Mưa thu về đột ngột cho trận đầu tiên sau khi thu sang.
Ban trưa còn rực rỡ dương quang, chỉ trong chốc lát ngơi nghỉ, bên ngoài đã u ám mây đen bao phủ, gió triều thổi đến, mưa tuôn xối xả trút xuống.
Trường Tuệ tựa cằm, ngắm nhìn ngoài cửa sổ, chán nản ngáp dài.
Phía đối diện, Trương Bá Nhân cau mày bắt mạch cho nàng, âm thầm theo dõi từng cử chỉ, động tác của Trường Tuệ; nàng nhanh trí phát hiện, hỏi rằng: “Ngươi sao cứ nhìn ta mãi vậy?”
Ký ức lộn xộn, Trường Tuệ dĩ nhiên không nhớ Trương Bá Nhân là ai; tiền kiếp như đã quên hết, dường như gột rửa sạch sẽ mọi vết nhơ năm tháng, nàng mang thêm một vẻ trong sáng, tinh khiết chưa từng vướng bụi trần.
Trương Bá Nhân bị lời nói thẳng thắn đó làm nghẹn giọng, cảm nhận luồng ánh mắt đằng sau chứa đầy áp lực, đành phải gượng cười xấu hổ.
“Thần thái hiện tại của Điện hạ thế nào rồi?” y rút tay lại, không dò xét gì thêm trên thân thể Trường Tuệ.
Nàng suy nghĩ một lát, đáp rằng: “Mệt.”
Vì chăm nom Mộ Tương Tuyết mắc ác mộng, trời gần sáng hầu như không chợp mắt, sau rốt ngủ được lại chưa lâu liền bị gọi dậy ăn cơm uống thuốc; những vết thương lớn nhỏ trên người được bôi lại thuốc, các ngón tay đau nhói vệt máu được băng bó cố định nên vận động không tiện.
Nhìn sắc mặt ủ rũ thiếu sinh khí của Trường Tuệ, Trương Bá Nhân hiểu lầm điều chi, khan giọng tránh sang chuyện khác: “Điện hạ còn đau đầu chăng?”
Biết ông lão mặc y phục xám này là Mộ Tương Tuyết mời đến chữa trị căn bệnh đầu cho nàng, Trường Tuệ không phòng bị, thành thực đáp: “Bây giờ không đau, nhưng đêm qua đau lắm, lại nghe âm thanh lạ lùng bên tai…”
Trương Bá Nhân hỏi tiếp: “Âm thanh gì?”
Nàng lắc đầu: “Ta chẳng nhớ nổi.”
Không vì nghe không rõ mà quên ngay sau, mà là cố gắng hồi tưởng thì nỗi đau quen thuộc lại trào lên, như muốn ngăn cản nàng chạm tới sự thật.
Âm thanh ấy rốt cuộc nói gì... Ta rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
“Đau quá…” Trường Tuệ lại bắt đầu đau đầu.
Trong ngày mưa này, Mộ Tương Tuyết không đi đâu đâu, ở lại trong phòng chăm sóc Trường Tuệ; y mang theo triều đình nhiều tấu chương quan trọng, lúc Trương Bá Nhân bắt mạch không lên tiếng quấy rầy, chỉ xem sách nhưng phần lớn tâm trí vẫn hướng về đây.
“Sao vậy?” nghe Trường Tuệ kêu đau, y buông tấu chương đi bên cạnh nàng.
Nàng thở gấp, bất lực siết chặt áo Mộ Tương Tuyết, tựa đầu đau đầu vào lòng y.
“Mộ... Mộ Tương Tuyết…” dường như tên này có thể làm nàng bớt đau, nàng gọi đi gọi lại, bật tiếng khóc, “Mộ Tương Tuyết, ta đau lắm...”
Mộ Tương Tuyết sắc mặt không tốt, nhẹ nhàng đặt tay lên gáy nàng, ôm chặt người, nhìn về phía Trương Bá Nhân, hỏi: “Sao tự nhiên nàng lại đau đầu?”
Xem cử chỉ thân mật giữa hai người, Trương Bá Nhân rùng mình, mừng vì đêm đó không nói nhiều lời không nên nói với Trường Tuệ, may mắn nàng giờ như quên hết ký ức bất thường, bằng không nếu nàng xảy ra chuyện, hẳn y sẽ là người đầu tiên bị giết.
Vội lấy thuốc giảm đau đưa cho nàng, thấy Trường Tuệ uống xong thì đỡ đau, y thở phào nhẹ nhõm. Nhưng nếu thuốc này dùng lâu sẽ làm mất cảm giác thèm ăn, mà bệnh nguyên chưa tìm ra nên không thể chữa đúng bệnh, để lâu tình hình chỉ càng tệ.
Trương Bá Nhân trong lòng có phần nghi ngại, kỳ thực cũng phần nào nhận ra Trường Tuệ có gì đó bất thường nhưng không dám nói. Lau mồ hôi trên trán, y muốn nói nhưng lại thôi, chỉ gọi một tiếng “Công tử”.
Mộ Tương Tuyết nhẹ nhàng vỗ về sau lưng Trường Tuệ, mày liếc nhìn Trương Bá Nhân ra hiệu, mà y vẫn bình thản chẳng tỏ thái độ gì.
“Ta sẽ quay lại ngay.” Bế ngang nàng lên giường, Mộ Tương Tuyết đắp chăn mỏng rồi theo Trương Bá Nhân ra ngoài.
Bên ngoài mưa vẫn đang rơi, sấm chớp vang dội không ngừng, toàn bộ tẩm cung như chìm trong màn sương mù.
Nhìn cơn mưa ngoài hành lang, y chưa đi quá xa, đứng trong bóng tối bên mái hiên, qua khe cửa chưa đóng chặt có thể thấy rõ bên trong.
“Ngươi nói, sự bất thường của nàng là do bị kích thích?” giọng nói lạnh như băng, trong cơn mưa như áp lực trước cơn bão sắp tới.
Ông lão bác sĩ râu hoa râm run rẩy chân, y biết có những chuyện đã qua không thể đưa lại, nhưng để giữ mạng, đành đẩy toàn bộ lỗi lầm cho Mộ Tương Tuyết: “Công chúa sinh ra đã quý trọng, bị cầm tù chốn lao tù lâu đến chịu cực hình, trong lòng đương nhiên kinh sợ, rồi lại bị công tử bắt uống độc trùng, nỗi đau xé thịt không có thuốc chữa, Điện hạ sao chịu đựng được, ta đến thăm nàng đêm ấy, nàng đã thần trí lơ mơ…”
Nói đến đây, Trương Bá Nhân thở dài không nói tiếp.
Mộ Tương Tuyết mỉm cười lạnh lùng thay y nói tiếp: “Vậy, ngươi cho rằng chính ta dọa cho nàng điên?”
Một làn lạnh ùa qua khiến Trương Bá Nhân rùng mình: “Công tử xá tội, ta tuyệt đối không có ý đó, chỉ là…”
Chỉ là gì đây?
Một tiếng sấm vang ầm ầm khiến lời giải thích của y chìm lắng, một tia chớp xé nát trời đất, ánh sáng chớp qua trong chốc lát.
Gương mặt Mộ Tương Tuyết lóe lên trong ánh sáng, y quay sang nhìn Trương Bá Nhân: “Đêm ấy, ngươi nhận thấy nàng trạng thái khác thường, sao không báo?”
Nửa đêm không ngừng mộng du ngửi thuốc, Mộ Tương Tuyết từng nghĩ đến việc chém xác Trường Tuệ sống sống, trong lòng ghét cay ghét đắng không muốn gặp nàng lần nào, nên sai Tri Bá đi đưa hương cho nàng, mọi chuyện bị Trương Bá Nhân cản lại giữa đường.
Lấy cớ khuyên nàng ngoan ngoãn trở về, y đã ngồi giữa phòng giam suốt một hương thơm, dám tự ý quyết định vì nàng, thế thì khi nhận ra nàng không đúng, sao lại chẳng có hành động gì?
Hoặc là y nói dối, hoặc biết rõ sự thật mà muốn qua mặt.
Nhắc tới loại độc trùng chưa từng gây tái phát, Mộ Tương Tuyết mỉm cười hỏi: “Bỏng tình dạ không chữa được, sao đêm qua nàng không hít hương mà độc trùng lại không tái phát?”
Mộ Tương Tuyết tiến lên một bước khiến Trương Bá Nhân lùi lại một bước, run rẩy nói: “Công công tử…”
Y chợt nhận ra mình làm một việc cực kỳ nguy hiểm ngu xuẩn, Mộ Tương Tuyết không bị che mờ lý trí bởi Trường Tuệ, không thể lừa gạt. Mắt đục ngầu lồi ra, y bị siết cổ lạnh lẽo: “Ngươi nói xem, đêm đó ngươi khuyên nàng thế nào?”
So với việc Trường Tuệ bị y hù dọa hóa điên, y cho rằng nàng bị cái gọi là lời khuyên của Trương Bá Nhân kích thích phát điên.
Không ai hiểu Trường Tuệ hơn y, nếu chỉ dùng cực hình mà ép nàng điên loạn thì nàng đã không quyết chết không nói dối câu “yêu thằng ấy”.
***
Mộ Tương Tuyết trở về thấy nàng ngồi trên giường ngẩn người.
Mầu mưa lạnh thấm trên người, y ôm nàng vào lòng, xoa đầu hỏi: “Còn đau không?”
Trường Tuệ ngoan ngoãn tựa vào lòng, gò má dụi vào áo y: “Đỡ nhiều rồi.”
Nỗi đau của nàng thường đến không báo trước, lần này nhờ viên thuốc giảm đau đỡ bớt, tuy không kéo dài, nhưng người vẫn mỏi mệt, thiếu sinh khí.
“Sao vậy?” thấy nàng lặng yên trong vòng tay mình, Mộ Tương Tuyết cúi đầu vuốt ve gò má.
Nàng luồn sâu vào áo y như hòng thu bé lại giấu trong người y, “Ngươi thơm thật đấy.”
Nói rồi nàng hít lấy mùi da thịt Mộ Tương Tuyết, lời thành thật mà lại dễ gây liên tưởng: “Dường như dính chặt vào người ngươi, ta sẽ bớt khó chịu hơn.”
“Ôi, Mộ Tương Tuyết, hãy siết chặt ôm ta được không?” Trường Tuệ ánh mắt trong trẻo nhìn y.
Thân người Mộ Tương Tuyết đơ ra, cảm giác trên da do nàng hít phải khiến anh ngứa râm ran, tựa phiêu mơ say cánh bướm vỗ.
“Ngươi thật là…” Mộ Tương Tuyết siết mạnh vòng tay ôm lấy nàng, nghe tim mình rối loạn nhịp điệu. Y tin rằng, nàng không nhận ra lời đề nghị đơn thuần đó còn quyến rũ hơn bao lời tình tứ.
Đây là lần đầu tiên y cảm nhận được sự dựa dẫm từ người thương.
— Trường Tuệ thật cần y.
“Ngươi sao vậy?” lời này đổi thành Trường Tuệ hỏi y.
Bị siết chặt trong vòng tay, nàng mê mải kề cận biết bao quanh chặt không cho thoát, như bị rắn quấn lấy khó thở.
Hai bên thân thể dán sát thân nhau, nhịp tim dường như hòa làm một nên nàng cảm nhận rõ y run rẩy.
“Ngươi có vẻ rùng mình.” Trường Tuệ không hiểu sao y thế.
Cuối cùng ngẩng lên định nhìn mặt y, chưa kịp rõ nét, bóng tối trùm lấy mũi nàng, Mộ Tương Tuyết cúi đầu hôn.
Nụ hôn chẳng thể gọi là dịu dàng, như cơn mưa bão bên ngoài, áp sát cắn nhau đau đớn truyền khắp môi răng, khiến Trường Tuệ mất phương hướng: “Ưm… Đợi đã…”
Âm thanh mưa ngoài cửa hòa với tiếng gió thét, như có cuồng phong nổi lên.
Nàng xoay mặt khó nhọc muốn đổi lấy hơi thở.
Có lẽ do cửa đóng quá kín, ánh sáng trong phòng tối ảm đạm không mang chút hơi lạnh mưa.
Nàng mở hé môi, vì né tránh, mảnh vết ướt của nụ hôn lay lan trên má.
Chân bước trong hành lang vang qua vài tiếng, nhóm cung nữ vừa đi vừa cười nói, đứng bên ngoài vội hạ giọng.
Biết người ngoài không nhìn thấy bên trong nhưng nàng vẫn đỏ mặt, cố đẩy nụ hôn của y ra, chưa hết hơi đã bị giữ lấy gáy, kéo lại.
Như con non mềm yếu bị dữ thú bắt nằm dưới lớp lông dày, dưới sự kiểm soát vừa mềm mại vừa vĩnh viễn, nàng không tài nào thoát, chỉ đành để Mộ Tương Tuyết mê say quấy rối, làm nàng gần như ngạt thở trong tham lam vô tận của y.
Tích tắc, tích tắc—
Âm thanh mưa gió ngoài kia như gần lại trong gang tấc, lại như xa tít tới trời quang mây tạnh.
Khi y buông nàng ra, người mềm rũ tựa rơi vào lòng y.
“Ngươi…” ý thức hỗn loạn, Trường Tuệ chóng mặt bởi thiếu khí, chẳng thể nói được câu nguyên vẹn.
Vạt áo họ rối bời, Mộ Tương Tuyết vuốt ve lưng nàng, còn ôm hôn không thôi, giọng khàn khàn lại mang hương nóng hổi, y cắn lưỡi mềm hỏi: “Ổn chứ?”
Sao có thể ổn?
Nàng lau môi ướt rượt, đau đến rùng mình, cằn nhằn, mắt ngấn lệ vì nụ hôn, gương mặt tái nhợt cũng ửng đỏ dùm.
Cơ thể nóng bức khó chịu, nàng nổi giận than phiền: “Ngươi muốn giết ta sao!”
Nàng suýt nghĩ mình bị y hôn chết.
Chữ “giết” vừa thốt ra, cảnh vật giữa hai người vốn lãng mạn vụt tan biến, dập tắt ngọn lửa trong mắt Mộ Tương Tuyết.
Lý trí tràn về, y chôn mặt vào cổ nàng, thì thầm nhỏ nhẹ: “Xin lỗi, ta chỉ… quá yêu ngươi.”
Chỉ một câu đề nghị chẳng phải lời tán tỉnh làm y mất kiểm soát.
Y quá muốn nàng dựa dẫm tin yêu, tham lam muốn lấy trọn tình của nàng, nắm lấy từng hơi thở, chiếm lấy ánh mắt nàng.
“Tuệ Tuệ.” Y nâng mặt nàng hỏi điều đã sớm biết: “Ngươi sẽ yêu ta... phải không?”
Sao Trường Tuệ hiểu nổi tâm tình y quanh co, nàng đưa ra ba ngón tay rồi mạnh tay bẻ gãy thêm một ngón nữa, còn lại hai ngón lung lay: “Ngươi hôn dữ quá, trừ một ngón!”
Mộ Tương Tuyết ngẩn người, liền nở nụ cười.
“Cười gì đấy?” nàng cảm thấy bị xem nhẹ, giận dỗi đắp bàn tay lên miệng y: “Đừng cười!”
Che mặt nhưng không đậy được ánh mắt sâu thẳm cười rạng, ánh đen của y in rõ gương mặt nàng, mi dài như cánh bướm vỗ, đâu đó như có sức mê hoặc khiến Trường Tuệ vừa nhìn một lần liền không dám nhìn lần hai.
“Đừng cười nữa.” nàng nói giọng yếu ớt.
Cho đến giờ nàng cũng không nhận ra Mộ Tương Tuyết hỏi nàng có yêu hay không, còn hành động giảm điểm của nàng là đồng ý, như biết y sẽ lấp đầy mười ngón tay nàng, và nàng chắc chắn một ngày nào đó sẽ yêu y.
Đó xem ra là lời khẳng định, y có thể coi là nàng đã dành chút thích ý cho y.
“Được, không cười nữa.” Y chộp lấy tay nàng, ánh nhìn quét qua cánh tay lộ ra ngoài, tràng băng tay băng giá ửng đỏ biến sắc, khi rơi lại vào trong tay áo, màu sắc lại nhạt đi mấy phần.
“Ta sẽ làm tất cả, từa tựa vượt khỏi mười ngón tay ngươi.” Không chỉ mười ngón.
Trường Tuệ không chịu nổi sự tự tin của y, xông lên nắm lấy má y: “Ta không dễ dàng động lòng, hãy chuẩn bị cùng ta trải qua một đời!”
“Tốt.” Mộ Tương Tuyết đón nàng vào lòng, “Vậy ta sẽ cùng ngươi trải một đời.”
Y đã từng nếm vị ngọt không nên có, dù thế nào cũng không buông tay.
Dẫu không được lòng nàng đời này, y cũng sẽ khóa nàng bên cạnh, chết cũng kéo theo nhau vào mộ, chỉ mình nàng là của y.
Cơn mưa đổ cả ngày, đêm dần chuyển thành từng hạt nhỏ rơi lả tả.
Vì trận cãi vã hôm nay, miệng Trường Tuệ sưng đau không chịu ăn cơm, cuối cùng bị Mộ Tương Tuyết vỗ về uống cháo.
Tắm rửa xong, y bôi thuốc lại cho nàng, Trường Tuệ cởi áo nằm trên giường, Mộ Tương Tuyết rửa sạch tay, nhìn những vết thương hiện rõ trên làn da trắng như ngọc, ngập ngừng lấy lọ thuốc.
“Sẽ để lại sẹo sao?” nàng hỏi âm thầm trong gối.
Hẳn nàng đã hỏi về những vết thương ấy nhiều lần, tiếc là hay quên câu trả lời. Không hỏi được thì thôi, dù sao cũng không đau nữa, chỉ thấy xấu xí ngoài da, không mấy ưa thích.
Mộ Tương Tuyết chùng giọng, ấn nhẹ lên vết thương: “Không đâu.”
Anh chẳng nói cho nàng biết bao nhiêu thuốc quý trong hòm thuốc của Tiêu Trinh, không vậy vết thương đã lành sau thời gian ngắn, càng không chịu nổi giận dữ cho nàng dùng Bỏng Tình Dạ.
“Còn đau không?” xoa thuốc xong cho nàng, tháo băng trên ngón tay.
Ngón tay đau do bị đóng thành khối gỗ cả ngày để bớt đau do gai xương, giờ tháo ra cho thông thoáng, vệt máu đỏ vẫn rõ dưới móng.
Trường Tuệ nhúc nhích, đau phát lên tiếng, thương cảm nói: “Thật không còn cách bôi thuốc sao?”
Vết thương ở dưới móng, dài mảnh khảnh chưa đến một thốn, không có bề mặt để bôi thuốc, đó là hiểm độc của cực hình kim du.
Mộ Tương Tuyết băng bó lại, giọng trầm lạnh không lộ tình cảm: “Không có thuốc bôi, chỉ có tự lành.”
“Nhưng mà đau thật.”
Không an ủi, chỉ trả lời vỏn vẹn ba chữ: “Ta biết.”
Đó là cực hình riêng y chọn cho nàng, làm sao không đau được.
Kim trừng khó lành, lại mang độc, đâm vào thịt da nhưng không có vết thương để lại, buộc người chịu hình chịu đòn càng đau đớn.
Khi y bị kích thích đến cực điểm, tưởng rằng nàng không chịu nổi sẽ phải xuống nước, lại nghĩ chỉ cần nàng sợ là sẽ yêu mình.
Khi ghét cay ghét đắng muốn xé xác nàng từng miếng, y vô cùng hối hận vì sao không đâm hết gai xương khắp người, có lẽ nàng sẽ sợ đau mà nhượng bộ, sẽ không đến mức bị lóc sống rồi.
Thật sự có phải vì không đủ đau không?
Mộ Tương Tuyết sai Tri Bá đưa cho y gai còn lại, là kim khi đâm vào tay, y đã biết dù có đau chết, nàng cũng không bao giờ yêu mình.
“Ngươi nghĩ gì đó?” sự im lặng lâu ngày của y khiến nàng tò mò.
Mộ Tương Tuyết đặt tay nàng lên giường: “Không có gì.”
Đang định đặt thuốc cất đi thì có tay kéo áo: “Vậy là hết rồi sao?”
Mộ Tương Tuyết liếc qua những vết thương trên mình nàng: “Còn chỗ nào chưa bôi?”
“Không phải cho ta, mà là ngươi.” Trường Tuệ kéo y lại, hơi khó khăn kéo áo khoác, “Ngươi cũng có vết thương, sao không tự chăm?”
Vết thương trên người y là do nàng bị mê muội cứa vào, y có thể tránh thoát, nhưng nhìn nàng đầy máu như vậy chân đi đứng không nổi, dù bị thương vẫn không đau.
“Không cần.” Y hồi phục nhanh chưa chú ý đến vết thương.
Nghe vậy nàng bực mình: “Sao gọi không cần, thương nặng thế không bôi sao ừ, có muốn sẹo không?”
Biết nàng không thích tấm thân đầy sẹo, y không từ chối mà ngồi xuống để nàng bôi thuốc, nghe nàng hỏi: “Vết thương ngươi từ đâu?”
Nàng cũng đã hỏi rồi, tối hôm qua vừa mới “song tu” hỏi hai lần, vẫn quên.
Lần này y đáp: “Nhận nuôi một con thú hung dữ, không trông chăm nên bị gian nhân quấy rầy, lúc ta tìm thấy nàng thì đã thoi thóp, có lẽ là quá thất vọng với ta, cho một nhát dao.”
“Con thú nào hung vậy?” Trường Tuệ xem kỹ vết thương sâu không ít.
Mộ Tương Tuyết dừng lại, nhớ lại bóng đen trong mơ: “Một con… mèo huyền mãnh.”
“Mèo?” nàng nghi ngờ nhìn y.
Mộ Tương Tuyết mặt không đổi sắc: “Cũng có thể là cọp hoặc cái gì khác, trông chẳng được đẹp, không rõ đó là vật gì.”
Mang mác “xấu xí”, Trường Tuệ chẳng bận tâm, còn muốn hỏi thêm thì mũi nàng đau rát nóng lên, lóng ngóng đưa tay chạm, nhưng một tay khác nhanh hơn nâng mặt nàng lên.
“Đừng động.” Giọng y càng lạnh, lấy khăn che mũi miệng nàng.
Nàng muốn hỏi có việc chi, vừa mở miệng thì vị máu chảy vào, nhận thấy mùi tanh ngọt, mới biết mình bị chảy máu mũi.
Cảm nhận sự lo lắng của nàng, y một tay đỡ gáy một tay cầm khăn cầm máu, thấp giọng an ủi: “Đừng sợ, đã cầm rồi.”
Có thể vì nơi lao ngục quá khô hanh, người nàng tổn thương mãi không bù đắp được dưỡng chất nên mới tự nhiên chảy máu mũi.
May mà máu không chảy nhiều, mau cầm lại, y lấy khăn ướt sạch sẽ lau mặt cho nàng, băn khoăn không biết sao giúp nàng dưỡng lại thân thể.
Lo lắng cho thân thể Trường Tuệ, đêm ấy hai người không “song tu”, không ngờ nửa đêm nàng tỉnh dậy ngoi đầu quấy pha, miệng lầm bầm đau đớn.
“Đau nơi nào?” Y ôm nhẹ cánh tay nàng.
Trường Tuệ đau đến đổ mồ hôi lạnh, được y gọi tỉnh, vội chui vào lòng, vừa kêu đau vừa nói y thơm, y một tay ôm chặt, sắp xếp y phục xong đắp mỏng mền, dịu dàng hôn má nàng: “Ta sẽ gọi y quan đến liền.”
“Đừng đi—” nàng không cho y rời xa.
Vừa khóc vừa dán gần, “Đừng đi… ôm ta… ôm ta thì sẽ hết đau.”
Mộ Tương Tuyết bị dính chặt không thoát, đành bế nàng lên, đến vách ngăn gọi: “Tri Bá.”
Ngoài cửa, mưa tí tách nhỏ, tiếng nói nhẹ như xa của Tri Bá vọng qua cửa.
Y định gọi thì Trường Tuệ nằm yên trong lòng bỗng không chịu nổi, lần theo ngực y tìm ngửi cái gì, Mộ Tương Tuyết suýt tuột tay.
“Không đủ… không đủ…” Mùi thơm nhè nhẹ không giúp nàng bớt đau, Trường Tuệ liều mình xé tay y, muốn ngửi gần hông y.
Thấy nàng vật vã quyết liệt, y đặt nàng xuống, nàng vừa chạm đất đã quỳ sụp trước y, ôm chặt hông, ngửi hít.
Chỗ nàng ngửi chính là nơi y đeo ngọc bội lâu năm.
Dạo gần đây, ở đó treo một chiếc túi thơm.
...Nàng nói y thơm.
… Nàng nói cứ ôm y, thì sẽ không đau.
Mộ Tương Tuyết đột ngột hiểu ra, dùng sức đẩy người giữa hông mình ra, vội đi tìm túi thơm.
“Tuệ Tuệ.” Trở lại bên nàng, y quỳ xuống, đưa túi thơm nồng mùi hoa thơm chói mắt lên trước mắt nàng, chăm chú nhìn, hỏi: “Ngươi nói thơm, là cái này chăng?”
Trường Tuệ lấy tay y đỡ túi thơm chạm vào mũi miệng, không dính liền, hành động trả lời y.
— Không phải dựa dẫm, không phải lời tình tứ, Trường Tuệ thích được y ôm vì hương thuốc trong túi thơm còn vương vấn trên người y, giúp giảm đau cho nàng.
Từ khi Mộ Tương Tuyết đưa nàng ra khỏi ngục, Bỏng Tình Dạ chưa hề tái phát, không ngờ lần này lại bùng phát đột ngột, có thể đã phát từ ban ngày... Bệnh đầu của Trường Tuệ chắc cũng từ Bỏng Tình Dạ mà ra.
“Tri Bá.”
Mộ Tương Tuyết nắm chặt tay, lạnh lùng hỏi: “Trương Bá Nhân tra hỏi xong chưa?”
Tri Bá nhẹ đẩy cửa, không dám nhìn qua vách ngăn, đặt bên bàn tờ giấy.
Từng chữ từng câu dưới cực hình trong ngục, Trương Bá Nhân tường thuật lại toàn bộ lời đối thoại của hai người đêm đó, không dám bỏ sót; câu chữ liên quan đến Hoàn Lăng rành rành lột tả cảnh Trường Tuệ suy sụp.
Sự bất thường của nàng không phải vì cực hình của Mộ Tương Tuyết, không phải sợ hãi y, cũng chẳng phải lo sợ chuyện chết rồi phải nuối tiếc, mà do Hoàn Lăng.
Mộ Tương Tuyết tưởng chừng có được điều gì, nhưng rốt cuộc chẳng được gì hết.
Phải làm sao đây?
Chẳng lẽ y phải… phải làm sao đây?
Những tờ giấy ghi chữ đen rơi đầy đất, dẫm qua bởi giày bọc da.
Hít thở đủ thuốc thơm, Trường Tuệ lại chìm sâu vào giấc ngủ.
Nhìn mặt nàng yên ả, Mộ Tương Tuyết nhắm mắt, nắm túi thơm chầm chậm đến hồ tắm, đổ hết hương liệu trong đó vào.
Y đã không còn đường lui.
Cởi bỏ y phục, bước vào tắm.
Dù sao, y cũng phải giữ nàng, dù phải dùng hết mọi thủ đoạn.
***
Mưa gió trôi qua đến sáng, trời vẫn xám xịt âm u, mây đen chất đống chưa tan, như đang ủ những cơn mưa mới.
Ngủ dậy, Trường Tuệ toàn thân đau nhức, quên hết chuyện đêm trước.
Nàng tựa sát bên Mộ Tương Tuyết, thỉnh thoảng khẽ ngửi và lấy mặt dụi vài cái, không kìm được hắt hơi.
“Ngươi thật thơm.” Hương hoa quá đậm đặc che lấp hương lạnh mát tự nhiên của y.
Mộ Tương Tuyết thấp mắt hỏi: “Thích không?”
Nàng không gọi là thích lắm, chỉ gượng gạo gật đầu: “Tạm được.”
Môi nàng vẫn sưng húp, môi dưới còn vài vết cắn nhỏ, đủ chứng minh Mộ Tương Tuyết hôm qua thất thần hung tàn thế nào.
Thấy nàng vẫn không có muốn ăn, y lấy thuốc bôi cho, thấy nàng chặt môi, nghiến cằm, nâng hàm nàng lên: “Mở miệng ra.”
Trường Tuệ miễn cưỡng hé, đầu ngón tay lạnh lẽo bôi thuốc, khỏi gãi ngứa mà còn hơi đau.
Mộ Tương Tuyết từ tốn làm việc, nhớ hôm qua nàng còn kêu đau lưỡi, bèn cho nàng mở miệng lớn hơn, nhẹ nắm đầu lưỡi.
“Á…” nàng giữ chặt tay y, ống tay áo tuột xuống, tràng băng tay băng giá mỏng manh trong suốt có vết nứt nhỏ từ bên trong.
Mộ Tương Tuyết liếc nhìn, bôi thuốc đầy đủ cả lưỡi nàng, loang đầy nước miếng dính tay.
“Sẽ nhanh khỏi thôi.” Nói lời an ủi, động tác lại chậm rãi dường như đang thả hồn.
Cảnh tượng này quá quen thuộc khiến Trường Tuệ nhớ ra.
Cứ như có ngày trong phòng ngủ mờ tối kia, cũng bị bắt mở miệng chịu sự quấy rối của Mộ Tương Tuyết, nam tử nghiêm trang nhưng lại vừa cứng rắn vừa dịu dàng, lẫn lộn âm mưu khó giải, y như bây giờ.
“Ta…” nàng giật tay y, hơi kích động nói: “Ta hình như nhớ lại rồi!”
Mộ Tương Tuyết ngừng tay, cúi nhìn: “Nhớ ra chuyện gì?”
Môi lưỡi bôi thuốc hơi líu lưỡi, ngọt đắng lẫn lộn, nàng muốn nói nhiều mà nói không ra, chẳng thể chắn chắn: “Chỉ thấy quen thuộc, trước kia ngươi có bôi thuốc cho ta như vậy chăng?”
Mộ Tương Tuyết dường như hồi tưởng, im lặng rồi đáp: “Chưa từng.”
“Chưa từng?” Nàng bắt đầu hoài nghi, tưởng mình nhớ nhầm, song cảm giác quen thuộc mạnh quá...
“Mộ Tương Tuyết, ngươi…” Định hỏi thêm thì y ngắt lời: “Ta nhớ ra còn việc chưa xong.”
Mần mẫn má nàng, giọng ấm áp: “Ngủ ngon, ta sẽ về sau ăn cùng ngươi.”
Hương thuốc thơm nồng lan tỏa theo ngón tay thon dài, Trường Tuệ đầu óc trống rỗng, gật đầu lơ mơ: “Được.”
Khi nàng tỉnh lại, trong phòng chỉ còn mình nàng, Mộ Tương Tuyết đã không thấy bóng dáng đâu.
Đề xuất Huyền Huyễn: Cẩm Nang Tu Tiên An Nhàn Của Thiếu Nữ Phế Tài
Huyền Trang
Trả lời7 giờ trước
Chương 93 lỗi nè