Logo
Trang Chủ Linh Thạch Tủ Truyện

Chương 78: Phản hướng công lược 24

Mưa dứt, khí lạnh bỗng nhiên giảm sâu, gió biển thổi vào mang theo hương ẩm ướt của mưa.

Trường Tuệ mở cửa sổ, nhìn lên bầu trời đen kịt mây nặng trĩu, xa xa còn rền rĩ tiếng sấm. Chắc hẳn mưa này sẽ còn rơi kéo dài mấy ngày nữa.

Lúc trước có Mộ Tương Tuyết bên cạnh, nàng chưa cảm thấy cô quạnh gì. Nay Mộ Tương Tuyết đã rời đi, giường phòng lớn rộng vắng lặng, chẳng một tiếng người, không hề có lấy một bóng bạn tri kỷ cùng nàng chuyện trò.

Mộ Tương Tuyết đi đâu? Lý do bận rộn nào mà không cho nàng theo cùng chăng?

Trường Tuệ vốn không phải người bám váy, song sự kích thích của thuốc bảo khiến nàng gần như quay lại tâm tính non dại thuở mới thành hình, lại thêm ma độc kiểm soát, nên nàng có chút tựa chim non lệ thuộc vào Mộ Tương Tuyết. Nơi chốn xa lạ, không quen ai cũng chẳng tin ai, chỉ khi bên Mộ Tương Tuyết, nàng mới cảm thấy an toàn.

Một mình trong phòng thật ngột ngạt, Trường Tuệ muốn ra ngoài hít thở, nàng mở rộng cửa, bước chân phải vừa bước qua ngưỡng cửa, thì chân trái còn chưa rời khỏi phòng, bên cạnh bỗng vang lên tiếng hỏi: “Đi đâu thế, điện hạ?”

Trường Tuệ giật mình, quay đầu nhìn theo tiếng vọng, thấy hành lang vốn rộng rãi vắng bóng người, không biết lúc nào đã đứng một nhân ảnh. Người ấy mặc y phục đen, ôm bảo kiếm, đứng cách nàng năm bước, chính là Tư Bạch thường xuyên bên cạnh Mộ Tương Tuyết.

Nhận ra người của Mộ Tương Tuyết, Trường Tuệ lễ phép đáp: “Ta chỉ muốn ra ngoài đi dạo.”

Tư Bạch trên mặt không ló diện mạo nào, đáp rằng: “Điện hạ thể lực chưa phục thích hợp không nên hứng phong, công tử mong ngài an tọa trong phòng dưỡng tĩnh.”

“Ta chỉ đi loanh quanh gần đây thôi,” Trường Tuệ cốt ý ra ngoài hít thở không khí, giọng ôn hòa dỗ dành Tư Bạch, “Không đi xa, sẽ sớm trở về.”

Nàng tưởng Tư Bạch sẽ không từ chối, không ngờ vừa bước ra khỏi phòng, một bàn tay nắm lấy thanh kiếm ngăn trở lối đi của nàng, Tư Bạch giữ bổn phận lạnh lùng nói: “Tạ hạ lãnh mệnh thi hành, mong điện hạ đừng làm khó。”

Trường Tuệ sững người: “Ý của ngươi là sao?”

Hắn lúc nãy rõ ràng nói Mộ Tương Tuyết muốn nàng dưỡng bệnh trong phòng, không được phép ra ngoài, phần đó không hề nói, chỉ nói phải lui trong phòng dưỡng sức. Trường Tuệ cảm nhận rõ sự nghi kỵ trong ánh mắt Tư Bạch, nghi ngờ bản thân bị ghen ghét, “Ta muốn gặp Mộ Tương Tuyết.”

Tư Bạch gật đầu: “Tạ hạ sẽ thay lời chuyển đạt.”

Thấy hắn không có ý nhượng bộ, Trường Tuệ giọng lạnh xuống nói: “Ta muốn gặp y ngay bây giờ!”

“Làm rõ lối đi.” Trường Tuệ cố bước lên phía trước, bị Tư Bạch chặn đứng.

Tư Bạch đứng như trời trụ, chỉ lặp lại câu: “Điện hạ xin lui.”

Trường Tuệ vốn không phải người chịu khuất phục, càng không thích bị khống chế tự do, trước thái độ cương quyết của Tư Bạch liền tức giận, bất chấp tất cả lao lên.

“Điện hạ…” vì không muốn va chạm trực tiếp, Tư Bạch đành lùi lại.

Hắn không rõ là Trường Tuệ giả ngơ hay thật sự không hiểu, công tử hắn chưa từng nói cấm ra ngoài, song dưỡng tĩnh ấy thực ra là giam hãm, Tư Bạch trấn giữ ngoài cửa chỉ để không cho nàng lẻn ra.

“Điện hạ xin lui!” sắc mặt Tư Bạch tái mét, dù tay cầm kiếm song không dám rút ra, chẳng có chút uy lực nào.

Hai người tiến lùi không nhượng chút nào, thấy Tư Bạch không dám làm tổn thương mình, Trường Tuệ càng vội hơn, đẩy tay hắn để chạy tới hành lang. Vừa tới góc cong, nàng vừa chạy vừa ngoảnh đầu, gặp đúng thân ảnh đang đi tới, vội không kịp dừng bước, lao thẳng vào.

“Úi chao!” mũi hít phải cay cay, Trường Tuệ lấy tay che miệng mũi khụy chân, chao đảo lui lại, lại bị người ôm lấy eo kéo lại.

Không kiểm soát được thân thể gần lại, mũi nàng lại đụng một lần nữa, nghe tiếng giọng khô lạnh từ trên cao: “Các người làm gì vậy?”

Tư Bạch sắc mặt trắng bệch, rút kiếm đặt xuống đất rồi vội quỳ xuống.

Trường Tuệ vì đau mắt ngấn lệ, ngước nhìn ra một gương mặt quen thuộc: “Mộ Tương Tuyết a!”

Mộ Tương Tuyết buông mắt xuống, thấy y phục mỏng tang tóc rối bời, nâng tay cầm giúp bớt tóc rối, “Ta bảo ngươi đợi ta trở về mà.”

Giọng nói nhỏ nhẹ hơn chút: “Sao lại chạy ra ngoài?”

Bàn tay che miệng mũi bị rút xuống, y nâng cằm nàng xem xét, thấy không có gì nghiêm trọng, như phạt nhẹ bóp bóp đầu mũi đỏ ửng, “Không ngoan.”

Những lời trách Tư Bạch giận dữ câm lặng nơi cổ họng, Trường Tuệ nghe trong giọng y có dị biệt, không mấy chắc chắn, liếc hắn: “Chính ngươi… muốn giam lỏng ta sao?”

Mộ Tương Tuyết giây lát ngừng động tác, dò xét sắc mặt nàng, “Tại sao lại nói như vậy?”

Trường Tuệ đáp: “Tư Bạch nói nhận mệnh của ngươi, bảo ta ở trong phòng dưỡng tĩnh không được ra ngoài, chẳng phải đó chính là giam cầm sao?”

“Ta tuy là linh thể thú, nhưng không phải ngươi vẫn coi ta là thú linh vật, càng không cần bị người thuần hóa nhốt vào cũi.” Nàng rõ ràng bày tỏ sự ghét bỏ, “Ta không thích thế.”

Nàng cảm thấy không được tôn trọng, cũng chẳng thấy mình là người.

Mộ Tương Tuyết lặng im không nói.

Xa xa lại có tiếng sấm rền, gió lùa vào hành lang càng ẩm ướt hơn, chắc chắn một trận mưa lớn lại tới.

“Ta nghĩ, có lẽ Tuệ Tuệ đại khái hiểu lầm.” Thời gian hình như chậm trôi, lại như chỉ vừa chớp mắt, Mộ Tương Tuyết bỗng cất tiếng cười, thu tay ôm nàng vào lòng: “Ta chưa từng muốn giam lỏng nàng, càng không đầy ý thuần hóa nhốt vào lồng.”

“Làm sao có thể nghĩ ngươi như thế được?”

Y thở dài nhẹ, nghiêng người dùng tay áo rộng che cho nàng khỏi gió, bao bọc trọn vẹn. Giọng phát ra đầy mê hoặc: “Ta chưa bao giờ coi nàng là thú cưng hay thứ gì khác, chỉ xem Tuệ Tuệ là… phu thê của ta…”

Hít vào hương thơm hoa ngát, Trường Tuệ căng cứng cơ thể dần mềm lại, định quay đầu nhìn phía sau Tư Bạch, “Phải chăng ta đoán nhầm?”

Mộ Tương Tuyết nắm lấy gáy nàng, không cho ngó lại phía sau: “Gần đây triều chính nhiều biến, trong cung người nhiều lòng dạ, Tư Bạch là ta phái đến bảo vệ ngươi, có thể y hiểu nhầm lời ta.”

Tư Bạch yên lặng không biện giải, lặng lẽ lui ra khỏi hành lang.

“Nếu Tuệ Tuệ không thích, về sau sẽ không cho y xuất hiện.”

Trường Tuệ lắc đầu, trong lòng vẫn thấy có điều khó lý giải, nàng lại được Mộ Tương Tuyết đưa vào tẩm cung, nghe y dịu dàng an ủi: “Ăn uống dưỡng đủ rồi, muốn đi đâu ta sẽ luôn bầu bạn.”

Lời nói khiến nàng tưởng mình mong manh dễ gãy, mặc dù nàng không nghĩ thân thể mình yếu đến mức gặp chút gió là đổ bệnh.

Ngày mưa, trong phòng không sáng bằng ngoài trời, hơn nữa cửa đóng kín không một khe hở, khiến người ta ngột ngạt như không thở nổi.

Gần đến giờ thượng bữa trưa, Mộ Tương Tuyết hỏi Trường Tuệ thích ăn cháo gì, nàng không mấy thèm ăn, cũng không biết muốn ăn món gì, lơ đãng nói: “Ngươi lo liệu đi.”

Sau biến loạn ở Dương Nam vương, nội cung vô chủ phải lệ thuộc vào Mộ Tương Tuyết, từ lúc đưa Trường Tuệ ra khỏi lao ngục, họ ở lại trong cung. Nguyên mùi vị ăn uống của nàng đơn giản, từ nhỏ đến lớn quanh đi quẩn lại chỉ vài món, nếu không có chỉ thị đặc biệt, ban ẩm thực vẫn vậy mà chuẩn bị.

Số ngày qua Trường Tuệ gần như không ăn nổi miếng nào, Mộ Tương Tuyết muốn giúp nàng dưỡng thân, nên mang thực đơn đến xem xét tỉ mỉ.

Trường Tuệ đến bên cửa sổ, lại mở cửa sổ đã đóng, chưa kịp hứng mấy luồng gió mát, đằng sau vang lên mệnh lệnh ôn nhu của Mộ Tương Tuyết: “Tuệ Tuệ, đóng cửa lại.”

Trường Tuệ vẫn đứng yên không động: “Trong phòng quá ngột ngạt.”

“Nhưng thân thể ngươi bây giờ không thể hứng phong.” Giọng nói không hề cưỡng bức, rõ ràng Mộ Tương Tuyết quan tâm nàng hết lòng, vậy mà Trường Tuệ lại vô cớ cảm thấy khó chịu, càng khó thở, nàng nghe thấy giọng y hạ thấp, “Nghe lời đi.”

Trường Tuệ không muốn khép cửa.

Nàng không biết mình vì sao vậy, rõ ràng Mộ Tương Tuyết là vì thể trạng nàng mà lo lắng, vậy mà nàng lại sinh tâm phản nghịch chỉ thấy không tốt. Như có bàn tay vô hình kiểm soát chặt chẽ từng hành vi cử chỉ, bị bao trùm bởi uy quyền.

Trường Tuệ hạ đầu, cố dẹp đi những suy nghĩ rối bời, dưới ánh mắt của Mộ Tương Tuyết, chậm rãi khép cửa lại.

Rần rần—

Dịch nhuyễn nóng ấm trào ra từ mũi, nhỏ giọt lên lan can cửa tạo thành vết máu đỏ thẫm.

Trường Tuệ ngần ngại đặt tay lên mũi, máu đặc quánh thấm ướt đầu ngón tay, nàng kinh ngạc phát hiện mình lại bị chảy máu mũi.

“…”

Không rõ do vừa va chạm mà bị thương, lần này chảy máu mũi dữ dội, khăn che mũi của Mộ Tương Tuyết mau chóng thấm ướt, máu thấm dần lan xuống tay áo làm ô uế bộ y phục đen huyền.

Trường Tuệ vốn đứng, do thời gian cầm máu lâu quá, nàng được Mộ Tương Tuyết đặt ngồi lên đùi, máu dây đầy mặt nàng, ngẩng đầu nhìn y, nhận ra y môi mỏng mím chặt, gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị, là thứ sắc thái nàng chưa từng thấy.

“Đừng sợ.” Nàng tưởng Mộ Tương Tuyết hoảng sợ vì mình, lấy bàn tay không sạch vỗ nhẹ tay y, ngược lại an ủi: “Chắc do vừa va đập, nên ta mới về liền thấy khó chịu.”

Lời vừa nói, máu chảy vào miệng nàng, Trường Tuệ bị sặc ra tiếng. Mộ Tương Tuyết lấy khăn che chặt hơn, cau mày sắc mặt xám xịt: “Câm miệng.”

Y không cố ý giận nàng, chỉ vì máu mũi lâu không dứt ra quá nhiều, tâm trạng mất kiềm chế mà nóng giận. Ngay khi nhận ra sai lầm, y vỗ nhẹ lưng Trường Tuệ, giọng nhẹ nhàng dỗ dành: “Đừng mở miệng, y quan sắp đến rồi.”

“Nói chuyện sau khi máu ngừng.” Giọng Mộ Tương Tuyết vốn lạnh nhạt, không phải người ôn hòa, khi nói với Trường Tuệ thường cố hạ thấp, nay bớt giọng cứng ngắt còn cực kỳ thanh lạnh, nên y tiếp tục nhỏ giọng: “Được không?”

Chưa đợi Trường Tuệ đáp, y quan đã cầm hộp thuốc đến gấp gáp bước vào.

Trương Bá Nhân vẫn bị nhốt trong đại lao, người đến là Tiêu Chân. Hóa thân mặc y nữ quan, đầu đội mũ quan, dung mạo dịu dàng, dáng vẻ thon thả hơn y phục nam trang.

Tiêu Chân không nhận lễ, tiến tới xem xét một hồi, nhét hai viên thuốc nhỏ vào mũi Trường Tuệ. Kế đó, từ hộp thuốc lấy ra một lọ thuốc, nhỏ vài giọt vào khăn ướt sạch, định lấy khăn che qua miệng và mũi Trường Tuệ thì một bàn tay máu nhuốm túm lấy khăn: “Ta tự làm.”

Mộ Tương Tuyết cầm lấy khăn thuốc.

Dùng khăn che suốt nửa trà, thuốc tan ra, máu mũi Trường Tuệ cũng ngừng chảy.

Diễn đạt sắc mặt Mộ Tương Tuyết có phần khá hơn, lấy khăn ướt sạch lau vết máu, vuốt ve má nàng âu yếm: “Còn chỗ nào khác không thoải mái?”

Trường Tuệ hơi choáng váng, không còn sức đứng, ngả vào lòng Mộ Tương Tuyết, biểu tình mệt mỏi.

Tiêu Chân thăm mạch cho nàng, sắc mặt nghiêm trọng suy nghĩ, nghe nàng nói chóng mặt, nhìn vết máu đầy tay Mộ Tương Tuyết cùng vài miếng khăn vội vứt dưới đất, thành kính giải thích: “Điện hạ mất máu nhiều, hạ quan phát thuốc cho ngài uống có thể thuyên giảm, không có gì nghiêm trọng.”

Mộ Tương Tuyết liếc y một cái, Tiêu Chân hiểu ý lui ra.

Sau bao phen phiền toái, cơm nguội từ lâu, thức ăn cũng được lại mang xuống để nấu lại, Trường Tuệ nhắm mắt tựa vào Mộ Tương Tuyết, thiu thiu ngủ.

“Ăn chút đi rồi hãy ngủ.” Mộ Tương Tuyết giúp nàng xếp lại tóc rối.

Trường Tuệ thực sự cũng hơi đói, gắng gượng đợi thức ăn mang lên. Món đầu tiên nhanh chóng được dâng lên, là món thịt không rõ loại, miếng thịt bày lên đĩa khéo léo hoa văn chạm khắc trang trí, nhìn tinh tế mỹ lệ, Trường Tuệ nhíu mày, chỉ nhìn rồi tránh ánh mắt.

Những món kế tiếp cũng toàn thịt, hơi nghi ngút khói thơm ngào ngạt, nhưng Trường Tuệ không hề khơi dậy vị giác, ngược lại nổi lên cảm giác buồn nôn.

Nàng cố gắng kìm nén cảm giác khó chịu, cho đến khi một món thịt lát mỏng được bày lên, cắt đều đặn, bên trên phủ một lớp sốt đỏ quánh đặc, trong óc hiện lên cảnh tượng đen tối, Trường Tuệ không kìm chế nổi nữa, nôn ọe thành tiếng.

“Sao vậy?” Mộ Tương Tuyết vỗ nhẹ lưng nàng, nhìn theo ánh mắt thấy đĩa thịt kia.

Đôi mắt thoáng ngưng kết, tay vuốt vai nàng cứng đờ, giọng mơ hồ ra lệnh: “Tuệ Tuệ không thích thì lấy xuống.”

“Vậy ta ăn món khác nhé?”

Trường Tuệ định mở miệng nói vài lời, song vừa phát ra đã nôn tiếp.

Chóng mặt tăng lên, đầu bắt đầu đau nhức giật từng đợt, trong đầu hiện hình xác chết lệ thê, hương tàn tích hòa lẫn mùi tử khí, nàng đẩy Mộ Tương Tuyết, loạng choạng chạy vào trong, nét mặt tái xanh nói: “Ta không muốn ăn nữa.”

Cảm giác buồn nôn lấn át đói, Trường Tuệ giờ không ăn nổi, chỉ muốn nghỉ ngơi.

Rốt cuộc mấy món kia dâng lên rồi lại bưng xuống, nàng không ăn miếng nào, Mộ Tương Tuyết cũng chẳng động đũa.

Ngủ mê man, Trường Tuệ cảm nhận được Mộ Tương Tuyết đứng trước giường, nàng quá mệt mỏi không thể mở mắt, không rõ sắc thái y ra sao, chỉ biết y an nhiên nhìn nàng lâu đến khi nàng say giấc không hề tỉnh giấc.

Trong phòng bốc lên hương tuyết thoang thoảng, giúp nàng ngủ sâu hơn.

Nàng say giấc yên bình, nữ quan rời đi rồi lại lặng lẽ vào, thăm khám kỹ càng xem mạch. Tiêu Chân khẳng định suy đoán của mình.

“Sao rồi?” Mộ Tương Tuyết đứng sau hỏi, giọng lạnh nhạt.

Tiêu Chân mượn lời: “Điện hạ mạch yếu vô lực, khí huyết hai hư, lại thêm chứng âm hàn…”

Bị nhốt trong lao ngục đau đớn chịu quản tra, những chứng bệnh ấy là điều bình thường, ngay từ lần đầu y vào ngục điều trị vết thương cho Trường Tuệ đã phát hiện ra, chỉ cần dưỡng quân uống thuốc cẩn thận, không phải bệnh tử.

Khó đỡ là những bệnh đó không khiến đầu đau hay thần trí bất thường, huống chi lệch lạc ký ức, nên trước đây Trương Bá Nhân nói không tìm ra nguyên nhân, cũng không phải dối trá.

Song không tìm ra bệnh mới là chuyện lớn nhất, bởi Trường Tuệ mang trong mình “Bạc Tình Dạ” ma độc, lúc phát tác kinh khủng, tuy là cổ độc mà có thể hiện lên mạch tượng, trên mạch Trường Tuệ không thấy Bạc Tình Dạ hiện diện khi nàng bệnh trạng bất thường…

Nếu không phải đêm qua cổ độc khai phát, nữ quan cũng cảm ứng được mùi thuốc, y sẽ nghĩ ma độc đã được giải.

— Ấy thế mà không phải.

Lần thăm mạch vừa rồi khiến Tiêu Chân dấy lên nghi vấn: “Dưới quan cho rằng, Bạc Tình Dạ ẩn trong mạch phát tác không ổn định do độc tính phai nhạt, mất đi sức mạnh nguyên bản.”

“Phai nhạt độc tính?” Mộ Tương Tuyết nheo mắt. “Bạc Tình Dạ nào có thuốc giải?”

Tiêu Chân là đệ tử duy nhất của Trương Bá Nhân, trong tay y có phương thuốc trị độc, rõ ràng biết độc chẳng có thuốc giải. Y trong lòng nghi ngờ song không dám nói, Mộ Tương Tuyết có vẻ đoán ra điều gì, nhẹ tay xoa lên cổ tay Trường Tuệ bị nàng cắn nham nhở, không thăm dò nữa: “Tiếp tục.”

Tiêu Chân thở phào, tránh né đề tài này, tiếp tục đưa ra lý giải nguyên nhân đau đầu thần trí: “Dưới quan cho rằng điện hạ bất thường cũng liên quan Bạc Tình Dạ, có lẽ nàng đang chịu đau đớn cổ độc phát tác, bị kích thích lớn quá sức, thương tổn tâm lý, tức giận uất hận quá độ, nhất thời không chịu đựng nổi, mới mới…”

Trong ánh mắt ngày càng lạnh lùng của Mộ Tương Tuyết, giọng Tiêu Chân nhỏ xuống e dè không dám nói tiếp.

Mộ Tương Tuyết bật cười khẩy, nghe lời Tiêu Chân lại nhớ đến lời khai của Trương Bá Nhân, chỉ cần nghĩ Trường Tuệ tang thương vì Hoàn Lăng mà đổ vỡ tan tành, y trong lòng nóng nảy bạo tợn không kiềm chế nổi.

“Hãy nói tiếp.” Y xoay mặt, nhắm mắt nhẹ nhõm, vết huyết chấn trên trán đỏ thẫm như máu.

Tiêu Chân không dám nói thêm, chẳng may che giấu bị phát hiện sẽ chết nhanh hơn, đành phải liều mạng nói: “Dưới quan cho rằng điện hạ không điên không khờ, trái lại nàng vô cùng thông minh nhạy bén, có sức suy nghĩ độc lập…”

Thà rằng nói Trường Tuệ điên khùng mất trí, hơn nói vì quá đau đớn nên ký ức lui về, chặn lại những hồi ức đau thương, buộc mình trở về thời kỳ an yên vô ưu.

Mộ Tương Tuyết tiếp xúc nàng bao ngày, tất nhiên nhìn ra Trường Tuệ không phải kẻ đầu óc rỗng tuếch, chỉ là, “nàng nói là vật linh, nói mình lông ải, nói có đồ đệ rất giỏi… Chuyện này sao giải thích?”

Nếu chỉ là ký ức lui lại chừng nào đó, công chúa thục nữ cớ sao lại có được trải nghiệm kỳ dị như vậy, như thể mất đi nhân tính.

“Cái này…” Tiêu Chân cố tìm lời nhưng không thể minh bạch giải thích, y cũng thấy lời ấy kỳ quái, “Có khả năng… điện hạ xem truyện nhiều quá?”

Mộ Tương Tuyết biết thời gian trước nàng quả thực thích xem những truyện huyễn hoặc lộn xộn.

“Căn bệnh đầu, còn chảy máu mũi sao giải?”

Mũi Trường Tuệ bị va chạm, máu chảy không ngừng có thể do đó, chỉ cần chăm sóc cẩn thận không việc gì. Còn về đầu đau…

Bàn luận dẫn về vùng nhạy cảm của Mộ Tương Tuyết, Tiêu Chân ấp úng: “Có thể nàng không chịu nổi quá nhiều ký ức đau đớn, lại nhớ đến cơn đau phát tác cổ độc, dù sao cũng liên quan Bạc Tình Dạ.”

“Giải được độc tìm ra, bệnh đầu có thể tự lành.”

Mộ Tương Tuyết dõi mắt sang nàng, “Bạc Tình Dạ có thuốc giải sao?”

Tiêu Chân lúng túng không nói hết lời: “Độc vô phương chữa, dưới quan không còn cách nào. Nhưng… nay có phương pháp thử, không dám khẳng định thành công, nhưng ít nhất có thể giúp suy giảm độc tính gần như không còn cảm nhận thuốc, không đau đớn mà chết.”

Đây lẽ ra là thuận lợi lớn, chỉ là còn hai điều Mộ Tương Tuyết phải đồng ý mới dám triển khai.

“Đại nhân.” Tiêu Chân nhắc nhở: “Giải được Bạc Tình Dạ, bệnh đầu điện hạ sẽ phục hồi ký ức.”

Mộ Tương Tuyết sắc mục bỗng trầm xuống.

Phục hồi ký ức, có nghĩa nàng nhớ hết mọi chuyện, tranh cãi, áp bức, hận thù giữa đôi bên, hồi ức ấy sẽ cuốn đi nụ cười nàng dành y, còn có ngoan ngoãn dựa vào lòng y nữa không? Có còn yêu y nữa chăng?

Y không muốn nàng phục hồi ký ức, vì y cho rằng giờ đây mới là thật nàng, hồi phục là nàng chỉ còn dây dưa oán ghét, y thà để nàng nhớ lầm.

Dẫu không được yêu, y cũng có thể dùng cổ độc kiểm soát nàng.

“Không giải độc có sao?” Mộ Tương Tuyết giọng bình thản gần như tàn nhẫn.

Tiêu Chân lúng túng, lấy lại thái độ trả lời: “Dùng thuốc liên tục sinh tồn vô sự, như người thường, chỉ e lâu ngày sinh lệ thuộc.”

“Phụ thuộc.” Y nhắc lại hai tiếng, bóng tối thầm lặng uẩn ức tình dục nhú mầm, nuốt chửng nụy trang đạo đức phải có nơi con người. Vô thức đặt lên vết thương đỏ thẫm, y thì thào: “… Để nàng lệ thuộc ta, sao lại không tốt?”

Y muốn Trường Tuệ bám víu lấy y, càng tốt rời y là chết không sống nổi, thứ ấy chính là ý nguyện y.

Tiêu Chân không nghe hết thì thầm của y, chỉ cảm thấy nhiệt độ phòng hạ xuống, từ chân lan lên gai ốc.

Ngoài trời gió nổi, thổi kêu xào xạc lá cây, người trong hành lang chạy nhanh, y nghe thoáng “mưa” văng vẳng. Y dụi tay, nói thêm: “Nếu giữ nguyên độc, bệnh đầu điện hạ có thể tái phát, thuốc chữa giảm đau của Trương y tuy có thể giải tạm, thuốc tính mạnh dùng lâu tổn thân, không lợi cho hồi phục.”

Mộ Tương Tuyết nhíu mày, nghe ra lời nói có ý châm chọc, lạnh lùng gọi tên: “Tiêu Chân.”

Tiêu Chân run hãi, suýt ngã khuỵu, cúi đầu không dám nhìn mặt y, chỉ nghe y cảnh báo lạnh lùng: “Nói hết nghĩ kỹ, nói nửa chừng giấu nửa, chẳng hay chút nào.”

Y cũng chẳng buồn đoán ý, Tiêu Chân mồ hôi lạnh đầm đìa: “Tạ hạ biết sai…”

Y thật lòng sợ hãi Mộ Tương Tuyết, không chỉ do ngột ngạt quyền thế, mà còn vì tính tình y lạnh lùng và tàn nhẫn, trước khi đến đã vào ngục thăm Trương Bá Nhân, vẫn còn ám ảnh, sợ nói sai làm sai gặp chung số phận, nên khắc khoải muốn xem biểu sắc của y rồi mới quyết định lời nói.

Suy nghĩ tinh tế ấy bị phát hiện, y sợ giấu kỹ trò mưu hèn kế bẩn, mở miệng định nói, rè rè vọng ra tiếng rên yếu sau màn cửa, động đậy không yên.

Có lẽ người kia đang mở mắt?

Mộ Tương Tuyết ra tín hiệu y im lặng, Tiêu Chân căng thẳng, vội điều chỉnh nhịp thở.

Màn rèm hé lên một góc, y thấy Mộ Tương Tuyết lẻn vào, cúi người ôm lấy nàng, khẽ nói tiếng ru chưa từng nghe, dịu dàng đến khó tin, ẩn chứa dục tình sâu đậm. Tiêu Chân không dám nhìn lâu, vội quay mặt đi, tự nhiên một cảm giác khô nóng khát khô vây lấy cổ họng.

“Đi cùng ta.” Một lúc sau, người trong màn thiếp mê ngủ lại, Mộ Tương Tuyết nhấc rèm rời giường.

Thấy sắc diện y không còn u ám lạnh lùng, Tiêu Chân thở phào nhẹ nhõm, ra khỏi phòng ngay, không cần y cần nói, y cũng chủ động khai báo: “Thuốc giảm đau của Trương y chính tay hạ quan làm ra, bấy lâu nay nghiên cứu y thư chỉnh sửa công thức trăm lần, muốn giảm độc tính thuốc.”

Thuốc nào chẳng mang độc tính, lần đầu y quá nóng lòng nên tạo ra thuốc giảm đau công hiệu nhưng độc hại, không ngờ Trương Bá Nhân tranh quyền cướp công khiến thuốc ấy rơi vào tay người khác, không chỉ dùng cho quan viên, mà còn áp dụng cho công chúa.

Bấy lâu y thận trọng lo ngại thuốc có sự cố, sợ bị đổ tội, tình hình hiện nay Trương Bá Nhân đã chết, y chẳng còn gì phải sợ, nói: “Nếu đại nhân tin tưởng, hạ quan tin có thể bào chế thuốc giảm đau vô hại, chỉ thiếu một vị thuốc dẫn.”

Dù thuốc gì, chỉ cần có ích cho Trường Tuệ, Mộ Tương Tuyết sẽ cố tìm về cho nàng.

“Dược viện triều đình đang thiếu người chủ quản.” Giọng nói lạnh lùng từ trên đầu vọng xuống, Tiêu Chân tim đập rộn ràng, nghe y thầm thì: “Dược phòng có kho bí mật, sau này sẽ cùng ngươi ra vào.”

Y trải qua bao năm thăng trầm nơi dược viện không thành công, bị Trương Bá Nhân đè ép, tưởng đời mình hết đường thăng tiến, không ngờ ước mơ nay thành hiện thực.

Tiêu Chân đỏ mắt lắc đầu: “Kho bí mật không có vị thuốc dẫn ta cần tìm.”

Có lẽ trước đây y e dè, song khi vừa thấy tình cảm Mộ Tương Tuyết dành cho Trường Tuệ, y tin nàng không còn lo lắng tính mạng. Liều hỏi: “Đại nhân có phải thể chất trăm độc không xâm nhập?”

Dù là câu hỏi, cũng là khẳng định.

Mộ Tương Tuyết ánh mắt bỗng lạnh sâu, chậm rãi gặp mắt y.

Tiêu Chân mạo hiểm: “Trước đây đại nhân bị ám sát, Trương y từng đến phủ khám cho đại nhân, phát hiện vết thương nhiễm độc hiểm nhưng đại nhân vô sự, nên nghi ngờ. Hạ quan phỏng đoán Bạc Tình Dạ trong cơ thể điện hạ đã yếu bớt, cũng liên quan huyết mạch đại nhân, điện hạ nàng… nàng có phải từng cắn đại nhân?”

Ánh mắt dừng lại trên cánh tay Mộ Tương Tuyết buông thõng, tay áo to che vết răng đỏ thẫm, đủ để tưởng tượng vết cắn Trường Tuệ đã lưu lại đau đớn thế nào.

Dùng ngón tay vuốt nhẹ vết răng, Mộ Tương Tuyết đoán ra vị thuốc dẫn kia, “Ngươi muốn máu ta hay thịt ta, hay xương ta?”

Chẳng phải vì Trường Tuệ, Tiêu Chân câu đó sắp nguy đến tính mạng.

Tiêu Chân vẫy tay: “Ta… chỉ cần một chút máu là đủ, được chứ?”

Chuyện đương nhiên được.

Nghĩ đến lần sau Trường Tuệ uống thuốc pha lẫn máu y, Mộ Tương Tuyết mỉm cười: “Chỉ cần chữa khỏi bệnh đầu nàng, thịt ta cũng đem ra xẻ cho hết.”

Đề xuất Cổ Đại: Phu Quân Thô Kệch Của Ta Lại Hóa Kẻ Quyền Cao Chức Trọng?
BÌNH LUẬN
Ẩn danh

Huyền Trang

Trả lời

7 giờ trước

Chương 93 lỗi nè