Nam Diên từng nghĩ mình chỉ là một lữ khách qua đường, mang theo hệ thống xuyên sách với nhiệm vụ duy nhất: cảm hóa bạo quân Thẩm Vọng. Nàng đã diễn tròn vai một người vợ tào khang, sinh con đẻ cái, rồi chọn cách tàn nhẫn nhất để rời đi ngay ngày hắn đăng cơ: tự vẫn và buông lời tuyệt tình. Nàng trở về hiện đại, để lại một vị tân đế điên cuồng trong thù hận và nỗi đau mất vợ.
Nhưng định mệnh trêu ngươi, mười năm sau, Nam Diên bất ngờ xuyên trở lại, rơi thẳng lên long sàng của 'chồng cũ'. Lúc này, Thẩm Vọng đã hắc hóa hoàn toàn, ánh mắt nhìn nàng chỉ còn sự tàn độc muốn trả thù.
Cứ ngỡ sẽ là một màn 'ngược luyến tàn tâm', giam cầm đẫm máu, nhưng bước ngoặt dở khóc dở cười xuất hiện: Hai người bị 'Cộng cảm' – chia sẻ mọi giác quan và cảm xúc.
Miệng hắn gầm gừ: 'Trẫm hận nàng thấu xương, trẫm sẽ khiến nàng sống không bằng chết!'
Nhưng thông qua sự cộng cảm, thứ Nam Diên cảm nhận được lại là nhịp tim đập loạn xạ như sấm rền và sự rung động mãnh liệt không thể che giấu của hắn.
Nam Diên hoang mang tột độ: '??? Khoan đã, nói lời tàn nhẫn thì cứ nói, sao mặt chàng lại đỏ bừng, còn tim thì đập nhanh thế kia?'
Đây là một câu chuyện 'gương vỡ lại lành' vừa kịch tính vừa ngọt ngào, nơi những lời đe dọa của bạo quân hoàn toàn bị 'bán đứng' bởi chính cơ thể thành thật của mình.