Chương 416: Có Chuyện Cần Hỏi
Hạ Dịch?
Cũng được.
Thế là, mấy anh em không còn than vãn, mệt mỏi, ngoan ngoãn hẳn.
Tâm tư của Hạ Tĩnh, ai cũng ngầm hiểu.
Dù họ rất muốn đi cùng Hạ Tĩnh, nhưng dạo này Hạ Dịch trầm lặng, u uất quá, rất cần Hạ Tĩnh khéo léo khuyên nhủ, động viên.
Hạ Tĩnh đi đến trước cửa phòng, cánh cửa hé mở, cô thò đầu vào hỏi: “Ngũ ca, anh thấy được không?”
Cô biết Hạ Dịch đã nghe thấy.
Hạ Tùy nói lớn tiếng như vậy, nhà họ Hạ lại nhỏ thế, không nghe thấy mới là lạ.
Hạ Dịch: “…”
Cũng không phải là không được.
Chỉ là…
“Nhiều người thế này, sao cứ phải là tôi đi?”
Hạ Dịch trầm giọng hỏi.
Hạ Tĩnh cười rạng rỡ: “Vì có chuyện muốn hỏi Ngũ ca mà.”
Vừa dứt lời, Hạ Tùy ở bên cạnh nói chen vào: “Ngũ ca, anh đi đi, có sứt mẻ miếng thịt nào đâu. Em muốn đi mà Hạ Tĩnh còn không cho đi nữa là.”
Hạ Ninh nói ngắn gọn: “Được.”
Hạ Châu hừ lạnh một tiếng, không nói gì thêm.
Hạ Thần mỉm cười dịu dàng: “Ngũ ca cũng lâu rồi chưa gặp Đại ca mà.”
Với cái đà này, nếu anh ấy không đi thì rõ là không biết điều.
Hạ Dịch: “…Được thôi.”
Dù sao thì anh ấy cũng đâu có thù oán gì với Hạ Tĩnh. Ngay cả khi anh ấy nghĩ Hạ Tĩnh ghét mình, thì chuyến này cũng là do cô ấy tự nguyện.
Hạ Tùy cười, đưa tay ngáp một cái: “Ngày nào cũng dậy sớm đi học, khó khăn lắm mới được nghỉ, ngủ thôi, ngủ thôi.”
Hạ Châu lạnh lùng nói: “Hôm nay cậu đi cùng Tiểu Quả, làm tròn nghĩa vụ của một người anh đi.”
Cả nhà có mỗi cậu ta là ngày nào cũng rảnh rỗi, không có việc gì làm là cứ quấn lấy Hạ Tĩnh.
Hạ Tùy “a” một tiếng, lộ vẻ mặt khổ sở: “Thật sự phải là em đi sao?”
“Đương nhiên rồi.”
Hạ Tùy, người bất ngờ được giao nhiệm vụ, đành phải khổ sở kéo Hạ Tiểu Quả lại, ngồi xổm xuống phủi bụi trên mông cậu bé, rồi nói: “Đi nào, anh đưa em đi học đàn piano.”
Hạ Tiểu Quả ngước mắt nhìn Hạ Tĩnh đầy mong đợi, rồi ngoan ngoãn cúi đầu: “Vâng ạ Tứ ca, nhưng đến lớp học thêm anh đừng làm ồn nhé, ở đó còn nhiều bạn nhỏ khác nữa.”
Hạ Tùy mở to mắt: “Sao lại thế được, anh là anh của em mà, đâu phải trẻ con ba tuổi.”
Hạ Tiểu Quả khẽ thở dài, lắc đầu, cảm thấy Tứ ca trông không đáng tin lắm.
Thế là, Hạ Tĩnh kéo Hạ Dịch cùng đi, trước tiên đưa Hạ Tùy và Hạ Tiểu Quả đến trạm xe buýt, đợi họ lên xe rồi mới vào siêu thị gần đó mua một hộp kẹo mút.
“Mua cái này làm gì?” Hạ Dịch hỏi.
Hạ Tĩnh môi đỏ khẽ cong: “Cho Đại ca ăn.”
Hạ Dịch im lặng, anh cảm thấy câu hỏi của mình thật vô nghĩa, và bản thân cũng như một kẻ ngốc, chỉ nghe Hạ Tĩnh nói:
“Ngũ ca, mô hình hóa cảnh quan trong game cần dùng phần mềm gì ạ?”
Hạ Dịch sững sờ, đáp: “Bố của bạn anh dùng 3Dmax, sao em lại hỏi câu này?”
Hạ Tĩnh cười: “Chỉ là tò mò thôi. Thật ra em cũng rất thích chơi game, trước đây từng chơi một game bắn súng, nhưng cảm giác điều khiển quá ảo, bắn mãi không trúng ai, còn được tặng danh hiệu ‘bậc thầy vẽ viền người’ nên đành bỏ cuộc. Ước gì trên đời có một game bắn súng không cần ‘ghìm tâm’ mà vẫn phù hợp cho hội ‘tay mơ’ thì tốt biết mấy.”
Hạ Dịch nhíu mày: “Game đối kháng có độ khó thao tác cao quả thực không phù hợp với con gái. Bố của bạn anh làm game RPG, tức là game nhập vai, chắc sẽ hợp với em hơn.”
Hạ Tĩnh mắt sáng rực: “Ôi, thật sao? Ngũ ca có thể kể chi tiết hơn cho em nghe được không?”
Hạ Dịch mím môi, nghiêm túc miêu tả cho Hạ Tĩnh nghe.
Ban đầu anh cứ nghĩ Hạ Tĩnh nói có chuyện muốn hỏi chỉ là cái cớ, nào ngờ cô ấy thật sự có vấn đề cần anh chỉ giáo, mà những câu hỏi đưa ra thì cái nào cũng hóc búa.
Hạ Dịch chỉ có thể dựa vào kiến thức nông cạn của mình về game để trả lời, cứ thế mà hai người họ chẳng hay biết đã nói chuyện đến tận trường A, thời gian trôi nhanh như tên lửa vậy.
Đề xuất Hiện Đại: Cô Ấy Không Yêu Tôi, Nhưng Khi Tôi Đòi Chia Tay, Cô Ấy Lại Cuống Quýt