thấy nội tâm anh đang hoạt động dữ dội, chỉ là không biết anh đang nghĩ gì.
Chưa đợi Ôn Lê nói gì.
"Chị ơi, chó chó." Nhóc con lên tiếng.
Ôn Lê lập tức dời tầm mắt, quay mặt đi, trên mặt thoáng qua một tia không tự nhiên, nhìn về phía nhóc con đang đi tới bên ghế của mình.
"Chó chó." Nhóc con tưởng Ôn Lê không yên tâm giao chó cho mình và ông chú nhỏ chăm sóc, cậu nhóc ôm nửa hộp trái cây, vỗ vỗ ngực mình. Trong đôi mắt tròn xoe viết đầy vẻ nghiêm túc và chân thành, như thể đang hứa với Ôn Lê rằng cậu nhóc nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Hắc Tướng Quân.
Ôn Lê nhìn nhóc con đầy mong đợi, lại nhìn con Hắc Tướng Quân bên cạnh đang tỏ vẻ rất sẵn lòng làm anh em tốt với nhóc con.
Chắc là không thể nào đâu nhỉ? Trong lòng Ôn Lê lại thầm nghĩ. Cô đang ám chỉ chuyện Lâm Truyền Hy nói Lục Tây Kiêu có ý với cô.
Đề xuất Ngược Tâm: Ta Dùng Chó Hoang Làm Vật Hiến Thận Cho Phu Quân
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay