Chương thứ năm trăm tám mươi chín: Hấp độc huyết
Bóng vệ binh đen vừa xuất hiện, bọn người mặc y phục đen lập tức bị dồn vào thế yếu, Tiêu Dạ Dương nhanh chóng bảo vệ Đạo Hoa lùi về phía sau.
Đạo Hoa thấy sắc mặt Tiêu Dạ Dương vô cùng khó coi, vội vàng dìu y lui đến một gốc cây rồi ngồi xuống, khẩn cấp nói rằng: "Nhanh để ta xem thương thế của ngươi."
Nhìn thấy máu thẫm đỏ thấm ra trên vai áo Tiêu Dạ Dương, nét mặt Đạo Hoa biến sắc mà rằng: "Tiêu Dạ Dương, mũi tên có chứa độc, nàng phải lập tức giúp ngươi rút ra, ngươi cố chịu đựng chút!"
Nói xong, nàng chẳng đợi Tiêu Dạ Dương đáp lời, liền mạnh mẽ xé áo trên vai y, thấy mũi tên cắm không quá sâu liền rút ra.
Tiêu Dạ Dương dặng đau, phát ra tiếng thở dài, vừa định lên tiếng thì chỉ thấy Đạo Hoa không chút do dự cúi đầu mớm huyết độc trên vết thương.
Chính lúc ấy, trong lòng Tiêu Dạ Dương tràn đầy những cảm xúc không sao diễn tả được.
Một tiếng phì... một miệng máu đen đỏ từ trong miệng Đạo Hoa phun ra, chưa kịp nghỉ ngơi lại phủ lên vết thương, tiếp tục mớm hút.
Nhiều lần như thế, máu phun ra dần trở nên đỏ tươi.
Tiêu Dạ Dương âm thầm nhìn Đạo Hoa, tình cảm trong mắt cứ thế ngày càng sâu dày.
Cho tới khi vết huyết lưu xuất trên vết thương bình thường trở lại, Đạo Hoa mới ngừng lại.
Nhìn thấy trên môi nàng dính máu, Tiêu Dạ Dương không nhịn được vươn tay lau cho nàng.
Khi làn da chạm vào đôi môi mềm mại của Đạo Hoa, cả hai đều ngẩn người.
Đột nhiên, một gã người mặc y phục đen trượt ngã ngay gần đó, bóng vệ binh đuổi tới, một đao chém xuống, kết liễu gã.
Máu tươi bắn tóe, Tiêu Dạ Dương lo lắng Đạo Hoa thấy cảnh này sẽ hoảng sợ, nén đau trên vai ôm nàng vào lòng, lấy tay che mắt nàng lại: "Đừng nhìn!"
Đạo Hoa giật tay Tiêu Dạ Dương xuống: "Ta không nhìn, ngươi đừng lo cho ta nữa, hãy lo cho mình trước đi." Nói rồi lấy chiếc khăn gói thuốc băng bó vết thương cho y.
Tiêu Dạ Dương rà mắt bao quát khắp nơi, thấy bọn người trong y phục đen đã bị xử lý xong, liền giơ tay chặn Đạo Hoa lại: "Ta thương thế không nặng, lại có nàng hút ra huyết độc, chẳng có trở ngại gì lớn. Ngược lại là nàng, mau ra bờ sông súc miệng, kẻo ta không nhiễm độc mà nàng lại dính rồi."
Đạo Hoa thấy lời ấy hợp tình lý, để Tiêu Dạ Dương tự băng bó vết thương, mình liền tới bờ sông súc miệng.
Súc xong, nàng nhận lấy thuốc trị thương người vệ binh đen đưa rồi thoa lên vết thương cho Tiêu Dạ Dương, sau đó chợt nhớ tới Đổng Nguyên Dao và Tôn Trường Trạch tới.
"Tiêu Dạ Dương, Nguyên Dao và Tôn Trường Trạch đâu rồi?"
Bóng vệ binh đen bước ra đáp: "Họ ở trước đó, Cô Nương Đổng hình như rơi xuống nước, nhưng đã được cứu lên."
Biểu hiện lo lắng của Đạo Hoa hiện rõ, Tiêu Dạ Dương nắm tay nàng đứng dậy, nhìn về phía bóng vệ binh nói: "Xử lý sạch sẽ nơi này trước." Rồi lật tay, kéo nàng đi tới.
Hai người nhanh bước về phía trước, chẳng mấy chốc trông thấy Tôn Trường Trạch và Đổng Nguyên Dao.
Hai người thân thể ướt sũng, Đổng Nguyên Dao tựa người yếu ớt vào lòng Tôn Trường Trạch.
"Nguyên Dao!"
Đạo Hoa vội vàng tiến đến.
Đổng Nguyên Dao nhìn thấy Đạo Hoa, liền ôm lấy nàng mà rằng: "Nhan Di Nhất, ta vừa mới suýt chết dưới dòng nước kia."
Đạo Hoa ôm nàng, nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi: "Chẳng sao rồi, mọi chuyện qua rồi."
Tiêu Dạ Dương nhìn Tôn Trường Trạch một hồi, thấy trên người y còn thương tích, hỏi rằng: "Không sao chứ?" Bọn người mặc y đen đợt này rõ ràng là nhắm vào y, Tôn Trường Trạch và Đổng Nguyên Dao cũng bị liên lụy.
Tôn Trường Trạch lắc đầu: "Không sao, chỉ bị những vết thương ngoài da thôi."
Tiêu Dạ Dương gật đầu, lại nhìn sang Đạo Hoa, sớm rồi chuyển ánh mắt đi chỗ khác.
Đến tháng năm, mọi người đều mặc áo mỏng, Đổng Nguyên Dao sau khi rơi xuống nước, áo váy dính sát trên người, y không tiện xem lén.
"Lúc ở thác nước bên kia có một hang đá, ta bảo người đi kêu Đắc Phúc mang quần áo tới đổi. Ta đưa các ngươi tới đó chờ đã."
Đạo Hoa cũng để ý áo quần Đổng Nguyên Dao ướt sũng, không tiện để y thế này hiện diện, không khỏi ngẩng đầu nhìn Tiêu Dạ Dương, liếc qua áo ngắn tay trên người y.
Tiêu Dạ Dương hiểu ý, nhưng quay mặt lảng tránh, không trả lời.
Không phải y nhỏ nhen, mà vì nếu để áo của y xuất hiện trên người Đổng cô nương, bị người khác trông thấy thì tránh sao khỏi nghi ngờ, y tuyệt không cho phép chuyện đó xảy ra.
Đạo Hoa thấy Tiêu Dạ Dương quay mặt bỏ mặc mình, bỗng chốc thắc mắc, tưởng y không hiểu ý mình, chuẩn bị mở miệng thì thấy Tôn Trường Trạch cởi áo khoác mình đang mặc, khoác lên vai Đổng Nguyên Dao.
Dẫu áo vẫn ẩm ướt, song có còn hơn không.
Đạo Hoa dìu Đổng Nguyên Dao dậy, có lẽ bởi ngâm nước lâu, đôi chân Đổng Nguyên Dao còn yếu mềm, thân thể gục lên trên người Đạo Hoa khiến nàng suýt không thể giữ được.
Tôn Trường Trạch thấy vậy vội nói: "Ta sẽ bồng cô Đổng lên."
Nhìn Đổng Nguyên Dao không từ chối, y liền từ tay Đạo Hoa nhận cô, bồng lên, đi về phía hang đá bên cạnh thác nước.
Đạo Hoa vẫn duy trì hành động hỗ trợ, đờ đẫn nhìn theo bóng dáng xa dần của hai người.
Tiêu Dạ Dương liếc nhìn hai người, rồi không đoái hoài nữa, không quan tâm người khác ra sao vốn là bản tính y, song thấy áo của Đạo Hoa ướt sũng do Đổng Nguyên Dao làm ướt, liền vội cởi áo ngoài mặc cho nàng.
Đạo Hoa nhìn chiếc áo trên người, không khỏi hỏi: "Sao lúc nãy ngươi không đưa áo cho Nguyên Dao? Người ấy cần hơn ta."
Tiêu Dạ Dương đáp: "Cần hơn? Nàng xem xem bây giờ diện mạo thế này có thể ra ngoài được không?"
Đạo Hoa im lặng, áo hè thường mỏng, ướt rồi thì khó đứng đắn khi đối mặt người ngoài.
Tiêu Dạ Dương tiếp: "Chỉ cần ta chăm sóc nàng là đủ rồi, còn những cô khác, ta không thể lòng vòng lo được."
Đạo Hoa liếc y một cái: "Nguyên Dao là bằng hữu của chúng ta."
Tiêu Dạ Dương buột miệng: "Bằng hữu cũng phải tránh để người hiểu lầm."
Đạo Hoa nhìn y, mím môi không nói thêm, nhưng thấy y đang buộc dây áo trước ngực cho mình, liền nhanh tay giật lấy: "Ta tự làm." Nói xong quay người tự buộc lại.
Lần này, Tiêu Dạ Dương ngoan ngoãn buông tay, như vậy sẻ làm chuyện thân mật làm y cũng có phần ngượng ngùng.
Buộc xong áo, Đạo Hoa và Tiêu Dạ Dương đi về phía hang đá.
Đạo Hoa đến, Tôn Trường Trạch liền giao Đổng Nguyên Dao lại cho nàng, rồi ra ngoài hang đi tìm củi.
Tiêu Dạ Dương không tiện vào hang, chỉ đứng ngoài cửa nhìn.
Đổng Nguyên Dao tựa vai vào Đạo Hoa, trầm ngâm nhìn Tôn Trường Trạch bận rộn đi qua lại, trong đầu hiện lại cảnh y cứu nàng thở lúc bị nhốt dưới nước không thể lên bờ.
Chẳng bao lâu, Tôn Trường Trạch nhóm bếp lửa lên.
Thấy tóc Đổng Nguyên Dao còn nhỏ giọt nước, y dồn lửa lớn hơn chút.
Tiêu Dạ Dương thấy má Đạo Hoa đỏ rực bởi ánh lửa liền nói: "Đừng đốt lửa quá lớn, ai mà chịu nổi ngươi rán thế này chứ."
Tôn Trường Trạch ngẩn người, do dự rằng: "Nhưng áo trên người Đổng cô nương đều ướt, lửa lớn chút nàng mới không lạnh."
Đổng Nguyên Dao ngẩng mắt nhìn y, trong lòng thoáng hiện nụ cười.
Lúc ấy, Đắc Phúc vội vã dẫn Vương Mãn Nhi và Hồng Vũ tới.
"Chủ nhân, các người không sao chứ?"
Tiêu Dạ Dương gật đầu chẳng đáp, nhìn Vương Mãn Nhi và Hồng Vũ nói: "Quần áo mang tới chưa? Mau đưa cho các cô nương đổi, kẻo bị cảm lạnh."
(Chương kết)
Đề xuất Cổ Đại: Cộng Cảm Bạo Quân Tiền Phu Hậu, Kiều Kiều Bị Thân Đáo Hồng Ôn