Chương 757: Đừng Nhìn Ta Thế Này, Ta Còn Chưa Đầy Tháng Đâu
“Chỉ dựa vào tư sắc này của ngươi, đủ để ngươi lăn lộn trong tu tiên giới rồi, những thứ khác không cần thiết đâu.”
“Được thôi.”
“Ngoan lắm, ta về đây, ngươi nghỉ ngơi cho tốt. Nhớ kỹ, ở đây có rất nhiều nữ sắc phê, bảo vệ bản thân cho tốt, đừng để người ta chiếm tiện nghi.”
Dù sao, tư sắc này của ngươi thực sự rất đắt giá đấy, có bao nhiêu người ra giá lớn như vậy mà.
Câu sau Diệp Linh Lãng không nói ra, nhưng chuyện tối nay quả thực đã khiến nàng có một nhận thức mới về giá trị tư sắc của Dạ Thanh Huyền.
Ngưỡng cửa nhan sắc của Thanh Huyền Tông bọn họ, thực sự bất cứ lúc nào cũng tồn tại.
Dặn dò xong xuôi, Diệp Linh Lãng liền về phòng.
Sau khi về nàng trực tiếp tọa thiền tiến vào trạng thái tu luyện, đem những chuyện lộn xộn tối nay đè nén xuống tận đáy lòng, không nghĩ ngợi thêm nữa.
Bọn họ ở trong quán trọ khoảng chừng ba ngày. Trong ba ngày này Dạ Thanh Huyền thành thành thật thật ở trong phòng ngủ nghỉ, không bước chân ra khỏi cửa, giống hệt như tiểu thư nuôi trong khuê phòng vậy.
Chạy hăng hái nhất phải kể đến Quý Tử Trạc, hắn muốn trước khi dưới gốc cây Vô Ưu mở ra, phải làm xong toàn bộ các đơn hàng đã nhận ba ngày trước.
Cuối cùng vì sợ bị người của nhà đấu giá Tứ Phương nhận ra, hắn còn đặc biệt nhờ đại sư tỷ đi giúp hắn giao nhiệm vụ, lĩnh linh thạch.
Diệp Linh Lãng vẫn còn nhớ, lúc đại sư tỷ mang thù lao của thất sư huynh từ bên ngoài về, vẻ mặt đó thật khó diễn tả bằng lời.
Nhưng thất sư huynh người này thần kinh thô chẳng hề để tâm, hắn hớn hở cầm ba mươi vạn, hớn hở lại đang suy nghĩ làm sao để tiêu sạch trong một giây.
Diệp Linh Lãng ba ngày này không ra khỏi cửa mấy, một là nàng lần trước đã mua một đợt nguyên liệu mới, không gian vẫn chưa mở rộng, nàng cần thời gian làm việc này.
Hai là, nàng phát huy triệt để đãi ngộ khách quý của thương hành Kim Đồng, trực tiếp gửi tin nhắn cho chưởng quỹ, bảo ông ta gửi những đơn hàng phù hợp với một Phù Sư như nàng tới tận cửa quán trọ.
Trong quá trình mở rộng không gian, nàng thuận tay lại kiếm được hai mươi vạn, cộng thêm năm triệu sáu lúc trước và ba mươi vạn đại sư tỷ đưa, vừa vặn sáu triệu mười vạn.
Nàng giữ lại mười vạn phòng thân, sáu triệu còn lại gửi vào tài khoản của thương hành Kim Đồng.
Làm vậy có thể ngăn chặn việc nàng bị đánh cướp dưới gốc cây Vô Ưu, cuối cùng không còn một xu dính túi.
Quan trọng hơn là, nàng nên để dành tiền mua phi chu rồi, không thể tiêu xài hoang phí nữa.
Ba ngày trôi qua, không gian tùy thân của Diệp Linh Lãng từ ba ngọn núi một hồ nước, mở rộng tới chín ngọn núi hai hồ nước cộng thêm một đại bình nguyên.
Thế giới của nàng lại lớn thêm rồi!
Vào ngày thứ tư, Uất Hồng Lan triệu tập tất cả mọi người lại, bảo mọi người đợi ở sân quán trọ.
Nàng ngồi giữa sân, giới thiệu cho mọi người những thông tin liên quan đến quả Vô Ưu.
“Sắp tới thời gian mở ra rồi, chúng ta nói ngắn gọn thôi, nhưng mỗi câu của ta đều rất quan trọng, các ngươi đều phải nghe cho kỹ.”
Những người khác ngồi yên lặng, chờ đợi Uất Hồng Lan giảng giải cho bọn họ.
“Vào dưới gốc cây Vô Ưu, chúng ta là không nhìn thấy cây Vô Ưu đâu, cho nên không cần tìm cây, còn quả Vô Ưu cũng không phải hình dạng quả, chúng sẽ huyễn hóa thành bất cứ thứ gì, chạy tới chạy lui trong phạm vi đó.”
“Để xác nhận nó có phải quả Vô Ưu hay không, tạm thời không có cách nào đặc biệt hiệu quả, chỉ có thể dùng linh lực đánh nó, ép nó hiện ra nguyên hình. Cần chú ý là, sau khi hiện ra nguyên hình nó sẽ rơi vào trạng thái phẫn nộ, biến thành một quả hình người màu đỏ rực, đánh nhau với ngươi.”
“Đánh thắng nó, nó mới thuộc về ngươi.”
Nghe thấy lời này, Quý Tử Trạc lập tức hỏi: “Vậy nếu đánh không thắng thì sao?”
“Đánh không thắng thì chạy, chạy không thoát thì chết thôi. Mỗi lần quả Vô Ưu chín, đều có người bị quả đánh chết, tuy không nhiều nhưng thực sự lần nào cũng có.”
“Quả Vô Ưu đặc biệt lợi hại sao?”
“Cũng không tính là đặc biệt lợi hại, ngươi cũng có thể hiểu là, những người bị đánh chết đều đặc biệt ngốc.”
Uất Hồng Lan quét mắt nhìn bọn họ một vòng.
“Theo ta thấy, các ngươi dù có đánh không lại thì việc chạy trốn là không vấn đề gì, nếu các ngươi không chạy thoát được, thì chỉ có thể nói là não đã không còn, người sống cũng chẳng để làm gì, chết không oan.”
Lúc này, Diệp Linh Lãng lộ ra một biểu cảm vô cùng tò mò.
“Đại sư tỷ, vậy vạn nhất bị một đám quả vây đánh thì sao?”
Uất Hồng Lan ngẩn ra, nói thật nàng thực sự chưa từng suy nghĩ qua vấn đề này.
Quả Vô Ưu vô cùng trân quý, một lần chín số lượng chỉ có khoảng một nghìn quả, mà những người tranh đoạt chúng là người của cả một Thượng Tu Tiên Giới, số người dưới ba mươi tuổi có mấy vạn thì không dám nói, nhưng cả vạn thì chắc chắn có.
Trải dài từ Hóa Thần đến Luyện Hư thậm chí là Hợp Thể đều có.
Hơn nữa sự xuất hiện của quả Vô Ưu không hề tập trung, cho nên may mắn nhặt được một quả đã là không dễ dàng, muốn bị vây đánh thì phải nằm mơ mới được, dù sao trong mơ mới dám nghĩ đến chuyện hoang đường như vậy.
Dù vậy, Uất Hồng Lan vẫn kiên nhẫn giải thích lại một lần, bảo bọn họ yên tâm, sẽ không bị vây đánh đâu.
“Hơn nữa, một khi các ngươi tìm thấy quả Vô Ưu, và nó hóa thành quả hình người phẫn nộ màu đỏ, nó không những đỏ đến phát sáng, mà nó còn tỏa ra hương quả dụ người. Trong tình huống này, rất dễ thu hút những người ở gần đó tới tranh giành với các ngươi.”
“Vẫn là câu nói đó, đánh không lại thì chạy. Không có người đuổi theo nữa, các ngươi hãy cân nhắc quay lại, người khác có thể cướp của các ngươi, các ngươi cũng có thể cướp của người khác, lanh lợi một chút.”
“Chỉ sau khi quả Vô Ưu bị mọi người nhặt hết thành công, mọi người mới được đưa ra khỏi dưới gốc cây Vô Ưu. Dựa theo kinh nghiệm trước đây, quá trình này ngắn thì ba tháng, dài thì nửa năm, thời gian rất dư dả, mọi người đừng hoảng.”
Uất Hồng Lan nói xong mọi người đều nghiêm túc gật đầu.
“Cuối cùng cần nói là, mọi người dù có không nhặt được, không cướp được, cũng đừng lo lắng không cần buồn bã, dưới gốc cây Vô Ưu linh khí nồng đậm, tranh thủ thời gian ở bên trong hấp thụ linh lực tu luyện cũng sẽ có thu hoạch. Cho nên bất cứ lúc nào, an toàn là trên hết.”
“Những gì ta muốn nói, cơ bản đã nói xong rồi, đều nhớ kỹ chưa?”
“Nhớ kỹ rồi, nhưng đại sư tỷ, tỷ cứ luôn nhấn mạnh an toàn, tỷ không đi cùng chúng đệ sao?” Quý Tử Trạc hỏi.
Uất Hồng Lan lắc đầu.
“Vào dưới gốc cây Vô Ưu, điểm rơi của mọi người là ngẫu nhiên, vả lại ở bên trong tất cả ngọc bài và pháp bảo liên lạc đều sẽ mất hiệu lực, gặp được ai hoàn toàn dựa vào duyên phận. Cho nên, thực sự vô cùng nguy hiểm.”
“Vậy nếu chúng đệ dùng dây thừng vạn năng buộc lại thì sao?”
Quý Tử Trạc nhớ lại lúc trước đi đảo Phúc, tiểu sư muội chẳng phải đã dùng cách này sao?
“Vô dụng thôi, bởi vì cách thức đi vào, không do chúng ta quyết định.”
“Hả?”
“Lát nữa ngươi sẽ biết thôi.” Uất Hồng Lan ngẩng đầu nhìn lên bầu trời: “Thời gian không còn nhiều nữa, các ngươi chuẩn bị một chút đi.”
Diệp Linh Lãng thu hồi tầm mắt từ trên người Uất Hồng Lan, quay đầu nhìn về phía Dạ Thanh Huyền bên cạnh.
“Cũng may ngươi không vào được, nếu không một mình ngươi đơn độc đi bên trong thì nguy hiểm lắm. Ta đã liên hệ với chưởng quỹ của thương hành Kim Đồng, mở cho ngươi một phòng bao dài hạn rồi. Một lát nữa ông ta sẽ phái người tới đón ngươi tới thương hành Kim Đồng tạm trú, ở đó cho tới khi ta quay về mới thôi.”
Dạ Thanh Huyền nghiêng đầu một cái.
“Tại sao ta lại không vào được?”
“Không phải yêu cầu dưới ba trăm tuổi sao?”
Nàng nhớ Huyền Ảnh đều là thanh kiếm cổ đồ cổ vạn năm rồi, hắn không thể nào chưa tới ba trăm tuổi được.
Chỉ thấy Dạ Thanh Huyền nhếch môi cười một tiếng.
“Cái thân thể này của ta mới mọc ra, dựa theo tuổi thọ cơ thể, ta còn chưa đầy tháng đâu.”
Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người bên cạnh đồng loạt quay phắt đầu lại nhìn hắn.
Chưa đầy tháng?!
!!!
Đề xuất Ngược Tâm: Con Trai Chết Rồi, Phu Quân Rước Hung Thủ Vào Cửa
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ