Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 198: Cá Chép ơi hành lý của tôi bị trộm rồi; "Tên trộm" tâm cơ Dư Kỵ: Phải cho cậu chừa cái thói đó đi

"Mấy thằng cha này không nói được tiếng người à, cứ lải nhải nghe mà phát bực." Phó đội trưởng đội hai của STO ngồi đối diện Phụ Thanh khó chịu nói.

"Bao nhiêu chỗ trống không ngồi, cứ phải sán lại gần mình, đúng là mất cả ngon." Một thành viên khác của đội hai tiếp lời.

"Đội trưởng và Phó đội của các anh có nhiều fan nữ thế kia, thành viên mới chắc không phải tuyển từ trong đó ra đấy chứ? Trông thế nào?"

Tên đáng ghét của chiến đội Echo quay sang hỏi Phụ Thanh.

"Trước đây đội trưởng T1 chẳng phải cũng dính phốt ngủ với fan đó sao~"

"Thế thì chắc cô nàng tuyển thủ mới này trông cũng mướt lắm đây, ha ha."

Cậy đám người STO nghe không hiểu, đội Echo càng lúc càng không kiêng nể gì: "Fan nữ nhiều thế thì ngủ sao cho hết?"

"Chắc chọn lọc kỹ lắm mới được vài em để ngủ cùng. Nếu trông ổn ổn tôi cũng không ngại giúp một tay đâu, nhưng mà tôi không chịu trách nhiệm đâu nhé."

"Đồ dâng tận miệng thì cần gì trách nhiệm, chỉ sợ em nào cũng đòi đánh giải, thế thì chẳng phải dăm bữa nửa tháng lại thay một em mới sao ha ha?"

Phụ Thanh nhịn hết nổi, đập bàn đứng phắt dậy, lườm lũ Echo đang cười hô hố: "Nói cái gì đấy! Ăn nói cho sạch sẽ vào!"

Tiếng cười cợt bỗng dừng lại.

Ba tên đội Echo nhìn Phụ Thanh, rồi liếc nhau một cái.

Sau đó chúng lại tiếp tục cười nói đầy khinh bỉ.

Một tên buông một câu ráo hoảnh: "Nó nghe hiểu đấy."

Phụ Thanh tức đến mức nắm đấm siết chặt.

Đội trưởng đội hai hỏi Phụ Thanh: "Bọn nó nói cái gì?"

Phụ Thanh không trả lời, anh ta chỉ nghe hiểu lõm bõm, đại khái đoán được đám người này đang sỉ nhục Dư Kỵ, Lục Tử Dần và Ôn Lê.

Ba tên kia phớt lờ Phụ Thanh, cứ thế tự nhiên cười đùa như chốn không người.

Lục Tử Dần lúc này đi tới: "Có chuyện gì thế?"

Cậu ta nhìn theo ánh mắt giận dữ của Phụ Thanh về phía mấy tên Echo.

Tên đáng ghét kia chạm phải ánh mắt của Lục Tử Dần, liền mỉa mai: "Đây chẳng phải là ngôi sao lớn của làng Esport – Mèo Đen đó sao."

Lục Tử Dần vỗ vai Phụ Thanh, trấn an anh ta ngồi xuống, rồi nói với đội trưởng của Echo: "Quản lý thành viên của anh cho tốt vào."

Cậu ta biết một chút tiếng Hàn, nhưng câu này cậu ta nói bằng tiếng Trung.

Đội trưởng chiến đội Echo để tóc dài, khoanh tay ngồi đó.

Tuy không tham gia vào trò đùa của đồng đội, nhưng từ đầu đến cuối anh ta cũng chẳng thèm can ngăn, thậm chí thỉnh thoảng nghe thấy gì buồn cười còn cười theo.

Anh ta dùng tiếng Hàn nói một câu lấy lệ với ba thành viên của mình: "Nói nhỏ thôi." Hoàn toàn không có ý định ngăn cản, giọng điệu hời hợt chẳng có chút trọng lượng nào, càng đừng mong chờ một thái độ hối lỗi.

"Tụi em có nói gì đâu, chỉ là bàn trước về chủ đề hot của ngày mai thôi mà." Tên đáng ghét kia nói.

Sau đó gã hỏi Lục Tử Dần: "Sao không thấy tuyển thủ nữ của các anh đâu? Đội trưởng cũng không có mặt luôn? Hai người họ đi 'bàn chuyện' rồi à?"

Hai chữ 'bàn chuyện' thốt ra từ cái vẻ mặt dâm tà của gã khiến ý nghĩa hoàn toàn biến tướng, đồng đội của gã cũng không chút kiêng dè mà cười rộ lên.

Lục Tử Dần cau mày, cảnh cáo: "Nếu không muốn chiến đội của mình dính phải mấy tin tức tiêu cực thì tốt nhất là ngậm miệng lại."

"Tôi là có lòng tốt lo cho các anh thôi, tuy tuyển thủ nữ thì cũng mới lạ đấy, nhưng tôi không muốn chiếm cái hời này trên sàn đấu đâu." Tên đáng ghét lại bồi thêm: "Đối thủ không có trình độ thì chúng tôi thắng cũng chẳng vẻ vang gì, còn cảm thấy không được tôn trọng nữa."

"Năm ngoái ở Busan đánh bốn chọi bốn mà thua thảm hại thế là đủ rồi, năm nay các anh định... ba chọi bốn à? Năm ngoái ở Đại Hàn Dân Quốc mất mặt chưa đủ, năm nay định sang Tokyo làm quả mất mặt lớn hơn sao?"

Tên đáng ghét đang mải ba hoa chích chòe thì không nhận ra có người đứng sau lưng.

"Năm ngoái STO lần đầu tham gia giải Châu Á đã giành vị trí thứ ba, tôi nhớ Echo lần đầu tham gia còn chẳng lọt nổi vào top 10."

Phía sau đột nhiên vang lên một giọng nam, nói tiếng Hàn cực kỳ trôi chảy.

Tên đáng ghét giật bắn mình, quay đầu lại thấy ánh mắt lạnh lùng của Dư Kỵ. Bị Dư Kỵ mỉa mai ngược lại, gã xấu hổ ngậm miệng.

Đội trưởng Echo thong thả quay đầu nhìn Dư Kỵ, anh ta vẫn ngồi trên ghế, lười biếng đưa tay về phía Dư Kỵ: "Đã lâu không gặp."

Dư Kỵ không thèm bắt tay.

Đội trưởng Echo chẳng thèm để ý, thu tay lại, nói một câu: "Đùa chút thôi, đừng để bụng."

Dư Kỵ dùng giọng điệu hờ hững đáp trả bằng tiếng Hàn: "Cái kiểu đùa này là một trong số ít những nét văn hóa của Đại Hàn Dân Quốc các anh à?"

Đám Echo bị mỉa mai lập tức biến sắc.

Dư Kỵ vô cảm nói tiếp: "STO có tôn trọng đối thủ hay không thì trên sàn đấu sẽ có câu trả lời, nhưng tư cách của các anh đã khiến chúng tôi cảm thấy không được tôn trọng rồi."

Nói xong anh ta quay người định đi.

Khựng lại một chút, anh ta quay đầu lại bồi thêm một câu: "Trên sàn đấu, chúng tôi sẽ khiến các anh cảm nhận được sự 'tôn trọng' của chúng tôi."

Mấy tên Echo lầm bầm chửi thề: "Shibal!"

Dù các thành viên STO không hiểu Dư Kỵ nói gì, nhưng câu chửi "Shibal" đầy tức tối của bọn Echo thì họ nghe hiểu. Nhìn vẻ mặt như ăn phải phân của mấy tên đó, họ biết ngay Echo không sơ múi được gì từ Dư Kỵ, trong lòng lập tức thấy hả dạ.

"Cá Chép..." Lục Tử Dần đuổi theo Dư Kỵ rời khỏi nhà hàng.

Trước khi cửa thang máy đóng lại, Lục Tử Dần kịp thời lách vào.

"Cá Chép, cậu đến nhà hàng không phải để ăn cơm à? Sao lại không ăn nữa? Vì bọn Echo mà mất ngon à?"

Lục Tử Dần chủ động bắt chuyện: "Hay là bảo lễ tân mang đồ ăn lên phòng nhé? Hoặc lát nữa mình ra ngoài ăn?"

Giọng điệu như chưa có chuyện gì xảy ra của cậu ta chỉ nhận lại sự thờ ơ của Dư Kỵ.

Bị ngó lơ, Lục Tử Dần ngượng ngùng im lặng, phồng má, lúc thì sờ mũi, lúc thì gãi mặt, một giây làm tám trăm động tác thừa, mắt cứ liếc xéo sang Dư Kỵ bên cạnh.

Cửa thang máy mở ra, bước ra ngoài, Lục Tử Dần mới sực nhớ: "Tôi quên đòi thẻ phòng của thằng Béo rồi."

Lúc này cậu ta lại phát hiện ra điều gì đó: "Ơ, hành lý của tôi đâu?"

Cậu ta lập tức chạy đến trước cửa phòng mình.

Hành lý vốn để ở cửa phòng đã không cánh mà bay.

"Hành lý của tôi mất rồi?"

"Cá Chép ơi hành lý của tôi bị trộm rồi." Cậu ta nhìn Dư Kỵ.

Chỉ vào cửa phòng, khẳng định chắc nịch: "Tôi vừa để ở đây mà." Cậu ta nhìn quanh quất nhưng không thấy đâu.

"Ai thế không biết?! Đã ở khách sạn này rồi mà còn đi trộm hành lý là sao?" Cậu ta chỉ vào cái camera to đùng rõ mồn một, tức đến mức chửi thề: "Ở đây có camera mà, to lù lù thế kia nó không thấy à? Ngu thế! Đồ não tàn! Dám tiện tay dắt bò kiểu đó hả?"

Dư Kỵ: "..."

"Tôi đi tìm lễ tân, cái đồ chó chết, để tôi bắt được xem tôi có chửi cho vuốt mặt không kịp không! Tôi còn phải tẩn cho nó một trận! Tống nó vào đồn cảnh sát luôn!"

Cậu ta vừa chửi bới vừa hớt hải, hầm hầm tức giận bỏ đi.

Dư Kỵ chẳng buồn quan tâm, tự mình đi về phòng.

Lục Tử Dần tức nổ đom đóm mắt tìm đến quầy lễ tân.

Lễ tân giúp cậu ta check camera.

Khi nhìn thấy "tên trộm" trong camera, Lục Tử Dần đờ người ra hai giây, sau đó ngọn lửa giận lập tức tắt ngóm.

"Ngại quá, làm phiền mọi người rồi."

"Không cần báo cảnh sát đâu, không phải bị trộm, người quen cả, hiểu lầm thôi." Lục Tử Dần xua tay liên tục, ngượng đến mức muốn độn thổ, lủi thủi chạy mất.

Cậu ta lên lầu lần nữa, gõ cửa phòng Dư Kỵ.

Dư Kỵ mở cửa, không nói một lời quay người đi vào trong.

Lục Tử Dần đi theo vào phòng, ấm ức lầm bầm: "Cá Chép, cậu cầm hành lý của tôi sao không bảo tôi một tiếng."

Dư Kỵ buông một câu: "Phải cho cậu chừa cái thói đó đi."

Lục Tử Dần nhỏ giọng phản bác: "Chừa thói gì chứ, hành lang bao nhiêu camera, làm sao mà mất được."

Sắc mặt Dư Kỵ hơi trầm xuống, anh ta vốn không nói về chuyện đó.

Nhưng mong chờ một kẻ vô tâm vô tứ như Lục Tử Dần hiểu được ý mình thì đúng là tự làm khó bản thân.

Lục Tử Dần không chỉ phản ứng chậm chạp, mà còn lầm bầm sau lưng Dư Kỵ: "Chỉ có cái tên 'trộm' nhà cậu thôi."

Dư Kỵ: "Vừa nãy chẳng phải chửi hăng lắm sao? Chưa hả giận à?"

Lục Tử Dần rén ngang.

Âm thầm kéo vali của mình đi ra ngoài.

Nghe tiếng bánh xe lăn, Dư Kỵ đang đứng trước cây nước uống nước liền quay lại nhìn, thấy Lục Tử Dần đang kéo hành lý bỏ đi.

Dư Kỵ thầm nghiến răng, bóp nát chiếc cốc giấy dùng một lần.

Đề xuất Bí Ẩn: Thập Niên 90: Thần Thám Hương Giang
BÌNH LUẬN
Leyla
Leyla

[Pháo Hôi]

2 ngày trước
Trả lời

cầu review

Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

5 ngày trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện