Chương 86
Buổi tối, Cố Trường Quân ngồi một mình trong thư phòng của cha, nhìn chồng giấy cũ cao cả thước trên bàn.
Đây là đống giấy tờ mà người làm ban ngày vào quét dọn đã lôi ra từ ngăn dưới cùng của giá sách, vì để quá lâu nên giấy đã bắt đầu ngả vàng. Lúc đó họ hỏi Cố phu nhân có nên vứt đi không. Cố phu nhân không quyết định được, bèn dặn cứ để sang một bên, đợi thiếu gia về xem qua rồi hãy định đoạt.
Kể từ khi Cố Ngôn Tông qua đời, Cố phu nhân sợ tức cảnh sinh tình nên bình thường rất ít khi bước vào gian thư phòng nơi chồng xảy ra chuyện lần cuối cùng ấy. Thư phòng liền trở thành nơi Cố Trường Quân sử dụng. Cố Trường Quân vẫn luôn giữ nguyên hiện trạng như lúc cha còn sống, ngay cả cây thước chặn giấy năm xưa cha từng dùng để đánh anh trong cơn thịnh nộ cũng vẫn nằm nguyên chỗ cũ.
Mọi thứ vẫn y như ngày xưa. Chỉ là vật còn đó mà người đã khác xưa.
Những tờ giấy cũ này, ngoài một số bút ký đọc sách mà cha tùy tay viết lại năm đó, còn có cả những tờ báo cũ.
Báo chí không được xếp theo ngày tháng, chủng loại cũng rất tạp. Có lẽ là do cha anh sau khi đọc xong đã cố ý giữ lại.
Cố Trường Quân chậm rãi lật từng tờ, từng tờ báo cũ mà cha anh lúc sinh thời từng xem qua.
Bỗng nhiên, tay anh khựng lại. Ánh mắt dừng trên một mặt báo vừa lật tới.
Đó là một tờ "Trung ương Nhật báo" từ rất nhiều năm về trước. Ở giữa tờ báo, anh nhìn thấy một bài đưa tin về việc năm xưa anh lái thử chiếc Hán Vũ số 2 bay qua sông Hoàng Phố.
Bên dưới bài báo có phối một tấm hình.
Đó là bức ảnh chụp chung giữa anh và Tiêu Đức Âm - người lúc bấy giờ vẫn còn là vợ anh, chụp theo yêu cầu của một phóng viên nào đó mà anh đã quên tên, ngay sau khi anh lái máy bay đáp xuống sân bay Long Hoa.
Đã trôi qua bao nhiêu năm, vì cứ kẹp mãi giữa đống giấy tờ nên tờ báo này được bảo quản khá hoàn hảo. Hình ảnh vẫn còn rõ nét.
Trong ảnh, một cánh tay anh vòng qua từ phía sau, ôm lấy eo cô. Cô tựa vào bên người anh, gương mặt hơi nghiêng về phía anh.
Gương mặt cả hai người đều vương nét cười. Trông tựa như một đôi bích nhân.
...
Cố Trường Quân chăm chú nhìn bản thân mình lúc đó và người phụ nữ đứng bên cạnh trong bức ảnh, bỗng nhiên cảm thấy có chút xa lạ.
Phảng phất như người đàn ông đang thân mật ôm eo cô trong ảnh kia không phải là chính anh, mà là một người ngoài nào đó chẳng còn liên quan gì đến anh của hiện tại.
Sau khi ly hôn, kỳ thực anh không mấy khi muốn hồi tưởng lại quá nhiều chuyện cũ liên quan đến cô.
Đặc biệt là những chi tiết khi hai người ở bên nhau. Anh càng không muốn nhớ tới.
Nhưng giờ khắc này, tấm ảnh cũ lẽ ra phải bị bụi phủ mờ nay lại đột ngột xông thẳng vào tầm mắt, khiến anh nảy sinh một cảm giác mờ mịt như đã mấy kiếp trôi qua.
Từng màn, từng màn của ngày hôm đó bỗng chốc ùa về trong tâm trí anh.
Nhớ khi ấy, quan hệ giữa anh và cô đã rơi vào bế tắc. Nhưng chụp xong tấm ảnh chung này, tối hôm đó trở về, ngay trong căn phòng khách sạn ấy, đối diện với sự cầu hoan của anh, cô cũng từng có lúc mềm lòng, hai người lại làm hòa.
Thậm chí, không biết vì nguyên cớ gì, về sau anh còn cù lét cô.
Đến tận bây giờ anh vẫn còn nhớ rõ dáng vẻ cô nằm dưới thân mình cười đến mức không thở nổi, cuối cùng nũng nịu xin tha, cực kỳ đáng yêu —— chỉ là, mối quan hệ thân mật như vậy còn chưa kịp kéo dài đến ngày hôm sau thì hai người lại nảy sinh tranh cãi.
Tiếp đó sang ngày hôm sau, liền xảy ra sự việc đã triệt để đẩy cô ra khỏi cuộc đời anh.
...
Cố Trường Quân ngẩn ngơ nhìn bức ảnh, ánh mắt dần trở nên thẫn thờ.
Ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng bước chân, tiếp đó, cửa bị đẩy ra.
Cố Trường Quân ngước mắt lên, thấy mẹ mình là Cố phu nhân bước vào.
Anh liền bất động thanh sắc đặt tờ báo xuống. Trước khi mẹ đi tới gần, anh dùng một tờ báo cũ khác đè lên tấm ảnh.
Cố phu nhân không hề hay biết, đặt bát cháo khuya bưng trên tay xuống, từ ái gọi anh ăn, đau lòng vì thấy anh gầy đi.
Cố Trường Quân đón lấy, lẳng lặng ăn hai miếng.
Cố phu nhân nhìn đống bút ký và báo chí lộn xộn trên bàn, xuất thần giây lát rồi thở dài: "Những thứ này đều là cha con để lại từ trước sao? Ngoài kia vẫn còn nhiều lắm. Nhân lúc con ở nhà, con xem qua đi, cái nào còn cần thì giữ lại làm kỷ niệm."
"Con đang sắp xếp đây." Cố Trường Quân đáp.
Cố phu nhân gật đầu. Bà chần chừ một chút, dường như thăm dò mà hỏi: "Trường Quân, con thấy Diệp tiểu thư thế nào?"
Cố Trường Quân liếc nhìn mẹ.
"Con với cô ấy không thân." Anh nói.
"Sao lại không thân?" Cố phu nhân hiển nhiên không hài lòng với câu trả lời của con trai.
"Tối hôm sinh nhật Hiến nhi lần trước, chẳng phải con còn đưa cô ấy về nhà sao? Trên đường đi hai đứa không nói chuyện gì à?" Bà nhắc nhở con trai.
Cố Trường Quân và vài miếng cho hết đồ ăn trong bát, rồi đặt bát xuống.
"Mẹ, mẹ muốn nói gì thì cứ nói thẳng đi."
Cố phu nhân liền nói: "Vậy mẹ nói thẳng. Con sống một mình bao nhiêu năm nay rồi, cũng nên lập gia đình lại thôi. Cho dù con không nghĩ cho bản thân, cũng phải nghĩ cho Hiến nhi chứ? Mẹ lớn tuổi rồi, không chăm sóc tốt cho Hiến nhi được. Hai năm trước còn có Trâm Anh giúp đỡ trông nom, giờ Trâm Anh sắp sinh rồi, sau này có con cái riêng, nó cũng sẽ bận rộn, hơn nữa cũng đâu thể ở mãi nhà mẹ đẻ. Hiến nhi không có người chăm sóc chu đáo thì sao mà được? Mẹ đã thay con để ý rồi, cảm thấy Diệp tiểu thư là cực kỳ thích hợp. Luận về dung mạo, nhân phẩm, gia thế, cái nào cũng xứng đôi với con. Cô ấy lại tốt với Hiến nhi, con cũng tận mắt nhìn thấy rồi. Cho nên nhân buổi tối tiện đây, mẹ qua hỏi ý kiến của con."
Bà dùng ánh mắt đầy mong đợi nhìn con trai: "Chỉ cần con gật đầu một cái, những việc còn lại cứ giao hết cho mẹ!"
Cố Trường Quân nghe xong, lại như muốn bật cười.
Cố phu nhân tưởng anh đồng ý, cả mừng. Bà vừa định nói tiếp thì thấy con trai lắc đầu, nói: "Mẹ, mẹ thật sự không nhìn ra sao? Hiến nhi vốn không thích vị Diệp tiểu thư này."
Cố phu nhân sững sờ: "Nói bậy! Mẹ thấy Hiến nhi rất thích Diệp tiểu thư..."
Miệng bà nói vậy, nhưng có lẽ chính bà cũng cảm thấy gượng gạo, giọng nói bất giác nhỏ dần. Cuối cùng im bặt. Thấy con trai cứ nhìn mình như vậy, bà đành nói lại: "Đúng! Hiến nhi trông có vẻ quả thực không thân thiết lắm với Diệp tiểu thư. Nhưng thằng bé này tính tình xưa nay vẫn thế, từ nhỏ đã không thích nói chuyện, con đâu phải không biết. Mẹ thấy nó với con cũng đâu có thân! Trẻ con mà, khó tránh khỏi luôn như vậy! Đợi sau này thực sự trở thành người một nhà, Diệp tiểu thư đối đãi tốt với nó, dần dần tự nhiên sẽ thân thiết thôi. Mẹ rất ưng ý Diệp tiểu thư. Mẹ chỉ hỏi con, bản thân con có thích hay không?"
"Con? Con không có nửa điểm hứng thú với Diệp tiểu thư." Cố Trường Quân nhàn nhạt đáp.
Cố phu nhân ngẩn người, cuối cùng miễn cưỡng nói: "Đó là do trước đây con ít gặp mặt Diệp tiểu thư. Thế này đi, lần này đã ở nhà rồi, chi bằng sắp xếp cho hai đứa gặp gỡ nhiều hơn, gặp vài lần, biết đâu lại thấy hợp duyên."
Cố Trường Quân cười cười.
"Mẹ, con và Diệp tiểu thư có hợp duyên hay không, đó là chuyện thứ yếu. Vừa rồi mẹ đã nói, mẹ lo lắng chuyện này chủ yếu vẫn là vì Hiến nhi. Con cũng không phản đối việc tìm cho Hiến nhi một người mẹ có thể chăm sóc tốt cho thằng bé. Nếu có, con cưới thì cưới thôi. Chỉ là, đã là tìm mẹ cho Hiến nhi, điều kiện tiên quyết là bản thân Hiến nhi phải thích. Con thực sự không cho rằng Diệp tiểu thư có thể giành được sự yêu mến của Hiến nhi. Cho nên chuyện này dừng ở đây thôi, sau này đừng nhắc lại nữa."
Cố phu nhân bấy lâu nay vẫn ôm ấp dự định để con trai tái hôn với Diệp tiểu thư. Không ngờ tối nay mới mở lời đã bị con trai từ chối thẳng thừng như vậy, không khỏi có chút giận dỗi.
"Trường Quân! Bình thường chuyện gì mẹ cũng chiều theo ý con. Nhưng chuyện này, mẹ thật sự không thể cứ để mặc con muốn làm gì thì làm! Diệp tiểu thư đắc tội gì với con? Mẹ còn chưa nói gì, con đã một mực từ chối? Trước đây mẹ cũng không tiện nhắc trước mặt con. Cô ấy đường đường là một tiểu thư khuê các, lại thường xuyên qua lại nhà chúng ta, không chỉ bầu bạn giải sầu với mẹ mà còn giúp mẹ không ít việc, con tưởng người ta chấm bà già này chắc? Còn không phải là...!"
"Mẹ!"
Cố Trường Quân khẽ nhíu mày, cắt ngang lời Cố phu nhân.
"Trước đây con ít khi ở nhà, Diệp tiểu thư thân thiết với mẹ thế nào, con cứ nghĩ là chuyện riêng của hai người, con không quản được nhiều như vậy. Lúc này đã nói đến nước này rồi, vậy con cũng nói thẳng. Hy vọng mẹ sau này bớt qua lại với cô ấy, tránh để thái độ của mẹ khiến Diệp tiểu thư tiếp tục hiểu lầm."
"Trường Quân! Mẹ thấy Diệp tiểu thư thật lòng sẽ tốt với thằng bé..." Cố phu nhân rất không cam lòng.
"Mẹ, cứ vậy đi!"
Cố Trường Quân cúi đầu tiếp tục sắp xếp đống thủ bút trên bàn, rõ ràng là dáng vẻ không muốn nói thêm nữa.
Trong lòng Cố phu nhân vừa giận vừa khổ, cuối cùng không nhịn được nói: "Sáng nay Tư Hán đưa Hiến nhi ra ngoài, nói là đến Đại học Kinh Hoa, chiều muộn mới về nhà. Mẹ hỏi Hiến nhi, nó nói cả ngày đều ở cùng với mẹ nó! Mẹ hỏi con, chuyện này là thế nào? Chuyến này cô ta vừa về, trong nhà liền không được yên ổn! Đầu tiên là Hiến nhi không nói tiếng nào, trời lạnh như thế lại chạy đến chỗ cô ta ngay trong đêm! Làm mẹ sợ đến mức suýt mất cả hồn vía! Sau đó con lại còn để Hiến nhi ở chỗ cô ta mấy ngày liền! Chuyện này thì thôi đi! Giờ mới qua được mấy ngày, Hiến nhi lại đến chỗ cô ta! Vừa rồi con cứ khăng khăng nói Hiến nhi không thích Diệp tiểu thư. Con để Hiến nhi cứ ba ngày hai bữa đi gặp người phụ nữ kia như vậy, Hiến nhi còn làm sao mà thân thiết với người khác được?"
Cố Trường Quân day day trán, lộ vẻ bất lực: "Cô ấy là mẹ của Hiến nhi! Con mình muốn gặp mẹ nó, con làm sao cưỡng ép ngăn cản được? Huống hồ trước khi ly hôn, cha cũng từng ưng thuận, đồng ý để cô ấy gặp gỡ Hiến nhi. Mẹ hẳn là biết chuyện này."
Cố phu nhân nghe anh lôi chồng ra, nhất thời nghẹn lời, giận dữ nói: "Được! Được! Con có lý! Toàn bộ là lỗi của mẹ! Sau này mẹ không quản nữa, thế đã được chưa!"
Cố Trường Quân thấy mẹ thực sự giận, bèn qua đỡ tay bà dỗ dành vài câu, cuối cùng đích thân đưa bà về phòng ngủ.
Cơn giận của Cố phu nhân đối với con trai tuy dần nguôi ngoai, nhưng cái gai trong lòng lại càng đâm càng sâu. Đêm đó bà trằn trọc khó ngủ, xoay qua xoay lại hồi lâu. Sáng hôm sau, đợi Cố Trường Quân ra ngoài, bà dặn dò người nhà trông nom Hiến nhi cẩn thận, sai tài xế chuẩn bị xe, rồi một mình đi ra ngoài.
...
Tiêu Mộng Hồng từ sau khi trở về, mấy ngày nay vẫn luôn bận rộn. Ngoài việc ở bên con trai, thăm hỏi chăm sóc Tiêu phu nhân và giải quyết việc tư, cô cũng liên tục nhận được những lời mời xã giao.
Kể từ khi ly hôn và rời khỏi Cố gia, suốt mấy năm nay, ngoại trừ vợ của Trần Đông Du thi thoảng còn hỏi thăm liên lạc, Tiêu Mộng Hồng gần như cắt đứt qua lại với vòng tròn bạn bè trước kia. Hiện tại những lời mời xã giao này đa phần đến từ những người bạn trong giới học thuật và văn hóa mà cô tích lũy được trong những năm qua. Ngoài thời gian thăm hỏi hàn huyên, cô dành toàn bộ thời gian còn lại để chuẩn bị cho công việc giảng dạy vào năm sau.
Tuy cô có lòng tin vào sự chuyển đổi vai trò mới mẻ sắp tới của mình, nhưng dù sao đây cũng sẽ là lần đầu tiên cô chính thức đứng lớp, nên cô đối đãi vô cùng nghiêm túc, hiện tại đã bắt đầu soạn giáo án rồi.
Bắt đầu từ hôm nay, Đại học Kinh Hoa chính thức nghỉ đông. Buổi sáng, theo thông lệ các khoa có một cuộc họp giáo vụ. Vì cô đã nhận lời mời làm việc nên cũng được thông báo đến khoa Kiến trúc tham gia họp. Sau khi cuộc họp kết thúc, Tiêu Mộng Hồng trở về ký túc xá, được một lát, bỗng nghe thấy tiếng Đổng phu nhân gọi ngoài cửa: "Tiêu tiểu thư, có một vị phu nhân đến tìm cô này!"
Hôm nay Tiêu Mộng Hồng không có hẹn trước với ai. Nhất thời không nghĩ ra vị phu nhân nào lại đến đây tìm mình. Cô đáp một tiếng rồi ra mở cửa, hơi sững người.
Vị "phu nhân" đến tìm cô, lại chính là mẹ của Cố Trường Quân - Cố phu nhân!
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Vào Ngày Cùng Muội Muội Chọn Thú Phu
[Pháo Hôi]
Ôi truyện hay quá. Sao mình ko vào đc chưong 45 nhỉ ???
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Ra chương nữa đi ạa
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ