Vợ chồng Ôn Xuân Sinh còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, đã thấy con gái mình tay cầm một cái ống tròn kỳ lạ, bước nhanh tới, không quên lớn tiếng nhắc nhở: "Cha mẹ mau lùi lại!"
"Được lắm, cái đồ con ranh này, xem mày còn trốn đi đâu được nữa, lão nương hôm nay nhất định phải trói nghiến mày lại!"
Vừa dứt lời, Trần thị nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất, liếc mắt ra hiệu cho đứa con trai út Ôn Phú Quý bên cạnh, bảo hắn cầm dây thừng lên bắt người.
Chưa đợi hai kẻ đó kịp động thủ, chỉ nghe một tiếng "đoàng" vang lên, bà lão cảm thấy một luồng xung lực cực mạnh đánh thẳng vào bụng, đẩy bà ta lùi xa mấy bước, văng ra khỏi sân, ngã ngồi bệt xuống đất.
"Mẹ, mẹ sao thế này!"
Ôn Phú Quý vừa dứt lời, hắn cũng trúng một phát, bị đẩy lui ra ngoài. Có điều hắn trẻ khỏe hơn Trần thị nên không bị bắn đi quá xa.
Ôn Niên chẳng mảy may mủi lòng, tay thoăn thoắt, bắn liên tiếp từng phát một, khiến hai kẻ kia ngã lăn ra đất, không dậy nổi.
"Oẹ...! Oẹ...!"
Hai người bọn họ còn chưa kịp mở miệng mắng nhiếc đã nôn thốc nôn tháo. Trong bụng vốn chẳng có gì, nôn đến mức tưởng như mật xanh mật vàng cũng trào ra hết.
Dân làng đứng xem xung quanh cũng vội vã tháo chạy, sợ bị cái mùi kia ám vào người. Thế nhưng luồng uế khí nồng nặc vẫn xộc thẳng vào mũi, khiến tiếng nôn mửa vang lên liên hồi.
Ngay cả Ôn Xuân Sinh dù chưa hiểu đầu đuôi cũng theo bản năng kéo vợ con lùi lại thật xa, tay bịt chặt mũi.
Chỉ vô tình hít phải một chút thôi mà ông đã muốn nôn sạch ruột gan. Nhìn hai kẻ đang nằm giữa trung tâm làn sương mù thối hoắc kia, ông thầm cảm thán trong lòng: Chậc chậc, đúng là "đại phúc" mà.
Ôn Niên cũng có chút kinh ngạc, không ngờ uy lực của Ống Phóng Mùi Thối này lại lớn đến vậy.
Nhìn cái ống trong tay, chút dư hương còn sót lại thôi cũng đủ khiến người ta buồn nôn, chắc hẳn hai kẻ kia đang cảm thấy "sảng khoái" lắm.
"Chúng mày... oẹ..."
Chú út Ôn Phú Quý định mở miệng chửi bới, nhưng vừa hé môi đã lại là một tràng nôn mửa khan.
Ôn Niên bịt mũi, vẻ mặt đầy ghê tởm: "Chú út à, chú tốt nhất đừng nói gì thì hơn. Vừa mở miệng đã như phun phân thế kia, thối quá đi mất. Cái phúc này chúng cháu không hưởng nổi, hai người cứ tự mình tận hưởng đi nhé!"
Nói xong, cô "rầm" một tiếng đóng chặt cổng viện. Để tránh cái mùi kinh tởm kia, cả nhà vội vàng trốn vào trong phòng, đóng kín cửa sổ.
Nghe tiếng nôn mửa liên tục bên ngoài, ba người nhìn nhau rồi không nhịn được mà cười lớn. Đặc biệt là Ôn Niên, cô cười đến mức chống nạnh, nước mắt cũng trào ra.
Tiếng cười truyền vào tai Trần thị khiến bà ta tức đến nghẹn họng, nhưng chẳng thể làm gì được. Hiện tại bà ta không chỉ nôn đến kiệt sức mà còn bị hun đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, bản thân còn lo không xong, lấy đâu ra sức mà chửi rủa.
Thời buổi hạn hán thiếu nước này, cái mùi thối ấy dù có cởi bỏ quần áo cũng chẳng hết được. Hai người bọn họ lảo đảo chạy về nhà, vừa chạy vừa nôn.
Khán giả livestream: Ha ha ha, thật là hả dạ quá đi mà!
Khán giả livestream: Mẹ ơi, đây là dịch tiết của Xú Xú Thú cô đặc gấp mười lần đấy. Cái thứ này ấy mà, chậc chậc, e là bọn họ phải sống chung với mùi thối này một thời gian dài rồi.
Khán giả livestream: May mà streamer thông minh, không cầm ngược ống, ha ha ha.
Khán giả livestream: Ai mà lại dùng ngược Ống Phóng Mùi Thối cơ chứ? Cười chết mất.
Khán giả livestream: Là tôi đây... (yếu ớt giơ tay).
Đại gia: Streamer lợi hại thật, tặng bạn một lời khen!
Hệ thống: Người dùng Đại gia tặng 100 Hành Tinh Tệ.
Khán giả livestream: Oa, là Đại gia kìa! Chẳng phải là người đã mua cây cỏ của streamer sao?
Khán giả livestream: Tôi nhớ hắn!
Khán giả livestream: Trùng hợp quá, tôi cũng nhớ!
Khán giả livestream: Đây là phát tài rồi nên quay lại báo đáp streamer sao?
Khán giả livestream: Trời ạ, chẳng lẽ cậu thực sự vớ được đồ thật rồi à?
Ôn Niên nghe thấy tiếng thông báo quà tặng của hệ thống vang lên trong đầu, cô ngước nhìn màn hình livestream, lúc này mới nhớ ra mình vẫn còn một tin nhắn riêng chưa trả lời.
"Cha mẹ, con phải ra ngoài một chuyến. Những thứ này, kể cả đồ chúng ta ăn đều là do Lão Thần Tiên ban cho, con phải lên hậu sơn cảm tạ người."
Vợ chồng Ôn Xuân Sinh đương nhiên tin sái cổ, vội vàng chắp tay lẩm bẩm: "Thần tiên phù hộ, thần tiên phù hộ."
Lý thị lo lắng hỏi: "Tiểu Mãn, hay là để cha mẹ đi cùng con? Tuy giờ nhà mình chẳng có gì quý giá để cúng tế, nhưng lên dập đầu một cái cũng là tấm lòng."
"Đúng đúng, phải để Lão Thần Tiên thấy được thành ý của cả nhà mình."
Ôn Xuân Sinh cũng đầy vẻ kích động. Hai người bàn nhau muốn cùng Ôn Niên lên núi, nếu không có vị thần tiên này, e là nhà họ đã không cầm cự nổi qua cơn hoạn nạn.
Nhưng chuyện này sao mà được!
Ôn Niên vội vàng ngăn cản: "Cha mẹ, Lão Thần Tiên đang thanh tu trên núi, con cũng chỉ vô tình gặp được thôi. Người vốn không muốn dính dáng nhiều đến hồng trần thế tục, chúng ta đừng kéo cả nhà lên đó, kẻo lại làm kinh động đến người."
Lời này quả nhiên đã dọa được hai vợ chồng. Ở cái thời đại này, cứ nhắc đến thần thánh ma quỷ là người ta đều kính nhi viễn chi.
"Nhưng như vậy liệu có vẻ nhà mình thiếu thành ý không?" Lý thị vẫn không khỏi lo âu.
Ôn Niên nhanh trí đáp: "Cha mẹ, hay là hai người ở nhà lập một cái bài vị thờ phụng. Lần này lên núi con sẽ thưa chuyện với Lão Thần Tiên, xem ý người thế nào rồi tính tiếp, cha mẹ thấy sao?"
Đây quả là cách vẹn cả đôi đường, Ôn Xuân Sinh gật đầu: "Được, cứ làm theo lời Tiểu Mãn đi."
Lý thị nhìn ra phía cổng, tuy không còn nghe thấy tiếng nôn mửa nữa nhưng qua khe cửa vẫn thoang thoảng mùi thối bốc lên.
"Tiểu Mãn, giờ đi luôn sao? Bên ngoài mùi thối nồng nặc thế kia, vạn nhất ám vào người rồi đi gặp Lão Thần Tiên thì e là không ổn."
Ôn Niên xua tay ra hiệu không sao: "Không sao đâu ạ, con sẽ trèo tường phía sau ra ngoài, không để ai phát hiện đâu. Cha mẹ cũng tuyệt đối đừng nhắc chuyện Lão Thần Tiên với ai, nếu để lộ ra khiến người không vui thì nhà mình xong đời đấy!"
Cha mẹ cô gật đầu lia lịa, họ nào dám làm chuyện gì đắc tội đến thần tiên. Lúc này Ôn Niên mới yên tâm rời đi.
Đợi đến khi đi xa khỏi thôn, xung quanh không còn bóng người, cô mới nở nụ cười tươi, nhìn về phía ống kính nói lời cảm ơn.
"Cảm ơn Đại gia đã tặng quà nhé!"
Cô tinh nghịch nháy mắt, còn làm một động tác chào kiểu cổ trang. Khán giả trong phòng livestream nhìn cô mà cứ ngỡ như đang ngắm một búp bê nhỏ xinh xắn, trái tim ai nấy đều như tan chảy.
Cô mở phần tin nhắn riêng với Đa Độc Thư, bảo hệ thống gửi đi một dòng tin.
Ôn Niên: Chào bạn, hiện tại tôi đã rảnh rồi, không biết bạn tìm tôi có việc gì không?
Lúc này, vị giáo sư già đang theo dõi livestream bỗng trợn tròn mắt kinh ngạc. Khắp núi đồi kia là cái gì thế kia? Tuy trông có vẻ khô héo nhưng hình dáng của chúng giống hệt những loài cây cỏ mà ông từng thấy trong các tài liệu khảo cổ.
Không, đó chính xác là cây xanh!!! Streamer này lại sở hữu nhiều thực vật đến thế sao? Cô ấy rốt cuộc là đại nhân vật phương nào vậy?
Đa Độc Thư: Streamer... tôi... cô có bán thứ đó không?
Đề xuất Ngược Tâm: Trọn Kiếp Này, Ta Mãi Vấn Vương Hình Bóng Chàng
[Pháo Hôi]
Cảm ơn nhà đã lên chương ạ
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá đi, cảm ơn editor ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, yêu nhà dịch ạ