Chương 756: Đại Diệp Tử Tư Sắc Dụ Người Như Thế
Thứ Diệp Linh Lãng xách ra không phải thứ gì khác, mà là một chiếc khăn tay vương mùi hương nồng nàn của nữ tử, còn viết mấy chữ lớn.
Khách sạn Đồng Phúc, phòng Thiên tự số ba, ba mươi vạn linh thạch hoặc linh dược linh bảo tùy chọn, ta đợi ngươi nha.
Suỵt...
Nàng dường như đã biết được một chuyện gì đó không hề tầm thường, và đã mở ra cánh cửa của một thế giới mới.
Trong túi càn khôn này để ba vạn linh thạch, bên trong còn để một chiếc khăn tay, viết ba mươi vạn linh thạch, cộng lại là tròn ba mươi lăm vạn!
Cái này còn cao hơn cả đơn giá của bảy tám cái nhiệm vụ làm trâu làm ngựa mà thất sư huynh nhà nàng nhận cộng lại nữa!
Thế là, nàng mở một cái túi càn khôn khác, cái này còn hung mãnh hơn, trực tiếp để năm vạn linh thạch!
Nàng lục lọi bên trong, quả nhiên cũng lục thấy một chiếc khăn tay, chủ nhân của chiếc khăn tay này còn giàu hơn, vậy mà ra giá cao ngất ngưởng năm mươi vạn cho Đại Diệp Tử!
Trong lúc kích động, nàng đã lật mở toàn bộ hơn hai mươi cái túi linh thạch còn lại, tốt lắm, linh thạch bên trong kẻ keo kiệt thì có vài nghìn, nhưng đa số đều là mấy vạn, cái túi cao nhất vậy mà có tới bảy vạn!
Suỵt...
Cái mặt này của Đại Diệp Tử không lẽ lại đáng giá đến thế sao!
Hắn một đêm chỉ thổi có hai tiếng sáo chẳng làm gì cả, chỉ riêng linh thạch người khác tặng này đã có hơn ba mươi vạn rồi! Chưa kể trên khăn tay còn có bao nhiêu người ra giá trên trời nữa!
Nữ tu sĩ ở Thượng Tu Tiên Giới, đều giàu có như vậy sao?
Lầu nghệ thực sự là bán nghệ sao? Sao nàng cảm thấy bán thân còn hời hơn nhỉ?
Chuyện này mà để thất sư huynh biết được, hắn có khi nào sẽ tại chỗ xé nát mấy cái đơn hàng đó, tùy tiện tìm cái nhị hồ hay sáo trúc gì đó cũng ngồi trước lầu nghệ đợi thu linh thạch không nhỉ?
Vừa nghĩ đến cái đó, Diệp Linh Lãng không nhịn được rùng mình một cái.
Cái hình ảnh đó quá đỗi "xinh đẹp", không dám nghĩ, không dám nghĩ.
Sau khi thu hồi tâm trí, nàng lại nghĩ, tư sắc của Đại Diệp Tử dụ người như thế, vậy hắn vừa rồi đêm hôm khuya khoắt một mình đi trên đường lớn chẳng phải rất nguy hiểm sao?
Không được, phải nhắc nhở hắn một phen cho hẳn hoi, đây không phải chuyện nhỏ.
Sau khi hạ quyết tâm, Diệp Linh Lãng chạy ra khỏi phòng mình, chạy tới trước cửa phòng Dạ Thanh Huyền ở sát vách, nàng đang chuẩn bị gõ cửa, bỗng nhiên khi đứng ở bên ngoài cửa cảm giác được bên trong dường như có ánh sáng gì đó kỳ lạ.
Nàng sốt ruột trực tiếp đẩy cửa xông vào, vừa vào đã thấy ánh sáng đột nhiên biến mất, vị trí biến mất chính xác là ở trên tay hắn.
Dạ Thanh Huyền đang ngồi bên bàn bình tĩnh thu lại thứ trong lòng bàn tay, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía nàng.
“Muộn thế này rồi nàng tìm ta có chuyện gì sao?”
Diệp Linh Lãng xác định hắn không có nguy hiểm gì, mà là đang lén lút chơi món đồ tốt gì đó không rủ nàng, sau đó nàng quay người đóng cửa phòng lại, rồi chạy tới bên cạnh Dạ Thanh Huyền.
“Ta tới xem ngươi thế nào thôi, chuyện tối nay hung hiểm, ta sợ ngươi xảy ra chuyện. Giờ thấy ngươi bình an vô sự, ta yên tâm hơn nhiều rồi.”
Dạ Thanh Huyền vẻ mặt bình thản nhìn nàng nói hươu nói vượn ở đó cũng không vạch trần.
“Vậy nàng xem xong chưa?”
“Chưa đâu, vừa rồi ta thấy trong lòng bàn tay ngươi có món đồ tốt, sao ngươi lại giấu đi, có phải ngươi có bí mật nhỏ rồi không? Mau đưa ta xem nào.”
“Ta...”
Dạ Thanh Huyền còn chưa nói xong, Diệp Linh Lãng đã nhận ra hắn không muốn đưa, thế là nàng thừa lúc hắn không để ý lao về phía hắn, trực tiếp nắm lấy cổ tay hắn, lấy được thứ trong lòng bàn tay hắn.
Diệp Linh Lãng không ngờ lại là một chiếc gương nhỏ, khi chiếc gương được cầm lên, vừa vặn soi thấy mặt Dạ Thanh Huyền, tuy nhiên thứ xuất hiện trong gương lại là dáng vẻ của chính nàng.
Diệp Linh Lãng ngẩn ra một chút, đây là gương gì vậy?
Thế là nàng cầm chiếc gương lên đặt trước mặt mình, kết quả thứ nàng nhìn thấy trong gương lại là Đại Diệp Tử.
Không chỉ là Đại Diệp Tử, mà còn là một Đại Diệp Tử đang cởi quần áo, áo ngoài cởi ra, lớp áo lót màu trắng xuất hiện trong khung hình, rồi giây tiếp theo áo lót cũng bị lột ra, để lộ lồng ngực bên trong.
Diệp Linh Lãng tại chỗ ngây người, hình ảnh này sao mà...
Lúc này, Dạ Thanh Huyền bị cướp gương tò mò ghé đầu qua.
Dọa Diệp Linh Lãng vội vàng úp ngược chiếc gương xuống mặt bàn, không cho hắn tiếp tục xem.
“Ta nhìn thấy rồi.”
Giọng nói u ám của Dạ Thanh Huyền truyền đến bên tai Diệp Linh Lãng.
……
“Trong đầu nàng tại sao lại nghĩ những thứ này? Nàng nửa đêm xông vào, hóa ra trong lòng nghĩ là cái này, nàng sớm... ưm.”
Dạ Thanh Huyền lời còn chưa dứt đã bị Diệp Linh Lãng bịt miệng lại.
“Dừng lại, không phải như ngươi nghĩ đâu!”
Dạ Thanh Huyền rũ hàng mi xuống nhìn nhìn bàn tay nhỏ bé của Diệp Linh Lãng đang bịt miệng mình.
“Ta sẽ không buông tay đâu, ngươi không được nói chuyện, để ta nói!”
“Tình hình là thế này, vừa rồi ta đã mở số linh thạch ngươi kiếm được từ việc bán nghệ ra, kiểm kê một lượt tổng cộng hơn ba mươi vạn linh thạch. Ngoài linh thạch, bên trong còn có rất nhiều khăn tay nhỏ, loại có tẩm phấn thơm ấy.”
“Trên khăn tay nhỏ viết rất nhiều thông tin không lành mạnh, dụ dỗ ngươi đi làm một số việc có hại cho phong hóa. Để ngăn ngươi lầm đường lạc lối, nên ta mới tới thông báo cho ngươi ngay lập tức, sau này nửa đêm nửa hôm không được một mình ra khỏi cửa.”
Diệp Linh Lãng nghĩ nghĩ lại bổ sung một câu.
“Ban ngày cũng không được một mình ra khỏi cửa, dù sao ngươi đến linh lực cũng không có, bất cứ lúc nào cũng có thể bị người ta bắt cóc, biết chưa hả?”
Dạ Thanh Huyền phối hợp gật gật đầu.
“Còn những hình ảnh trong gương vừa rồi, không phải ta muốn thế nào, mà là ta lo lắng sau khi ngươi bị người ta bắt đi ngươi sẽ rơi vào kết cục này! Ta đều là vì tốt cho ngươi thôi, ngươi biết chưa?”
Dạ Thanh Huyền vẫn gật gật đầu, một chút ý định phản bác cũng không có.
Diệp Linh Lãng thấy vậy mới yên tâm buông miệng hắn ra, trả lại quyền nói chuyện cho hắn.
“Sao tự dưng ngươi lại làm ra thứ này?”
“Nàng nói là Khuy Tâm Kính sao?”
“Đúng vậy.”
“Đột nhiên nghĩ tới, làm ra chơi một chút thôi.”
Dạ Thanh Huyền nói xong, lòng bàn tay phủ lên chiếc Khuy Tâm Kính nhỏ bé đó, sau đó một luồng linh hồn lực trong lòng bàn tay rót vào, trực tiếp thiêu hủy Khuy Tâm Kính, dứt khoát đến mức không một chút do dự.
“Sau này ta sẽ không làm những thứ này nữa, nàng đừng sợ.”
Diệp Linh Lãng ngẩn ra, trong lòng dâng lên một luồng cảm giác kỳ lạ lại có chút nghẹn ngào khó tả.
“Ngươi đang nói gì vậy? Sao ta lại sợ chứ?”
“Không sao? Tùy tay làm một cái, là có thể làm ra một thứ nhìn thấu nội tâm người khác, một khi không để ý, suy nghĩ trong lòng nàng liền bại lộ trước mặt ta rồi. Năng lực như vậy, không đáng sợ sao?”
Thần sắc Diệp Linh Lãng chấn động.
Đối phương là Đại Diệp Tử, nàng theo bản năng đã buông lỏng cảnh giác, lúc mới bắt đầu không nghĩ nhiều như vậy, nhưng sau đó nghĩ kỹ lại, chuyện này thực sự rất đáng sợ.
Người này có năng lực nhìn thấu lòng người, mà lòng người là thứ không chịu nổi sự nhìn thấu nhất.
“Ngoài cái này ra, ta còn biết những thứ khác, những năng lực khiến người ta sợ hãi, và ai ai cũng muốn tiêu diệt, ta...”
Dạ Thanh Huyền lời còn chưa dứt, miệng lại một lần nữa bị bịt lại.
“Đừng có nói bậy bạ, ngươi cái gì cũng không biết, người khác không biết, ngươi cũng không biết, ta cũng không biết. Ngươi nói đúng, sau này loại đồ vật này đừng làm nữa. Không phải vì ta sợ, mà là ta không hy vọng ngươi rơi vào rắc rối.”
“Sau này quy quy củ củ, thành thành thật thật đi theo ta, ta đưa ngươi đi ăn ngon uống cay, cùng nhau trang bức cùng nhau bay, nghe hiểu thì gật đầu, nghe không hiểu cũng phải gật đầu cho ta, ngươi không có quyền lựa chọn đâu.”
Dạ Thanh Huyền chớp chớp mắt, rồi gật đầu một cái.
Diệp Linh Lãng lúc này mới yên tâm buông miệng hắn ra, khi buông ra còn kiêu ngạo thuận tay véo véo cằm hắn, móc lấy mặt hắn nâng lên.
Đề xuất Hiện Đại: Trò Chơi Sinh Tồn Tận Thế? Ta Dựa Vào Nhặt Ve Chai Làm Lão Đại
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ