Những tháng ngày cầu tự đằng đẵng trôi qua, không khí Tết đã cận kề ngay trước mắt. Đêm giao thừa, trong khi hơi ấm từ bếp lửa hồng lan tỏa khắp gian nhà chính, Tô Tình lại lủi thủi nằm một mình trong căn buồng chứa củi lạnh lẽo. Cô cũng khao khát được ngồi bên bếp lửa ấm áp ấy, nhưng Mạnh Như Sương đã nhẫn tâm đuổi cô đi.
Cô ta dùng những lời lẽ đầy ẩn ý để gạt cô ra khỏi sự sum vầy của gia đình. Như Sương bảo rằng ngày Tết trộm cắp nhiều, cả nhà đang vui vầy không thể thiếu ai, nhưng Tô Tình thì khác, cô nên ở lại trông nhà để kẻ gian khỏi đột nhập. Chẳng một ai lên tiếng phản đối, họ mặc nhiên coi cô là kẻ thừa thãi, một gánh nặng cần bị gạt sang một bên để không làm hỏng bầu không khí đoàn viên.
Thực chất, Mạnh Như Sương không chỉ muốn gạt cô ra khỏi bữa cơm tất niên, mà còn muốn cô phải tận mắt chứng kiến, tận tai nghe thấy sự hạnh phúc của họ. Họ là một gia đình thực thụ, còn cô chỉ là một món nợ đời, một kẻ ăn bám không hơn không kém.
Tiếng cười nói rộn ràng của bốn người họ vọng vào gian buồng củi như những nhát dao cứa vào lòng Tô Tình. Mẹ Cố hào hứng bàn chuyện cưới xin ngay sau Tết. Khi Mạnh Như Sương giả vờ ái ngại hỏi về tương lai của cô, Cố Hồi Chu chỉ thản nhiên buông một câu lạnh lùng rằng cứ coi cô như một kẻ giúp việc trong nhà. Hóa ra, hai mươi hai năm thanh xuân và tình cảm chân thành của cô, trong mắt anh, cũng chỉ đáng giá như một người ở không công.
Đêm ấy, một trận bão tuyết bất ngờ ập đến. Gian buồng củi dột nát ngập trong tuyết lạnh, Tô Tình phải co quắp trên đống củi khô, dùng túi nilon rách nát che chắn chút hơi tàn qua đêm dài buốt giá.
Sáng hôm sau, Mạnh Như Sương lại bày trò, bắt cô phải trèo lên ngọn cây cao vút để lấy chiếc khăn quàng cổ bị gió thổi bay. Cô ta thản nhiên nói về vẻ đẹp của tuyết đêm qua, rồi nhờ vả cô một cách đầy ác ý. Ngọn cây ấy cao quá mái nhà, mỏng manh và đầy nguy hiểm giữa trời đông giá rét.
Tô Tình run sợ không dám trèo, nhưng tiếng quát tháo của mẹ Cố và những giọt nước mắt giả tạo của Như Sương đã ép cô vào đường cùng. Mẹ Cố gào lên rằng cô là kẻ vô dụng, chỉ cần cẩn thận một chút thì có sao đâu. Như Sương lại bồi thêm rằng chắc vì cô ghét cô ta nên mới không muốn giúp, rồi lại lôi đứa con trong bụng ra để gây áp lực. Cố Hồi Chu đứng đó, ánh mắt anh nhìn cô đầy khó chịu, như thể cô đang cố tình gây sự để gây chú ý.
Khi Tô Tình run rẩy bám vào cành cây mục ruỗng, tiếng răng rắc báo hiệu sự nguy hiểm vang lên. Dưới gốc cây, không một ai lo lắng cho tính mạng của cô. Mạnh Như Sương chỉ hối thúc cô lấy chiếc khăn, còn mẹ Cố thì gào lên sợ chiếc khăn bị rách vì cành cây sắp gãy. Hóa ra, trong mắt họ, một mảnh vải còn đáng giá hơn cả mạng sống của cô.
Giây phút cành cây gãy lìa, cô ngã xuống cùng chiếc khăn trong tay. Nhờ những cành cây phía dưới giảm bớt lực va chạm, cô mới giữ được mạng sống, nhưng nỗi đau trong lòng thì chẳng gì bù đắp nổi. Cố Hồi Chu vội vàng giật lấy chiếc khăn từ tay cô để quàng cho Như Sương, ân cần hỏi han cô ta có lạnh không, hoàn toàn ngó lơ người vừa từ cõi chết trở về.
Mẹ Cố không tiếc lời mắng nhiếc và giáng một cú đá đau điếng vào người Tô Tình vì dám chạm tay vào đồ của Như Sương. Ngay cả kẻ vừa nhận được sự giúp đỡ là Như Sương cũng chẳng mảy may biết ơn, cô ta bĩu môi vứt chiếc khăn xuống đất, chê bai nó đã bị Tô Tình làm hỏng, đeo vào không còn ấm nữa.
Đứng trước sự tàn nhẫn ấy, Tô Tình nhìn thẳng vào mắt Cố Hồi Chu, hỏi rằng liệu cô có chết đi anh cũng chẳng mảy may đau lòng. Câu trả lời của anh chỉ là sự bực dọc, cho rằng cô đang diễn trò, đang quá ủy mị khi bản thân vẫn còn sống sờ sờ ra đó.
Phải, cô vẫn còn sống, nhưng trái tim cô đã chết lặng từ lâu. Cô suýt mất mạng, còn Mạnh Như Sương chỉ suýt mất một miếng vải, vậy mà anh lại chọn đứng về phía sự ích kỷ đó. Hóa ra, Cố Hồi Chu đối với cô ngay cả một chút thương hại cuối cùng cũng không còn.
Mẹ Cố tiếp tục vứt bỏ những bộ quần áo cũ nát của cô như một cách để dỗ dành Như Sương. Cố Hồi Chu chỉ đứng đó, lạnh lùng chứng kiến tất cả. Trong căn nhà này, từng chút dấu vết cuối cùng về sự tồn tại của cô đang dần bị xóa sạch. Cô nhận ra mình chẳng còn gì cả, ngay cả một chốn dung thân cũng trở nên xa xỉ.
Đề xuất Xuyên Không: Ác sủng