Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 153: Lục Tây Kiêu: "Em thích kim cương?"; Ôn Lê: "Ông nội anh đánh anh à?"

"Không, cậu nói cho rõ xem nào. Sao tôi thấy cậu rõ ràng là không tán thành chúng tôi ở bên nhau thế?"

Lục Tử Thừa không hiểu nổi, với mối quan hệ biết rõ gốc gác của hai người, chẳng có lý do gì để không đồng ý cả.

"Nhân phẩm của tôi cậu còn không yên tâm à?"

Ôn Minh liếc hắn một cái, quay đầu đi lẩm bẩm: "Chính vì nhân phẩm quá yên tâm nên mới lo đấy."

"Cậu lẩm bẩm cái gì một mình thế? Nói to lên xem nào."

Lục Tử Thừa thò tay vào trong đẩy vai Ôn Minh một cái.

Ôn Minh nhìn lại hắn: "Trước đây cậu chưa từng yêu đương đúng không?"

Lục Tử Thừa: "Cậu còn kỳ thị người không có kinh nghiệm yêu đương à? Tôi chỉ tặng một bộ truyện tranh Conan thôi mà, không đến mức bị phê phán chứ."

Ôn Minh cạn lời, châm chọc một câu: "Cái não của cậu hợp để đi học, hợp để kinh doanh, chứ yêu đương thì không biết đường nào mà lần."

Lục Tử Thừa thiên tư trác tuyệt, học vượt cấp hết cấp hai cấp ba trong nước, lúc đi du học nước ngoài mới gặp Ôn Minh.

Nơi đất khách quê người gặp được đồng hương, tình cảm của hai người từ bạn học đến bạn thân, vì tuổi nhỏ hơn nên Ôn Minh luôn đóng vai người anh chăm sóc hắn.

Lục Tử Thừa không phục, lập tức phản bác lại: "Cái đồ lụy tình như cậu mà cũng có tư cách nói tôi, cậu với cái người..."

Nhận được ánh mắt của Ôn Minh, hắn biết điều ngậm miệng.

Lục Tử Thừa mím môi, suy nghĩ một lát rồi vẫn hỏi: "Tôi hỏi chút, hoàn cảnh của Ôn Nhan ở Ôn gia có phải không được tốt lắm không?"

Ôn Minh hỏi ngược lại: "Cô ta nói gì với cậu rồi?"

Lời này nghe làm Lục Tử Thừa có chút không thoải mái.

"Cô ấy không nói gì với tôi cả, là vừa nãy gặp cô em gái khác của cậu, cô ta đối với Ôn Nhan..." Lục Tử Thừa không nói tiếp được nữa.

"Ôn Lê à?"

"Ừm."

"So với ba tôi, tôi, vợ của ba tôi, và đứa con gái khác của ba tôi, hoàn cảnh của cô ta còn tốt chán." Ôn Minh giọng điệu khoa trương, vẻ mặt không biết là đang khóc hay đang cười.

"Ý cậu là sao?"

Ôn Minh lắc đầu than thở: "Em ấy không nhắm vào Ôn Nhan, em ấy nhắm vào cả nhà, tôi cũng bị em ấy mắng rồi cảnh cáo suốt đây này."

Lục Tử Thừa nửa tin nửa ngờ nhìn anh ta: "Cậu nói thật hay đùa đấy? Sao cậu cười tươi thế? Trông cứ như đang tự hào lắm ấy."

Ôn Minh nhún vai, vẻ mặt kiểu tôi cũng bó tay thôi.

"Em gái mình mà, chịu đựng thôi chứ sao."

Lục Tử Thừa: "Ôn Nhan cũng là em gái cậu, tuy không phải ruột thịt nhưng tình nghĩa bao nhiêu năm vẫn còn đó."

Ôn Minh không trả lời trực tiếp: "Cậu cũng biết bao nhiêu năm nay tôi toàn ở nước ngoài mà. Tôi là bất đắc dĩ mới phải về nước đấy."

Lục Tử Thừa định nói gì thêm.

Ôn Minh ngắt lời hắn: "Thôi đi, cậu đừng lo chuyện bao đồng nữa, ít nhất ba tôi rất yêu thương cô ta, cô ta cũng không phải tính cách yếu đuối gì. Còn về cậu và cô ta... anh em bao nhiêu năm, tôi nói thật lòng là tôi không mấy lạc quan về chuyện cậu với cô ta đâu, hai người không hợp nhau."

Lục Tử Thừa: "Cậu tin tôi tháo bánh xe cậu ra không?"

Ôn Minh xỉa xói: "Tháo ra rồi tròng vào cổ cậu ấy, vừa khéo làm phao bơi cho cái đồ vịt cạn như cậu."

Lục Tây Kiêu nhìn cuộc gọi thoại WeChat từ Ôn Lê, cảm thấy vô cùng kinh ngạc, đây là lần đầu tiên Ôn Lê chủ động liên lạc với anh.

Lại còn vào đêm hôm khuya khoắt thế này.

Anh nghi ngờ Ôn Lê vô tình ấn nhầm, chứ chẳng tin nổi Ôn Lê lại chủ động tìm mình. Trong lúc suy nghĩ, anh đã bắt máy.

"Cô Ôn?"

"Lục tiên sinh vẫn chưa ngủ sao?"

Nghe thấy giọng nói của Ôn Lê, Lục Tây Kiêu vô thức nở nụ cười.

"Vẫn chưa, cũng may là chưa ngủ."

Cái ý tứ may mắn của anh không thể rõ ràng hơn.

Ôn Lê: ...

"Cô Ôn tìm tôi giờ này có chuyện gì sao?"

"Đúng là có chút việc."

Nụ cười trên mặt Lục Tây Kiêu biến mất, chuyển sang nghiêm túc hỏi: "Em hiện tại đang ở đâu? Có an toàn không? Có gấp không? Có cần anh qua đó không?"

Với thực lực và tính cách của Ôn Lê, việc cô tìm anh giúp đỡ vào đêm muộn thế này, chắc hẳn là gặp phải rắc rối gì đó mà cô không dễ giải quyết.

"Hiểu lầm rồi, chỉ là muốn mua chút đồ của Lục tiên sinh thôi, mỏ của Lục tiên sinh ở khu vực S khai thác thế nào rồi?"

Biểu cảm của Ôn Lê hiếm khi thiếu tự nhiên như vậy.

Sự nhiệt tình của Lục Tây Kiêu khiến cô cảm thấy hành động che giấu thân phận đối thủ để mua kim cương của mình có chút không được tử tế cho lắm.

Vừa nghe là tìm mình mua đồ, sắc mặt Lục Tây Kiêu dịu lại.

Giọng điệu khôi phục vẻ lười biếng ban nãy, mang theo ý cười: "Tiến triển khá thuận lợi, đa tạ cô Ôn đã quan tâm."

Ôn Lê: ???

Cô quan tâm hồi nào?

"Cô Ôn chắc không phải muốn mua vũ khí từ anh đấy chứ?"

"Tôi muốn một ít kim cương hồng, loại Graff hay Puris đều được, cần hàng thượng hạng nước đẹp, giá cả dễ thương lượng, anh có không?"

Lục Tây Kiêu không cần suy nghĩ: "Có."

Ngay sau đó hỏi: "Em thích kim cương à?"

Cái này anh lại có chút bất ngờ.

Ôn Lê: "Lấy về chơi thôi, tôi đang cần gấp, Lục tiên sinh có bao nhiêu hàng sẵn tôi thầu hết."

Lục Tây Kiêu cũng không hỏi nhiều: "Anh liên lạc ngay cho em."

"Được, tôi sẽ sắp xếp người đến khu vực S đối chiếu với người của anh."

"Không cần phiền phức thế, anh cho người vận chuyển về đưa thẳng cho em."

Ôn Lê: "Cứ đưa cho người của tôi đi."

Lục Tây Kiêu: "Được. Có điều tiền nong thì khỏi đi, coi như là chút bồi thường nhỏ cho việc anh đấu thầu thắng khu vực S từ tay em lần trước."

Không đợi Ôn Lê từ chối, anh nói tiếp: "Cô Ôn nếu thấy ngại thì giúp anh một việc, anh hiện tại đang gặp chút rắc rối nhỏ."

"Lục tiên sinh mà cũng có rắc rối nhỏ không giải quyết được sao?"

"Có, em đợi chút."

"?"

Giây tiếp theo, Lục Tây Kiêu cúp máy.

Ôn Lê nhìn màn hình điện thoại, đang thắc mắc thì Lão Cổ Hủ gửi tới một lời mời gọi video, cô hồ nghi bắt máy.

Kết quả nhìn thấy khuôn mặt bánh bao của Lục Cảnh Nguyên.

Ôn Lê: "Nhóc vẫn chưa ngủ à?"

Lục Cảnh Nguyên mặc đồ ngủ được ông út bế trong lòng, trên lông mi còn vương nước mắt, trông rất ỉu xìu, thấy cô, đôi môi nhỏ mấp máy hồi lâu mới cất tiếng gọi: "... Chị ơi."

Một câu đầy vẻ uất ức mang theo tiếng khóc, nghe càng thêm mùi sữa.

Ôn Lê: "Ông nội nhóc đánh nhóc à?"

Lục Tây Kiêu vội nói: "Không có đánh."

Cô cố ý hay là thật lòng thế? Đêm hôm khuya khoắt đi đánh trẻ con? Nhân phẩm anh tệ thế sao?

Cô tuyệt đối có hiểu lầm gì đó về anh rồi.

Lục Tây Kiêu giải thích: "Thằng bé vừa gặp ác mộng, tỉnh dậy cứ không chịu ngủ, anh đang dỗ nó thì điện thoại của em gọi tới."

Ôn Lê xấu tính trêu chọc một câu: "Đồ nhát gan."

Lục Cảnh Nguyên: ...

Lục Tây Kiêu: ...

Nhóc con quay ngoắt cái đầu nhỏ, vùi vào lòng ông út.

Ôn Lê: "Mơ thấy gì thế? Ma hay quái vật? Ông nội nhóc chẳng lẽ không đáng sợ hơn yêu ma quỷ quái sao?"

Ống kính nâng lên, khuôn mặt vô tội của Lục Tây Kiêu xuất hiện.

Tuy nói là sự thật nhưng chính chủ không thích nghe, huống hồ cô vừa mới nhờ vả người ta xong, há miệng mắc quai mà.

Phải làm tốt công tác bề nổi: "Tôi bảo anh mang lại cảm giác an toàn."

Cô mặt không đổi sắc giải thích, giải thích cũng khá hợp lý.

Cái kiểu nhân tình thế thái này làm Lục Tây Kiêu dở khóc dở cười.

Thấy bối cảnh phía sau cô, anh hỏi một câu rất tự nhiên: "Em đang ở trong xe à? Vẫn chưa về nhà sao?"

Ôn Lê: "Vừa về, đang ở hầm xe, không có việc gì thì tôi không làm phiền Lục tiên sinh dỗ trẻ con nữa."

"?"

Cô không hiểu tại sao anh lại gọi video cho cô à?

Nhìn phản ứng của anh, Ôn Lê nói: "Tôi nghe chút cũng không sao, anh dỗ đi, tôi cũng khá tò mò bình thường Lục tiên sinh dỗ trẻ thế nào, hát đồng dao? Hay kể chuyện cổ tích?"

Anh muốn nhờ cô giúp dỗ trẻ, kết quả cô lại muốn nghe dỗ.

Nghi ngờ cực độ là cô đang cố tình giả ngu.

Lục Tây Kiêu: "Không biết. Cô Ôn biết không?"

Ôn Lê: "Kể chuyện ma được không?"

Lục Tây Kiêu: "..."

Anh bất lực: "Cô Ôn có thể giúp một tay dỗ dành chút không?"

Anh nói thẳng luôn.

Ôn Lê mở cửa xe bước xuống, đi ra ngoài: "Lục tiên sinh vừa rồi cũng thấy rồi đấy, tôi không thạo."

Đúng là không thạo thật.

Một câu 'đồ nhát gan' đã khiến nhóc con tự kỷ luôn rồi.

"Lục Cảnh Nguyên?" Ôn Lê gọi nó một tiếng.

Cái đầu nhỏ của nhóc con vùi càng sâu hơn.

"Giận tôi rồi à?"

Nhóc con quay lưng về phía cô, lắc lắc cái đầu nhỏ.

Lục Tây Kiêu dùng bàn tay lớn vuốt ve lưng nhóc con, giải thích thay nó với Ôn Lê: "Nó là thấy mất mặt đấy."

Ôn Lê nhỏ giọng lẩm bẩm: "Bé tí tẹo mà lòng tự trọng cao gớm." Cô nói với Lục Tây Kiêu: "Tôi tìm viện trợ bên ngoài nhé."

Cô cầm điện thoại đi vào biệt thự.

"Viện trợ bên ngoài?" Lục Tây Kiêu tò mò.

Đêm hôm thế này, cô lên đâu tìm loại viện trợ này chứ?

Đề xuất Hiện Đại: Trói Em Bằng Dịu Dàng
BÌNH LUẬN
Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

2 ngày trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

5 ngày trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

6 ngày trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện