Chương 679: Đuôi

Nhưng Tiêu Cẩm Nguyệt vừa mới động đậy, cổ tay đã bị Liệt Phong nhẹ nhàng nắm lấy. Đầu ngón tay hắn mang theo hơi lạnh, nhưng khi chạm vào cô lại dần trở nên nóng bỏng. Hắn khẽ dùng lực, thuận thế kéo cô đến trước mặt mình, chóp mũi gần như chạm sát vào thái dương cô.

Tiêu Cẩm Nguyệt đưa tay ra ngay khoảnh khắc hắn đột ngột áp sát, lòng bàn tay chống vững vàng trên lồng ngực hắn, muốn đẩy hắn ra để giữ một khoảng cách an toàn.

Nhưng cái chạm này lại khiến cô chạm vào làn da nóng hổi của hắn – ngăn cách bởi lớp áo da thú dày dặn nhưng ôm sát, vẫn có thể cảm nhận được nhiệt độ thiêu đốt ấy. Dưới lòng bàn tay truyền đến rõ rệt nhịp tim mạnh mẽ trong lồng ngực hắn, thình thịch, thình thịch, nhịp sau nhanh hơn nhịp trước như tiếng trống dồn, muốn đâm xuyên lồng ngực, chấn động đến mức đầu ngón tay cô cũng tê dại.

Cô như bị bỏng, theo bản năng muốn rụt tay lại, nhưng Liệt Phong lại đưa tay ấn chặt mu bàn tay cô. Những đầu ngón tay hắn mơn trớn, ép xuống, với một tư thế vừa mạnh mẽ vừa dịu dàng, dán chặt tay cô vào tim mình, không cho phép cô thoát ra.

Lực đạo ấy mang theo sự chiếm hữu không thể chối từ, nhưng lại nhẹ nhàng như sợ làm cô đau, đầy mâu thuẫn và mê hoặc.

Tiêu Cẩm Nguyệt trong lúc hoảng hốt giằng co, chẳng những không lùi lại được mà cơ thể còn bị hắn kéo về phía trước, bàn tay cũng theo lồng ngực hắn trượt xuống vài phân.

Lòng bàn tay vô thức lướt qua, ngay lập tức chạm vào khối cơ bụng săn chắc, rõ rệt và đầy đàn hồi. Nhiệt độ nóng bỏng cùng những đường nét cứng cáp truyền đến đầu ngón tay cô một cách rõ ràng, thậm chí cô còn cảm nhận được độ nhấp nhô nhẹ nhàng của cơ bắp theo từng nhịp thở. Nếu ai không biết, chắc chắn sẽ nghĩ cô đang cố ý trêu ghẹo hắn.

Gương mặt thoáng chốc ửng hồng, Tiêu Cẩm Nguyệt ngước mắt, nhìn hắn với vẻ cười như không cười, nhưng giọng nói lại mang theo một chút run rẩy khó nhận ra: “Chàng định làm gì?”

“Nàng nói xem, tỷ tỷ?”

Liệt Phong chậm rãi tiến lại gần, hơi thở ấm áp phả qua vành tai cô, khiến trái tim cô run lên vì ngứa ngáy. Ánh mắt hắn lướt qua góc khuất sau tảng đá, liền dắt Tiêu Cẩm Nguyệt từng bước lùi lại, đưa cô vào trong bóng tối. “Nàng đã hôn ta, ta chính là người của nàng rồi. Dù là Tiểu Bát hay Liệt Phong, cũng đều chỉ có thể là của nàng.”

Đôi mắt hắn sâu thẳm như đầm nước lạnh thấm mực, khi chăm chú nhìn cô, bên trong tràn ngập hình bóng của cô, khiến cả ánh sáng và bóng tối xung quanh như tan vỡ trong đó.

Tiêu Cẩm Nguyệt nhìn lại hắn ở khoảng cách gần như vậy mới nhận ra sâu trong đồng tử của hắn thoáng hiện một tia đỏ thẫm. Kết hợp với đôi môi đỏ mọng ướt át, đuôi mắt hơi xếch lên, đúng chuẩn một hồ ly tinh biết câu dẫn người. Không phải giống, mà vốn dĩ hắn chính là hồ ly.

“Nói bậy bạ gì đó, không có chuyện đó đâu.” Tiêu Cẩm Nguyệt quay đầu đi, tránh né ánh nhìn nóng bỏng của hắn, nhưng vành tai lại càng đỏ hơn: “Ta chưa từng hôn chàng.”

“Vậy thì là ta đã hôn nàng.” Liệt Phong cười khẽ, giọng nói trầm khàn đầy vẻ mê hoặc tự nhiên.

Trong lúc vô thanh vô tức, hắn đã vây khống cô giữa thân hình mình và tảng đá. Hai cánh tay chống hai bên sườn cô, tạo thành một không gian nhỏ khép kín, bao bọc cô hoàn toàn trong hơi thở của mình.

Ánh mắt Tiêu Cẩm Nguyệt khẽ động, đang định nói gì đó thì trước mắt bỗng hoa lên. Ngay sau đó, một mảng màu đỏ rực rỡ, lộng lẫy bao phủ lấy cô, che khuất mọi tầm nhìn.

Cô không khỏi mở to mắt, hơi thở khẽ nghẹn lại. Chín chiếc đuôi sau lưng Liệt Phong khi hắn còn ở dạng cáo chỉ thấy xù xì đáng yêu, sờ rất thích tay. Nhưng giờ đây khi hắn đã hóa thành người, lại còn là một nam nhân cao lớn cường tráng, chín chiếc đuôi lớn kia lại trở nên cực kỳ kinh diễm.

Mỗi một chiếc đuôi đều mềm mượt xù bông, đỏ rực như ngọn lửa đang cháy, chóp đuôi thoáng hiện ánh vàng nhạt, dưới ánh sáng len lỏi trong rừng tỏa ra lớp hào quang như lụa là.

Đặc biệt là lúc này, hắn xòe toàn bộ đuôi ra, từng chiếc một vươn dài, giống như một chiếc ô khổng lồ, lại tựa như một mặt quạt từ từ mở ra, từ phía sau bao phủ lấy cô, quấn quýt lấy cả hai.

Trong không gian ấy chỉ còn lại cô và hắn, không còn thấy bất cứ thứ gì khác, chỉ có mùi hương trên người hắn hòa quyện với hương thơm ấm áp từ những chiếc đuôi, hoàn toàn vây quanh cô.

Một chiếc đuôi áp sát vào cô, lớp lông mềm mại khẽ cọ qua gò má, mềm như mây, ấm như lửa sưởi, mang theo cảm giác ngứa ngáy vừa vặn. Cô không tự chủ được mà cọ cọ vào đó, thoải mái đến mức muốn nhắm mắt lại, ngay cả cơ thể đang căng cứng cũng thả lỏng đi vài phần.

Đuôi hồ ly phiên bản siêu to khổng lồ, vừa mềm, vừa thơm, lại còn ấm áp nữa!

Ánh mắt Liệt Phong mềm mại như tan thành nước, mỉm cười cúi xuống nhìn cô, sự chiếm hữu và dịu dàng nơi đáy mắt đan xen đậm đặc không thể tan ra.

Thấy Tiêu Cẩm Nguyệt khẽ nheo mắt lộ ra vẻ tận hưởng, hắn liền điều khiển chiếc đuôi khẽ động đậy, chóp đuôi lướt nhẹ qua má cô như một bàn tay dịu dàng, rồi trượt xuống cổ, lướt qua xương quai xanh, mang theo một cơn rùng mình ngứa ngáy.

“Mềm quá.”

Tiêu Cẩm Nguyệt nhắm mắt để mặc cho nó chạm vào mình, đồng thời lên tiếng cảm thán.

Cửu Vĩ Hồ thật sự quá đẹp, hình người thanh nhã, hình cáo đáng yêu, mà lúc nửa người nửa cáo thế này lại càng đẹp đến mức khiến người ta ngẩn ngơ. Sự cám dỗ từ những chiếc đuôi này thật khiến người ta khó lòng kháng cự. Ai mà từ chối cho được chứ!

Chính trong không gian nhỏ hẹp chỉ thuộc về hai người này, Liệt Phong một lần nữa cúi xuống hôn cô. Động tác của hắn rất chậm, mang theo sự thử dò xét đầy cẩn trọng, chóp mũi khẽ cọ vào mũi cô, hơi thở nóng hổi khiến nhịp thở của cô cũng trở nên loạn nhịp.

“Tỷ tỷ.” Đôi môi hắn dừng lại mập mờ bên cạnh môi cô, hơi thở phả lên làn môi khiến cô khẽ rùng mình: “Nàng có thích đuôi của ta không?”

“... Thích.” Tiêu Cẩm Nguyệt nhắm mắt, không từ chối sự thân mật của hắn, giọng nói nhẹ như một tiếng thở dài.

Cô có thể cảm nhận rõ rệt đôi môi hắn lại gần thêm lần nữa, mang theo nhiệt độ nóng bỏng. Ngay khoảnh khắc sắp chạm vào, chóp mũi bỗng truyền đến một cảm giác ngứa ngáy li ti – là chóp đuôi của hắn đang khẽ gãi vào mũi cô.

Tiêu Cẩm Nguyệt đột ngột mở mắt, đưa tay tóm lấy cái chóp đuôi nghịch ngợm kia.

Cảm giác khi chạm vào thực sự tuyệt vời đến cực điểm, mềm mại xốp bông như đang nắm một cụm mây ấm áp. Nhưng cô cũng cảm nhận rõ ràng chiếc đuôi dưới tay mình khẽ run lên, theo bản năng hơi căng cứng lại, sau đó liền hoàn toàn mềm nhũn trong lòng bàn tay cô, như thể đã trút bỏ mọi phòng bị, mặc cho cô vuốt ve đùa nghịch, thậm chí còn khẽ cọ vào lòng bàn tay cô như đang làm nũng.

Cùng lúc đó, nhịp thở của Liệt Phong đột ngột nặng nề hơn, lồng ngực phập phồng dữ dội. Trên trán hắn rịn ra những lớp mồ hôi mỏng, ánh mắt tối sầm lại như muốn nhỏ ra nước, mang theo tình ý bị kìm nén.

Chưa từng có ai chạm vào hắn như thế này. Đuôi là nơi nhạy cảm nhất của hắn, Tiêu Cẩm Nguyệt từng chạm qua khi hắn ở hình dạng cáo, nhưng đó chỉ là tiện tay vuốt ve khi chải lông, thường là vuốt từ lưng xuống, hoàn toàn không giống như sự thân mật và chuyên chú đùa nghịch lúc này.

Nhiệt độ từ lòng bàn tay cô như thuận theo chóp đuôi truyền khắp toàn thân, khiến hắn run rẩy từ sâu trong linh hồn, chín chiếc đuôi sau lưng cũng khẽ đung đưa, quấn chặt lấy cả hai hơn nữa.

Đôi môi hắn cuối cùng cũng hạ xuống, nhẹ nhàng dán lên môi cô, mang theo nhiệt độ nóng bỏng, cẩn thận hôn lấy, mơn trớn, giọng nói khàn đục đầy mê hoặc, còn vương chút cầu khẩn khó nhận ra.

BÌNH LUẬN
PUTA
PUTA

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Gây cấn quá hóng a....

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
4 tháng trước
Trả lời

Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều