Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 154: Vô tình lộ xuân sắc, Lục Tây Kiêu tâm tư bất chính —— Thử thách chí mạng

Ôn Lê vào biệt thự, đi thẳng về phòng mình: "Hắc Tướng Quân, dậy đi đừng ngủ nữa, giúp ta trả nợ ân tình cái nào."

Điện thoại được Ôn Lê cố định vào chuồng chó, Lục Tây Kiêu nhìn qua màn hình thấy một cục bông đen thùi lùi, nhất thời cạn lời.

Đây... viện trợ bên ngoài?

Còn cả câu cô nói với con chó 'giúp ta trả nợ ân tình' nữa chứ?

Đúng là chẳng kiêng dè chút nào mà.

Chó có hiểu không thì anh không biết, chứ anh thì hiểu rồi đấy.

Thế nên cô thực sự không phải cố ý nói cho anh nghe đấy chứ?

Hắc Tướng Quân đang ngủ ngon lành vừa mở mắt thấy Lục Tây Kiêu trong màn hình, lập tức tỏ thái độ kháng cự: "Gâu gâu ——"

Nó lộ ra vẻ mặt hung dữ, thậm chí muốn húc bay cái điện thoại.

Nhóc con nghe thấy tiếng chó sủa, lập tức ngẩng cái đầu nhỏ nhìn điện thoại, hai mắt mở to: "... Cún con~"

Nó đưa hai bàn tay nhỏ lấy điện thoại từ tay Lục Tây Kiêu.

"Gâu gâu~"

Vừa thấy nhóc con, Hắc Tướng Quân đang hung dữ bỗng trở nên dịu dàng, tiếng sủa rõ ràng đã đổi tông điệu, cứ như gặp lại người bạn thân lâu ngày không gặp, vui vẻ nhảy cẫng tại chỗ với nhóc con qua màn hình.

Còn tha miếng thịt khô mình giấu đi ra trước màn hình để chia sẻ nữa chứ.

Cái thái độ trước sau đối với hai người, đúng là một trời một vực.

Đúng nghĩa đen, thực tế là 'chó khinh người'.

"Mọi người cứ tán gẫu đi, tôi đi tắm."

Giọng Ôn Lê truyền lại từ khoảng cách xa.

Lục Tây Kiêu nhìn cái đầu chó trước màn hình, rất muốn hỏi Ôn Lê câu 'mọi người cứ tán gẫu đi' đó làm sao mà nói ra được hay vậy.

Viện trợ bên ngoài mà Ôn Lê mời tới, vô lý nhưng lại vô cùng hiệu quả, cảm xúc của nhóc con được xoa dịu, dần dần bình tĩnh lại, một người một chó vậy mà giao tiếp không chút rào cản.

Cảnh tượng này làm Lục Tây Kiêu không biết nên cảm thấy thế nào.

Anh nhân cơ hội về phòng mình lấy điện thoại dự phòng.

Gọi điện cho thuộc hạ ở khu vực S.

"Không có?"

Kim cương hồng thì có, nhưng không có hai loại mà Ôn Lê muốn.

Lục Tây Kiêu không có phản ứng gì lớn, chỉ cần trên đời này có thì anh có thể kiếm được, chẳng khác gì việc nó có nằm trong mỏ của anh hay không.

"Không có thì đi tìm, bất kể kênh nào, bất kể giá nào, có bao nhiêu tôi thầu bấy nhiêu, cho các người thời gian một ngày. Ngoài ra, sau này mỏ đào được kim cương hễ là hàng thượng hạng thì giữ lại cho tôi."

Lục Tây Kiêu gọi điện xong, quay lại phòng Lục Cảnh Nguyên, một người một chó vẫn đang tán gẫu.

Thoang thoảng có thể nghe thấy tiếng vòi hoa sen ở bối cảnh phía sau.

Lục Tây Kiêu ngồi bên mép giường, đợi khá lâu mới nghe thấy bên kia có tiếng bước chân, anh nghiêng đầu nhìn màn hình, liền thấy một đôi chân thon dài trắng trẻo nhưng không hề gầy guộc lọt vào ống kính.

Ống kính bắt góc rất khéo, đôi chân dài miên man của Ôn Lê lọt hết vào hình, và vừa vặn ở bên cạnh không bị Hắc Tướng Quân che mất.

Lục Tây Kiêu dựa trên phong độ quý ông, ánh mắt giả vờ né tránh hai cái, rồi nhanh chóng không tự chủ được mà nhìn lại.

Ánh mắt anh táo bạo và trực diện, như thể không có tà niệm, mà đơn thuần là sự thưởng thức cái đẹp, giống như một chính nhân quân tử.

Nhưng khoảnh khắc giọng Ôn Lê vang lên, anh theo bản năng chột dạ chớp mắt, để lộ nội tâm không thực sự thanh thản không có ham muốn.

"Nhóc vẫn chưa ngủ sao?" Ôn Lê không đi lại gần.

Đứng ở đó lau mái tóc vừa sấy khô một nửa.

Cô liếc nhìn điện thoại trong chuồng chó, màn hình bị đầu chó che mất phân nửa, chỉ thấy Lục Cảnh Nguyên, không thấy người đàn ông ngoài màn hình.

Thế nên câu này thực ra cô hỏi Hắc Tướng Quân.

Nhưng người đáp lại cô là giọng của Lục Tây Kiêu: "... Chưa."

Ôn Lê không khỏi nhìn màn hình một lần nữa, cũng không nói gì.

Cô cứ đứng đó lau tóc, hoàn toàn không nhận ra ánh mắt người đàn ông xuyên qua màn hình đang nhìn chằm chằm vào mình.

Vẻ mặt Lục Tây Kiêu không thấy gì bất thường, nhưng yết hầu lại vô thanh trượt lên xuống.

Đôi mắt đen láy sâu thẳm tối sầm lại.

Ngày thường Ôn Lê toàn mặc quần dài, ngay cả cổ chân cũng không lộ, ăn mặc kín đáo và bình thường, nhưng vẫn khiến người ta không thể rời mắt, cô hoàn toàn không biết chút xuân sắc vô tình lộ ra của mình đối với một kẻ tâm tư bất chính đang nhắm vào cô mà nói là loại thử thách chí mạng đến nhường nào.

Một lớn một nhỏ trước màn hình, một đứa ngây thơ hồn nhiên trong mắt toàn là chó, một kẻ... tâm xà dạ thú.

Sự tự chủ hoàn toàn mất kiểm soát làm Lục Tây Kiêu thậm chí nghi ngờ bản thân liệu có sở thích đặc biệt nào đó mà mình chưa phát hiện ra không.

Anh thầm phủ nhận.

Cho rằng không phải vấn đề của mình, mà là Ôn Lê quá...

Hơi vất vả mới dời được tầm mắt khỏi đôi chân đó.

Lục Tây Kiêu nhìn sang chỗ khác, thầm thở hắt ra một hơi.

Giấc ngủ của trẻ con đến rất nhanh, Ôn Lê lau tóc xong thì nhóc con đã được Lục Tây Kiêu dỗ ngủ rồi.

"Nhóc ngủ rồi à?"

Ôn Lê đi tới chuồng chó cầm điện thoại lên ngồi xuống sofa, thuận tay bế Hắc Tướng Quân lên sofa, vuốt ve đầu chó.

"Ừm, đa tạ cô Ôn rồi."

"Lục Cảnh Nguyên thích chó như vậy, sao không cho nhóc nuôi một con?"

"Thú cưng... nó nuôi mấy nghìn con cá rồi." Lục Tây Kiêu cầm điện thoại đi ra khỏi phòng nhóc con.

"Anh tính mấy con cá chép cảnh trong ao cá là của nhóc luôn à?"

"Nó có một phòng thủy sinh ở tầng ba, mấy nghìn con cá đều là nó tự tay chọn, trong đó hơn hai trăm con còn được đặt tên nữa."

Tại sao chỉ có hơn hai trăm con có tên, là vì nhóc con tạm thời vốn từ có hạn, chỉ đặt được đến đó thôi.

"Dẫn em đi xem nhé? Trông cũng khá giống thủy cung đấy."

Lục Tây Kiêu ở hành lang quay người định lên tầng ba.

"Muộn quá rồi, để lần sau đi." Ôn Lê nói.

Sau đó như tán gẫu hỏi một câu: "Là anh không thích thú cưng đúng không?"

Lục Tây Kiêu nói thật: "Đúng là không thích mèo chó lắm, đặc biệt là loại lông lá dễ rụng lông, cứ thấy không vệ sinh, chủ yếu vẫn là Cảnh Nguyên trước đây sức khỏe rất tệ, đừng nói mèo chó, lúc đó không khí trong nhà đều được lọc sạch, nên thực sự không yên tâm để nó nuôi."

"Gâu gâu gâu ——"

Hắc Tướng Quân ưa sạch sẽ sủa lên phản đối phát ngôn phiến diện của Lục Tây Kiêu, giây tiếp theo đầu chó đã bị Ôn Lê vỗ cho một cái.

"Chặng đường nuôi con này của Lục tiên sinh cũng gian nan nhỉ."

"Có thể nuôi Cảnh Nguyên khỏe mạnh khôn lớn là việc mà hiện tại anh thấy mình làm được giỏi nhất, có thành tựu nhất."

Ôn Lê khá lấy lệ an ủi anh một câu: "Tốt đấy, coi như tích lũy kinh nghiệm, sau này nuôi con mình sẽ thạo tay hơn."

Lục Tây Kiêu chằm chằm nhìn khuôn mặt cô gái trong màn hình, khẽ mỉm cười, nụ cười đầy ẩn ý: "Cô Ôn nói rất phải."

Tán gẫu thêm vài câu, Ôn Lê cúp video.

Vừa đặt điện thoại xuống, Lục Tây Kiêu gửi tới một tin nhắn.

Mở WeChat, thấy anh gửi tới một dãy số điện thoại.

Lão Cổ Hủ: 【Lần sau có việc gọi điện thoại sẽ tiện hơn】

Ôn Lê tùy ý hồi âm một chữ ừm, cũng không đi lưu số anh.

Tắt điện thoại, vào phòng ngủ nằm lên giường, lát sau.

Bên kia lại gửi tới một tin: 【Còn của cô Ôn thì sao?】

Ôn Lê: ...

Cô nằm ngửa trên giường một cách khá thiếu hình tượng, ôm một cái gối, cầm điện thoại một tay gõ dãy số gửi qua.

Lão Cổ Hủ: 【Lưu xong rồi】

Hai ngày sau, người Ôn Lê phái đến khu vực S đã lấy được kim cương hồng mong muốn.

Nhìn mấy tấm ảnh người của mình chụp gửi qua để cô nghiệm thu, Ôn Lê không khỏi lẩm bẩm một câu: "Nhiều thế..."

Nước và phẩm cấp đều là hàng thượng thượng đẳng.

Phản ứng đầu tiên của Ôn Lê là: Mỏ của Lục Tây Kiêu nhiều đồ tốt thế sao? Biết thế lúc đầu thêm giá tranh thêm chút nữa rồi!

Ôn Lê làm sao biết được số kim cương hồng này là do Lục Tây Kiêu phái người thức trắng đêm đi đủ mọi đường từ đủ mọi kênh thu mua cưỡng chế với giá cao.

Cũng may là Ôn Lê không biết.

Cô tìm Lục Tây Kiêu vốn là để cầu tiện lợi.

Nếu biết Lục Tây Kiêu là đi tìm mua hàng sẵn, cô đã tự tay đi tìm nguồn hàng rồi, cũng đỡ phải nợ cái ân tình này.

Đề xuất Cổ Đại: Vốn chỉ định thi đỗ làm quan, nào ngờ lại bị ép mưu phản đoạt ngôi
BÌNH LUẬN
Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

2 ngày trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

6 ngày trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

6 ngày trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện