Hoắc Vũ nãy giờ vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt trên môi, bưng bát canh, thích thú nhìn hai người họ đấu khẩu. Ánh mắt anh tràn đầy vẻ hóng hớt, xem chừng cũng thấy rất thú vị.
Về phần Lẫm Dạ, anh nâng bát canh được Tiêu Cẩm Nguyệt đặc biệt thêm thịt, chậm rãi nhấm nháp từng chút một. Mỗi miếng canh đều mang theo sự trân trọng và thỏa mãn, vành tai anh khẽ ửng hồng, niềm vui sướng trong đáy mắt chẳng thể giấu nổi.
Tiêu Cẩm Nguyệt và Sơn Sùng cùng bước ra cửa hang, một luồng gió mưa thanh mát lập tức ập vào mặt, mang theo hơi thở ẩm ướt của rừng già. Màn mưa như một tấm rèm đổ xuống trước mắt, những sợi mưa li ti bị gió thổi bay xiên xẹo, chạm vào da thịt mang lại cảm giác mát lạnh.
Cô không chọn ở trong những ngôi nhà gỗ do tộc nhân dựng lên mà vẫn giữ lại hang động lưng chừng núi này, chỉ vì nơi đây có tầm nhìn thoáng đãng, đứng từ trên cao có thể thu trọn cả vùng Vân Quy Lâm vào tầm mắt.
Còn về sự bất tiện khi lên xuống núi, đối với một người biết bay như cô th...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 6 giờ 37 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Trọng Sinh: Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
[Pháo Hôi]
Gây cấn quá hóng a....
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều