Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 123: Lần lượt gặp chuyện

Mãi cho đến khi ca phẫu thuật của Hạ Thi Vũ hoàn tất, xác nhận với bác sĩ là không còn nguy hiểm đến tính mạng, Thẩm Lâm mới gọi điện lại cho Từ Thắng Kiệt.

Chuông reo rất lâu nhưng đầu dây bên kia vẫn không bắt máy.

Trong lòng Thẩm Lâm dấy lên dự cảm chẳng lành.

Cậu lập tức bắt xe đến nhà Từ Thắng Kiệt.

Từ Thắng Kiệt sau khi cãi nhau với bố mẹ thì bỏ nhà đi bụi.

Cậu ta thuê nhà sống một mình bên ngoài cũng được hơn nửa năm rồi.

Thẩm Lâm đến bên ngoài căn hộ thuê, đầu tiên là gõ cửa, bên trong không có động tĩnh gì.

Cậu lại đập mạnh thêm mấy cái, lớn tiếng gọi tên Từ Thắng Kiệt.

Lần này, trong phòng có tiếng động.

Hóa ra là tiếng Từ Thắng Kiệt đang khóc.

Từ Thắng Kiệt khóc rất to: "Tại sao lại đối xử với tôi như vậy, tôi rốt cuộc đã làm sai điều gì. Các người đều chê tôi vô dụng, nói tôi là phế vật, là sâu mọt, nói tôi sống chật đất tốn không khí."

"Có phải chỉ khi tôi chết đi, các người mới hài lòng không?"

"Được, tôi đi chết ngay đây!"

"Dù sao tôi chết rồi cũng chẳng có ai đau lòng vì tôi cả. Trong cái nhà này, tôi là kẻ thừa thãi, tôi đi chết, tôi đi chết ngay bây giờ!"

Tiếng khóc bỗng nhiên im bặt.

Thẩm Lâm dồn dập đập cửa: "Từ Thắng Kiệt, mày bị làm sao thế! Mở cửa ra đi, đừng có làm chuyện dại dột!"

Trong phòng, Từ Thắng Kiệt hai mắt đờ đẫn bước tới bên cửa sổ.

Cậu ta cử động cứng nhắc, đưa tay mở toang cửa sổ.

Bên tai, có một giọng nói cứ liên tục thì thầm: "Nhảy xuống đi, nhảy xuống là mày được giải thoát hoàn toàn rồi. Nhảy xuống rồi mày sẽ không còn đau khổ nữa."

"Nhảy đi, đừng do dự nữa."

Trước mắt Từ Thắng Kiệt hiện lên hình bóng của bố mẹ.

Mẹ cậu ta lạnh lùng, ánh mắt đầy vẻ ghét bỏ nhìn cậu ta, giọng nói băng giá vô tình: "Mày còn do dự cái gì, mau đi chết đi, mày chết rồi trong nhà sẽ không còn kẻ thừa thãi nữa."

Ánh mắt bố nhìn cậu ta cũng tràn ngập sự chán ghét: "Bọn tao có em trai mày là đủ rồi, mày đi đi, sau này đừng bao giờ quay về nữa."

"Thấy chưa, ngay cả bố mẹ mày cũng ghét bỏ mày, căm ghét mày, mày nói xem mày sống trên đời này còn ý nghĩa gì nữa? Đừng do dự nữa, nhảy xuống đi, rất nhanh thôi mày sẽ được giải thoát."

"Đúng vậy." Từ Thắng Kiệt mặt vô cảm gật đầu, "Tôi sống chẳng còn ý nghĩa gì nữa."

"Tôi nên đi chết thôi." Nói xong câu đó, Từ Thắng Kiệt leo lên bệ cửa sổ.

Cậu ta đứng trên bệ cửa sổ tầng mười tám, dang rộng hai tay, một chân đã bước ra ngoài khoảng không.

Thẩm Lâm phá cửa xông vào, đập vào mắt là cảnh tượng kinh hoàng này.

Cậu lao như bay tới, ngay khoảnh khắc Từ Thắng Kiệt sắp nhảy xuống, cậu ôm chặt lấy eo bạn mình, lôi ngược vào trong phòng.

Từ Thắng Kiệt giãy giụa điên cuồng, muốn thoát khỏi sự kìm kẹp của cậu.

Miệng liên tục gào thét: "Buông tao ra, để tao đi chết!"

Thẩm Lâm thấy trạng thái cậu ta không ổn, sợ xảy ra chuyện nên đành đánh ngất cậu ta.

Sau đó, cậu liên lạc với bố mẹ Từ Thắng Kiệt.

Từ Thắng Kiệt sau đó được đưa vào bệnh viện tâm thần, qua chẩn đoán của bác sĩ, cậu ta bị rối loạn tâm thần.

Cần phải nhập viện điều trị.

Còn phải nằm viện bao lâu thì vẫn là một ẩn số.

Liên tiếp hai người bạn gặp chuyện, trong lòng Thẩm Lâm hoảng loạn tột độ.

Trực giác mách bảo cậu rằng những tai nạn liên tiếp này đều có liên quan đến cái kịch bản ma kia.

Cùng ngày hôm đó.

Tưởng Hàm và một người bạn khác cũng lần lượt gặp chuyện.

Tưởng Hàm mắc bệnh lạ, bỗng nhiên nôn mửa sốt cao rồi hôn mê, nhập viện nhưng không tìm ra nguyên nhân.

Người bạn còn lại coi như may mắn nhất, chỉ bị trộm viếng thăm nhà, mất một số tiền của.

Trong nhóm năm người, chỉ còn lại mỗi Thẩm Lâm là chưa xảy ra chuyện gì.

Ngày hôm nay đối với Thẩm Lâm mà nói là một ngày sống trong sợ hãi, dày vò vô cùng tận.

Cậu không biết tai họa khi nào sẽ giáng xuống đầu mình.

Đề xuất Huyền Huyễn: Dục Cầu Tiên
BÌNH LUẬN
Nguylien
Nguylien

[Trúc Cơ]

1 tuần trước
Trả lời

Truyện hay, mê thể loại huyền học như này :3

Luna
Luna

[Pháo Hôi]

3 tuần trước
Trả lời

Có ai đọc rồi mình xin review truyện với ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện