Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 756: Người Ngốc Có Phúc Của Người Ngốc

Chương 755: Người Ngốc Có Phúc Của Người Ngốc

Ba người vừa nói vừa đi, rất nhanh đã đi về tới trước quán trọ bọn họ đang ở.

Bọn họ vừa tới cửa, Uất Hồng Lan liền lo lắng từ trong quán trọ chạy ra.

“Hai đứa đi đâu vậy? Trời tối mịt mới về, để lại tin nhắn trong ngọc bài cho các ngươi, sao chẳng đứa nào hồi âm? Vô Ưu Thành rất nguy hiểm, ta lo chết đi được!”

“Đại sư tỷ, hai đứa muội đi nhà đấu giá nhận đơn kiếm tiền, cho nên về hơi muộn một chút.”

Diệp Linh Lãng quyết định thành thật khai báo, thẳng thắn với nhau, nhưng nàng cố gắng nói sao cho không quá nguy hiểm, để tránh đại sư tỷ lo lắng quá mức.

“Nhưng quá trình này có chút ngoài ý muốn, chủ đơn của cái đơn muội nhận có tu vi hơi cao một chút, nhưng muội đã sớm chuẩn bị, chúng muội vẫn an toàn trở về rồi.”

Mặc dù Diệp Linh Lãng nói rất nhẹ nhàng, nhưng Uất Hồng Lan vừa nghe đã nghe ra điểm mấu chốt, e là bọn họ đã gặp rắc rối.

“Đối phương là hạng người gì?”

“Không biết, không mặc môn phái phục, nhưng muội nghe thấy bọn họ lỡ miệng gọi một câu nhị sư huynh, chắc là đệ tử môn phái.”

“Tu vi thì sao?”

“Hợp Thể, còn có hai sư đệ là Luyện Hư hậu kỳ.”

Uất Hồng Lan ngẩn ra một chút.

“Muội đụng phải người của Thất Đại Tông Môn rồi!”

Diệp Linh Lãng suy nghĩ kỹ lại, quả thực là vậy, không phải thủ tịch cũng không phải đại sư huynh, mới xếp thứ hai mà đã là Hợp Thể rồi, hơn nữa nàng còn chưa thể dò ra ông ta rốt cuộc là Hợp Thể sơ kỳ hay trung kỳ hay là hậu kỳ, đây chắc chắn không phải đệ tử từ giới vực nhỏ đi ra.

Đã không phải, vậy thì chỉ có thể là Thất Đại Tông Môn thôi.

“Bọn họ có nhớ các ngươi không?”

“Đã làm ngụy trang, thay quần áo, chắc là sẽ không nhớ.”

“Vậy có nhược điểm gì để lại trong tay bọn họ không?”

“Không có.”

“Sau này cẩn thận một chút, trước khi vào dưới gốc cây Vô Ưu, tuyệt đối không được hành động đơn độc nữa.”

Diệp Linh Lãng ngoan ngoãn gật đầu.

“Đúng rồi đại sư tỷ, nơi các muội đi là nhà đấu giá mà, bọn họ không cung cấp sự bảo vệ cho các ngươi sao?”

“Không có! Bọn họ không những không bảo vệ, bọn họ thậm chí còn giúp những người đó cùng nhau bắt chúng muội, suýt chút nữa thì phong tỏa thương hành nhốt chúng muội ở bên trong rồi.” Quý Tử Trạc nói.

Uất Hồng Lan cau mày lại.

“Các ngươi đi nhà đấu giá nào?”

“Nhà đấu giá Tứ Phương.”

“Sao các ngươi không đi nhà đấu giá Kim Đồng? Tiểu sư muội, muội chẳng phải là khách quý bên đó sao?”

Lời này vừa thốt ra, Diệp Linh Lãng và Quý Tử Trạc hai người ngẩn ra.

“Ở đây cũng có nhà đấu giá của Kim Đồng?”

“Có chứ. Các ngươi không biết sao? Thương hành Kim Đồng và thương hành Tứ Phương là hai thương hành lớn nhất Thượng Tu Tiên Giới, chi nhánh trải khắp cả Thượng Tu Tiên Giới, nhưng cũng có sự phân chia địa bàn rõ ràng.

Thương hành Kim Đồng ở phía Tây Nam, thương hành Tứ Phương chiếm phía Đông Bắc. Nhưng hai nhà thương hành cũng sẽ mở một số chi nhánh quy mô nhỏ hơn ở địa bàn của đối phương, không đủ để cấu thành đe dọa cho đối phương.

Giống như Thiên Lăng Vực tuy ở phương Đông của Thượng Tu Tiên Giới, nhưng cũng sẽ có chi nhánh của thương hành Kim Đồng, chỉ có điều quy mô khá nhỏ. Những chuyện này tiểu sư muội muội không biết sao? Muội là khách quý của thương hành Kim Đồng mà.”

Diệp Linh Lãng ngẩn ra.

“Muội không biết, muội chưa từng hỏi qua.”

“Chẳng lẽ muội không tò mò, tại sao mình lại dễ dàng trở thành khách quý của thương hành Kim Đồng như vậy sao?”

“Hả?”

“Bởi vì muội là một Phù Sư cấp năm, ở nơi mà thương hành Tứ Phương gần như lũng đoạn, muội lại chọn chi nhánh nhỏ bé này của bọn họ, cho nên bọn họ đặc biệt trân trọng muội, dành cho muội sự đãi ngộ rất cao đấy.”

……

Diệp Linh Lãng im lặng.

Nàng nói sao mà thương hành Kim Đồng này phục vụ tốt thế, chu đáo thế, hóa ra là nàng đã đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi rồi.

Lúc này, Dạ Thanh Huyền ở bên cạnh khẽ cười một tiếng.

“Cái này gọi là người ngốc có phúc của người ngốc.”

Diệp Linh Lãng mạnh bạo quay đầu lại trừng mắt nhìn hắn một cái.

“Ngươi mới ngốc ấy.”

“Ừm, ta quả thực cũng không thông minh.”

……

Diệp Linh Lãng lại một lần nữa đấm vào bông gòn.

“Thôi bỏ đi, muội mới đến Thượng Tu Tiên Giới không lâu, không có nhiều kinh nghiệm cũng là bình thường, sau này có gì cứ hỏi ta, ta sẽ nói rõ cho muội, không được nữa thì muội cứ hỏi thương hành Kim Đồng, bọn họ chắc chắn là thật lòng nâng niu muội trong lòng bàn tay đấy.”

“Muội biết rồi đại sư tỷ.”

“Về nghỉ ngơi đi.”

Uất Hồng Lan vỗ vỗ vai Diệp Linh Lãng, ra hiệu cho nàng yên tâm.

“Đúng rồi đại sư tỷ, cái này trả lại cho tỷ, hôm nay muội kiếm được tiền rồi.”

Diệp Linh Lãng lấy từ trong nhẫn ra túi càn khôn đựng ba mươi vạn linh thạch.

Uất Hồng Lan không nhận, hỏi ngược lại: “Chính là cái đơn đó? Kiếm được bao nhiêu?”

“Năm triệu sáu mươi vạn.”

Thần sắc Uất Hồng Lan chấn động, đây quả là một khoản tiền khổng lồ!

Người bình thường phải tích góp rất nhiều rất nhiều năm cũng chưa chắc đã tích góp được, năng lực kiếm tiền này của tiểu sư muội cũng quá mạnh rồi đi?!

“Hắn bảo muội làm gì? Mà đưa nhiều tiền thế?”

“Bố trí một cái trận pháp.”

“Vậy quả thực là một công việc kỹ thuật cao giá khó cầu, nhưng năm triệu thì vẫn hơi đắt, bình thường ba triệu là kịch trần rồi.”

“Đại sư tỷ giỏi quá đi! Trên đơn của hắn đúng là ba triệu!”

“Vậy năm triệu...”

“Tiểu sư muội tại chỗ thừa cơ tăng giá, thêm hai triệu nữa!” Quý Tử Trạc giải thích.

Uất Hồng Lan tại chỗ trợn tròn mắt, ngay cả Nhan Cảnh Nghi ở bên cạnh cũng không nhịn được giơ ngón tay cái qua.

“Hai đứa Hóa Thần mà dám thừa cơ tăng giá trước mặt Hợp Thể? Đây không phải là tìm chết sao?”

“Nói đúng lắm, ông ta nếu không phải ngay từ đầu đã muốn giết muội, thì cũng sẽ không đồng ý cái giá này. Phú quý hiểm trung cầu, muội đã mạo hiểm cả tính mạng để làm xong, tạm thời thêm chút phí bồi thường hoảng sợ, không quá đáng chứ?”

……

Muội đúng là gan thật đấy!

Tiểu sư muội cầm năm triệu rời đi, vừa không giữ được bí mật, lại vừa tổn thất khoản tiền lớn, những người đó chắc tức điên mất thôi?

“Các ngươi sau này phải cẩn thận một chút, có gặp lại những người đó thì tránh xa ra, bọn họ sẽ không tha cho các ngươi đâu.”

“Đại sư tỷ, dựa theo kinh nghiệm nhiều năm của đệ tổng kết lại, thực sự đụng phải thì chưa biết ai mới là kẻ xui xẻo đâu.” Quý Tử Trạc lại không nhịn được xen mồm vào.

“Tại sao?”

“Trận là do tiểu sư muội bố trí, nếu để muội ấy đụng phải, vạn nhất muội ấy thấy việc nghĩa hăng hái làm, cứu người một mạng, chẳng phải bọn họ sẽ sụp đổ sao?”

……

Cũng là cái lý đó.

Nhưng mà, thân là Hóa Thần như các ngươi, có thể đừng có dã tâm lớn như vậy được không?

Uất Hồng Lan đang định nói gì đó, quay mắt lại đã thấy tiểu sư muội đang dùng biểu cảm tán thưởng nhìn thất sư đệ.

Thôi, không nói nữa.

Ban ngày những người đi ra ngoài đều đã về đông đủ, Uất Hồng Lan với tư cách là đội trưởng cũng yên tâm về phòng tiếp tục luyện pháp quyết của mình, những người khác cũng về phòng của mỗi người.

Diệp Linh Lãng vừa ngồi xuống, nàng nghĩ tới điều gì đó, tò mò lấy từ trong nhẫn ra số linh thạch nàng vừa tịch thu được từ việc Dạ Thanh Huyền bán nghệ.

Nàng muốn xem thử, Dạ Thanh Huyền rốt cuộc có thể kiếm được mấy đồng linh thạch, để lát nữa nàng còn có dịp cười nhạo hắn một phen.

Ai ngờ, khi nàng mở cái túi càn khôn đầu tiên ra, nụ cười của nàng liền đông cứng trên mặt.

???

Cái quái gì thế này?

Nàng đếm lại lần nữa, nàng thực sự không nhìn nhầm.

Sau đó nàng lại ra sức lục lọi, từ bên trong lục ra một thứ không phải linh thạch, rồi xách nó ra.

Chậc, phá án rồi.

Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Rời Khỏi Hoàng Thất Đại Thanh, Ta Sát Phạt Quyết Đoán
BÌNH LUẬN
selena
selena

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Truyện hay mà ít người biết ghê

selena
selena

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Truyện hay

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện