Tại câu lạc bộ, phòng huấn luyện tầng hai.
"Đại thần, cô đỉnh thật đấy! Mười ba tuổi đã là nhà thiết kế chính, tôi có bốc phét cũng chẳng dám nổ đến mức đó."
Lục Tử Dần đang ngồi xổm dưới đất vò đầu con chó Hắc Tướng Quân, lại một lần nữa ngẩng lên cảm thán với Ôn Lê đang ngồi ở vị trí của mình.
Ôn Lê: "Câu này cậu nói mười tám lần rồi."
Lục Tử Dần cười hì hì: "Thì đỉnh thật mà, cô không biết tôi ngưỡng mộ mấy người thiên phú dị bẩm như các cô đến mức nào đâu."
"Mặc dù IQ của tôi so với người bình thường cũng gọi là ổn áp, nhưng ở nhà tôi, tôi đần đến mức cứ như là bố tôi nhặt tôi ở bãi rác về vậy."
Ôn Lê an ủi cậu ta: "Không thể nào, ai lại đi nhặt kẻ ngốc bao giờ."
Lục Tử Dần: "???"
Cảm giác như vừa được an ủi, mà hình như cũng không phải. Nhưng nghe chừng lại rất logic và hợp lý.
Cậu ta ngó nghiêng ra ngoài, xác định đám Dư Kỵ vẫn chưa đến. Thế là đứng dậy đi tới chỗ Ôn Lê, ngồi tựa vào bàn.
"Đại thần, cô bận rộn thế mà vẫn đồng ý đánh giải với bọn tôi."
"Tôi tìm cô thì cô không chịu, Cá Thu tìm cái là cô gật đầu ngay tắp lự, còn hào phóng chi tiền giúp câu lạc bộ vượt qua giai đoạn khó khăn."
Lục Tử Dần bày ra vẻ mặt hóng hớt, rướn người tới gần hạ thấp giọng: "Đại thần, có phải cô chấm Cá Thu rồi không?"
"Cô nói cho tôi đi, tôi giữ bí mật cho. Tôi sẽ làm quân sư quạt mo tác hợp cho hai người, tôi là người hiểu Cá Thu nhất đấy."
Ôn Lê nhìn cậu ta một cái, buông một câu: "Có thể thấy bố mẹ cậu rất nhân hậu."
Lục Tử Dần nghe không hiểu.
Ôn Lê: "Cho dù là nhặt được, cho dù trí tuệ có khiếm khuyết thì họ cũng không bỏ rơi cậu, nuôi cậu lớn chừng này."
Lục Tử Dần: "Chẳng phải cô vừa bảo không ai nhặt..."
Nhận ra hai chữ "kẻ ngốc" là đang chửi mình, cậu ta vội vàng phanh lại.
Sau đó lại cười hì hì: "Đại thần, có phải cô thẹn thùng không dám thừa nhận không? Cá Thu không khó gần như cô tưởng đâu."
"Cá Thu thuộc kiểu ngoài lạnh trong nóng, tuy lúc đầu hơi khó tiếp cận, nhưng chỉ cần cô bỏ chút thời gian và chân thành sưởi ấm trái tim cậu ấy, cô sẽ biết cậu ấy là một người cực kỳ, cực kỳ tốt."
"Cá Thu chưa từng yêu đương, cũng không có bạn khác giới, bạn cùng giới cũng chẳng được mấy mống. Con gái theo đuổi cậu ấy thì nhiều vô kể, nhưng toàn là lũ hám sắc thôi, người thật lòng và kiên trì thì gần như không có. Đại thần, cô xuất sắc thế này, chỉ cần cô chân thành một chút, biết đâu Cá Thu lại đồng ý ngay..."
Khóe mắt chợt thấy một bóng người xuất hiện ở cửa.
Bất thình lình, Lục Tử Dần đang nói hăng say bị dọa cho giật bắn mình, lập tức ngậm miệng, cuống quýt đứng thẳng dậy. Cậu ta gãi gãi sau gáy, chột dạ đến mức tay chân không biết để đâu cho hết.
"... Hì hì Cá Thu, cậu... cậu đến rồi à."
Cậu ta cười ngây ngô với Dư Kỵ đang đứng ở cửa. Thấy Dư Kỵ không vào ngay mà cứ nhìn chằm chằm mình, cậu ta cũng không chắc Dư Kỵ có nghe thấy gì không.
Đang lúc thấp thỏm, thấy Dư Kỵ thu hồi ánh mắt, không nói một lời đi tới chỗ ngồi xuống, đến một tiếng chào cũng không có, tự mình đeo tai nghe vào.
Xem ra, hình như là nghe thấy một chút rồi. Lục Tử Dần đứng đờ ra đó, có chút luống cuống. Cậu ta muốn qua giải thích với Dư Kỵ, nhưng lại không biết Dư Kỵ nghe được bao nhiêu, sợ càng giải thích càng loạn.
Nhìn khuôn mặt không chút hơi ấm của Dư Kỵ, Lục Tử Dần nhát gan chỉ biết ảo não, thầm mắng cái mồm mình lắm chuyện gây họa. Cậu ta lẳng lặng ngồi xổm xuống, nhặt quả bóng nhỏ lăn dưới chân lên, tâm trạng hơi xuống dốc chơi đùa với Hắc Tướng Quân.
Cậu ta ngồi dưới đất nên không phát hiện ra ánh mắt của Dư Kỵ vừa liếc qua.
Khoảng tám giờ tối, mấy chiếc xe sang dừng lại trước cổng câu lạc bộ. Lục Tây Kiêu xách theo túi lớn túi nhỏ đi vào.
Ôn Lê nhìn thấy Lục Tây Kiêu thì không hề ngạc nhiên. Vì đã hẹn trước rồi, dù là hẹn với Lục Cảnh Nguyên, vốn chẳng liên quan gì đến Lục Tây Kiêu, ừm... chính xác là Lục Cảnh Nguyên hẹn với Hắc Tướng Quân, cũng chẳng liên quan gì đến cô.
Nhóc con được ông chú nhỏ đặt xuống đất, nhìn con chó Hắc Tướng Quân cao lớn oai phong lẫm liệt đang chạy về phía mình, cậu nhóc hơi ngẩn ra.
"Gâu~"
Hắc Tướng Quân vui mừng chạy đến trước mặt nhóc con, cái đầu to tướng khẽ chạm vào lòng cậu nhóc. Nhóc con trọng tâm không vững, ngã phịch mông xuống đất. Rất nhanh sau đó lại được ông chú nhỏ bế lên.
Nhìn con Hắc Tướng Quân cao gần bằng mình, nhóc con nhìn Ôn Lê với vẻ không chắc chắn: "... Chó ạ?"
Bàn tay nhỏ còn chỉ chỉ vào Hắc Tướng Quân. Mặc dù cách dăm ba bữa lại gọi video, nhưng trẻ con vốn chưa có khái niệm hoàn chỉnh về kích thước đồ vật, huống chi là qua màn hình mạng.
Lục Cảnh Nguyên rõ ràng nhớ Hắc Tướng Quân là chó nhỏ mà, mình còn từng bế rồi, không nặng tí nào, tiếng sủa cũng không như thế này. Sao giờ lại to thế này... Đây là ông nội của Hắc Tướng Quân à...
Nhìn Lục Cảnh Nguyên đứng đờ ra đó, Ôn Lê nói: "Không nhận ra à? Bảo nhóc lười ăn cho lắm vào, giờ đến con chó nhóc cũng lớn không bằng."
Lục Tây Kiêu: "..."
Nhận thấy người bạn thân không mặn mà với mình, hình như còn hơi sợ mình, Hắc Tướng Quân ngồi xuống đất, cúi đầu thân thiết dụi dụi vào hai bàn tay nhỏ đang nắm chặt của nhóc con.
Lục Tây Kiêu không yên tâm nên cứ đứng sau lưng nhóc con, không vội tìm Ôn Lê. Một lúc sau, dưới sự kiên nhẫn và dịu dàng của Hắc Tướng Quân, nhóc con mới đưa bàn tay nhỏ ra khẽ xoa cái đầu to của nó. Cậu nhóc dường như mới dần tin con chó lớn này chính là Hắc Tướng Quân.
Được đáp lại, Hắc Tướng Quân vui mừng nhấc một chân trước lên. Bước được bước đầu tiên, nhóc con cũng bạo dạn hơn, đưa tay nhỏ cẩn thận nắm lấy chân của Hắc Tướng Quân. Cậu nhóc vui vẻ quay đầu ngẩng cái đầu nhỏ lên nhìn Lục Tây Kiêu.
Lục Tây Kiêu ngồi xổm xuống.
"Chó chó." Nhóc con lúc thì sờ mũi Hắc Tướng Quân, lúc thì sờ bộ lông bồng bềnh bóng mượt của nó. Cậu nhóc thấy mới lạ vô cùng, chỗ nào cũng muốn sờ một cái.
"Vẫn chưa chào chị kìa." Lục Tây Kiêu nhắc nhở.
Nhóc con lúc này mới đi tới bên cạnh Ôn Lê: "Chị ơi." Cậu nhóc ngoan ngoãn gọi một tiếng.
Hắc Tướng Quân đi theo bên cạnh, chen Lục Tây Kiêu ra ngoài. Lục Tây Kiêu dứt khoát nhường chỗ cho nó, vòng sang bên kia của Ôn Lê, lấy đồ từ trong túi xách ra.
Anh lấy ra hai hộp trái cây tươi đã cắt sẵn và phối hợp đẹp mắt.
"Cảnh Nguyên mang cho cô đấy."
Lại lấy ra một cái hộp: "Cái kính này bảo vệ mắt rất tốt."
Ôn Lê nhìn cái hộp kính toàn chữ tiếng Anh kia, nhất thời không cử động: "Chỉ mình tôi có hay ai cũng có?" Cô hỏi.
Không biết cô hỏi câu này có ý gì. Lục Tây Kiêu muốn biết cô muốn nghe câu trả lời thế nào, tim không khỏi đập nhanh một nhịp.
"Ai cũng có." Lục Tây Kiêu nói thật.
Ôn Lê cầm lấy hộp. Thấy cô nghe xong câu trả lời mới cầm lên bóc, Lục Tây Kiêu biết là mình nghĩ nhiều rồi, trái tim đang xao động cũng bình lặng lại.
Kính khá đẹp, mang đậm hơi thở công nghệ, bản thân nó cũng là sản phẩm công nghệ cao, gọng kính thiết kế rất khéo, không cần dựa vào tai để treo nên sẽ không bị tai nghe ép vào, hoặc đeo lâu bị đau tai.
Chỉ là cái màu này...
Quản lý câu lạc bộ vừa hay cũng mang kính của đám Lục Tử Dần lên, Lục Tử Dần trực tiếp bóc luôn.
Ôn Lê buông một câu: "Có màu khác không?"
Lúc này thấy Lục Tử Dần bóc ra một cái màu đen.
Lục Tây Kiêu: "Có. Không thích màu này à?"
Màu này là anh đặc biệt chọn cho cô. Hồng phối trắng, màu sắc rất hợp với con gái mà. Anh thầm nghĩ nếu cô không thích thì đặt làm lại cái khác.
Nghe Ôn Lê tự lẩm bẩm một câu: "Thôi bỏ đi, cũng đẹp."
Cô đeo lên thử một chút. Lục Tây Kiêu, người đã chuẩn bị từ lâu chỉ chờ khoảnh khắc tặng quà bất ngờ này, tâm trạng tụt dốc không phanh. Mặc dù cô đã nhận, nhưng cô không thích lắm. Mà cô đã nhận rồi, anh cũng chẳng tiện tặng cái khác. Đồ vật tặng hai lần sẽ mất đi ý nghĩa.
"Chú Năm, mấy ngày nữa bọn cháu đi thi đấu, đi khoảng một tuần, báo với chú một tiếng để lúc đó chú khỏi mất công chạy qua." Lục Tử Dần nói.
Đề xuất Hiện Đại: [Toàn Chức Cao Thủ] Giải Nghệ Rồi Tái Xuất Từ Giải Đấu Thách Thức Với Vai Trò Mới
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay