"Cha, sao cha lại tới đây?"
Lý Đức Dương nhìn thấy ông cụ ở cổng thì hơi ngẩn ra, sau đó nhanh chân bước tới giúp ông tháo chiếc túi hành lý trên vai xuống.
"Nặng thế này? Trong này đựng cái gì vậy?"
Ông cụ không đáp lời mà nghi hoặc nhìn theo bóng lưng bốn người Lâm Thất Dạ đang rời khỏi phòng, sau đó mới thu hồi ánh mắt, thấp giọng hỏi: "Đức Dương, bốn người kia đến đây làm gì?"
Lý Đức Dương sững sờ: "Chỉ là một đám du khách định vào rừng, con khuyên họ quay về rồi, có chuyện gì sao cha?"
Ông cụ lắc đầu: "Không có gì... Đúng rồi, đây là quần áo mùa đông mang cho con, con tắm rửa xon...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 6 giờ 36 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Hiện Đại: Đại Thần Ngươi Nhân Thiết Băng
[Luyện Khí]
Tui quay lại ủng hộ ây, chờ full ko nổi=))
[Luyện Khí]
Đợi truyện edit xong xuôi r tui đọc 1 thể lun, để như bộ Hí Thần là chờ mòn mỏi:v
[Luyện Khí]
Sốp nhớ iem ko ạ:))
[Pháo Hôi]
Trả lờinhớ nha =))
[Luyện Khí]
Trả lời@mon non: Hehe:))
[Luyện Khí]
❤️❤️❤️
[Luyện Khí]
Truyện ngoll
[Luyện Khí]
Hẹ hẹ 🤡
[Luyện Khí]
Iu lun sốp:))
[Pháo Hôi]
Trả lời=)
[Luyện Khí]
Iu truyện
[Luyện Khí]
Hẹ hẹ 🤤
[Luyện Khí]
Tui có cp Uyên Dạ nha=))