Lúc đó cậu không nghĩ nhiều.
Cứ tưởng là do điều hòa để nhiệt độ thấp quá.
Kết thúc trò chơi thì đã hơn ba giờ sáng.
Cả nhóm bước ra khỏi studio.
Từ Thắng Kiệt tỏ vẻ khá thất vọng, chép miệng: "Tưởng cái kịch bản này có gì đặc sắc, hóa ra cũng thường thôi. Không phải bảo sẽ có ma sao, tao chả thấy cọng lông ma nào cả."
Hạ Thi Vũ vẫn giữ im lặng, không nói một lời.
Thẩm Lâm không nhịn được liếc nhìn cô một cái, thấy sắc mặt cô dường như lại trắng bệch thêm vài phần.
Từ Thắng Kiệt vẫn liến thoắng không ngừng: "Cơ mà lần này Hạ Thi Vũ diễn đỉnh thật đấy, đóng vai nữ quỷ mà giống y như thật, cái thần thái đó, cái biểu cảm đó, làm tao cũng giật cả mình."
"Nhất là đoạn bị nữ quỷ nhập xác ấy, nếu không phải đang chơi kịch bản sát, tao còn tưởng cô ấy bị ma nhập thật, hahaha!"
Nghe vậy, mấy người khác cũng nhao nhao hùa theo.
Ai cũng bảo đoạn Hạ Thi Vũ bị ma nhập diễn quá đạt, dọa bọn họ sợ chết khiếp.
Hạ Thi Vũ vẫn im lặng như tờ, không hé răng nửa lời.
Một lúc sau, cả đám mới nhận ra cô có gì đó không ổn.
Hạ Thi Vũ tính tình hoạt bát hướng ngoại, bình thường nói rất nhiều, nhưng lúc này đây lại trầm mặc đến mức đáng sợ.
"Hạ Thi Vũ, không phải cậu vẫn còn chìm trong vai diễn chưa thoát ra được đấy chứ?" Tưởng Hàm cười cười vỗ vai cô một cái.
Hạ Thi Vũ ngẩng đầu nhìn cậu ta, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào, trong đôi mắt đen láy thoáng xẹt qua một tia sáng đỏ quỷ dị.
Tưởng Hàm sững sờ: "Cậu..."
Đúng lúc này, một chiếc taxi chạy tới, Hạ Thi Vũ vẫy tay gọi xe, không chào hỏi bất kỳ ai, cứ thế lẳng lặng lên xe rồi đi thẳng.
Đợi taxi đi khuất.
Tưởng Hàm nhớ lại ánh mắt vừa rồi, đưa tay xoa xoa da gà nổi đầy cánh tay, nuốt nước bọt căng thẳng nói: "Bọn mày có thấy Hạ Thi Vũ là lạ không?"
"Vừa nãy tao..." Tưởng Hàm lại nuốt nước bọt cái ực, "Tao thấy mắt cô ấy lóe lên ánh đỏ. Không phải, không phải là gặp ma thật rồi chứ?!"
"Bốp" một tiếng, Từ Thắng Kiệt vỗ mạnh vào đầu cậu ta: "Gặp cái con khỉ, nếu gặp ma thật thì sao mỗi mình nó gặp, bọn mình lại không thấy?"
"Còn mắt lóe ánh đỏ, tao còn lóe ánh xanh đây này!"
Tưởng Hàm cảm thấy oan ức: "Không phải, vừa nãy tao thật sự nhìn thấy mắt cô ấy có ánh đỏ mà. Với lại biểu cảm lúc đó của cô ấy trông đáng sợ lắm."
Từ Thắng Kiệt hoàn toàn không tin lời cậu ta.
Bảo cậu ta chơi nhập tâm quá, chưa thoát được vai diễn trong kịch bản vừa rồi.
Còn mạnh miệng gáy rằng nếu có ma thì sao không đến tìm cậu ta đi.
Chỉ có Thẩm Lâm trong lòng biết rõ, Tưởng Hàm không nói dối.
Bởi vì, chính cậu cũng nhìn thấy tia sáng đỏ lóe lên trong mắt Hạ Thi Vũ.
Sau đó, ai về nhà nấy.
Thẩm Lâm về đến nhà, cảm giác bất an cứ ám ảnh mãi không thôi.
Cậu trằn trọc cả đêm không ngủ được.
Sáng sớm hôm sau, Từ Thắng Kiệt gọi điện cho cậu, báo tin Hạ Thi Vũ gặp chuyện rồi.
Chiếc taxi chở Hạ Thi Vũ bị tai nạn.
Va chạm với một chiếc xe sang do tài xế say rượu điều khiển.
Lúc đó Hạ Thi Vũ ngồi ghế sau, không thắt dây an toàn, người bị hất văng từ ghế sau lên ghế trước, đầu đập mạnh vào kính chắn gió, bất tỉnh nhân sự ngay tại chỗ.
Tài xế đi cùng xe lại chẳng hề hấn gì.
Chỉ bị trầy xước nhẹ.
Sau khi tai nạn xảy ra, tài xế lập tức gọi 120.
Hạ Thi Vũ bị chấn thương vùng đầu, vết thương nghiêm trọng, phải làm phẫu thuật mở hộp sọ.
Nhận được điện thoại, Thẩm Lâm tức tốc lao đến bệnh viện.
Từ Thắng Kiệt hẹn sẽ cùng cậu đến bệnh viện.
Nhưng cậu đợi rất lâu mà vẫn không thấy bóng dáng Từ Thắng Kiệt đâu.
Đề xuất Ngọt Sủng: Thập Niên 60: Đổi Chồng Bảy Bận, Đổi Vận Giàu Sang
[Trúc Cơ]
Truyện hay, mê thể loại huyền học như này :3
[Pháo Hôi]
Có ai đọc rồi mình xin review truyện với ạ