Nghị định 【Hư Vô】 bao hàm rất nhiều thứ, 【Mệnh Vận】 vì muốn đón tín đồ của mình trở về nên đã cài cắm không ít phục bút sáng tối trong đó.
【Khi Trá】 thì không như vậy, thứ Hắn quan tâm không phải là con đường sau này của Trình Thực, mà là làm sao lợi dụng nghị định để “vắt kiệt” niềm vui trên người vị Bào Thần của mình.
Hắn gần như đem toàn bộ bản lĩnh gây hấn viết hết vào nghị định, điều khoản tiêu biểu nhất không gì khác ngoài việc “trao đổi tín vật của nhau”.
Trình Thực vẫn luôn hiếu kỳ, tại sao mình cứ phải đối diện với xúc xắc 【Mệnh Vận】 để cầu nguyện và thực hiện Dụ Hành cho 【Khi Trá】, anh cứ ngỡ đó là cái giá của sự tham lam, nào đâu biết rằng đó thực chất là sở thích ác quái của 【Khi Trá】.
Tất nhiên cũng không hoàn toàn là ác ý, 【Khi Trá】 làm vậy cũng là để 【Mệnh Vận】 có thể kịp thời nắm bắt tình trạng của Trình Thực, nhằm lúc Hắn bận rộn thì có thể nhờ đối phương trông nom hộ tín đồ của mình.
Dẫu sao 【Mệnh Vận】 là kiểu như vậy, chỉ cần quan tâm đến Ký Định là đủ, nhưng 【Khi Trá】 thì phải suy tính quá nhiều thứ.
Sự thật đúng là như thế.
Khi 【Mệnh Vận】 tìm thấy Ký Định phù hợp với ý chí của mình, ánh mắt của Hắn chưa từng rời khỏi Trình Thực.
Từ khoảnh khắc Trình Thực rời khỏi điểm khởi đầu của mệnh đồ, Hắn đã luôn quan sát vị tín đồ Khí Thệ này, quan sát từng lời nói cử động, quan sát thái độ của anh đối với tín ngưỡng, quan sát sự trưởng thành của anh trong trò chơi, và vì thế mà hộ giá chèo lái.
Hắn chưa bao giờ cho rằng phàm nhân này là tín đồ của 【Khi Trá】, Hắn cảm thấy mình chỉ là tạm thời “gửi nuôi” tín đồ ở chỗ 【Khi Trá】 mà thôi, sớm muộn gì đối phương cũng sẽ trở về.
Niệm đầu này vẫn luôn vô cùng kiên định, ngoại trừ... lúc đối phương đối diện với xúc xắc 【Mệnh Vận】 mà đọc ra lời cầu nguyện của 【Khi Trá】.
Còn nhớ lần thử thách đầu tiên của Trình Thực, khi anh thoát khỏi sự chú ý của đồng đội, lén lút chui vào con hẻm nhỏ lấy xúc xắc 【Mệnh Vận】 ra, thì thầm khấn vái:
“Dối trá tựa hôm qua, nhạo báng tại hôm nay. Hôm qua ta đã lừa gạt tín đồ của 【Trật Tự】, cho nên hôm nay ta là tín đồ của 【Trật Tự】, Mục sư của 【Trật Tự】, Công Chính Quan!”
Lời vừa dứt, xúc xắc 【Mệnh Vận】 không hề có phản ứng.
Trình Thực ngẩn người giây lát, sắc mặt hơi biến đổi, nhắm thẳng vào viên xúc xắc mà mắng một câu: “Mẹ nó.”
Bị lừa rồi, gã hàng xóm dưới lầu căn bản không phải tín đồ 【Trật Tự】!
Trình Thực phiền muộn đến cực điểm, anh vốn tưởng rằng mình sẽ có một màn ra mắt hoàn hảo, nào ngờ hiện thực lại dạy cho anh một bài học, gã hàng xóm nghe có vẻ cực kỳ thành thật kia cũng chẳng hề thành thật với anh.
Một kẻ khác cũng phiền muộn đến cực điểm chính là 【Mệnh Vận】.
Trốn vào hẻm nhỏ, tay nâng xúc xắc, ánh mắt kích động, lầm rầm khấn hứa... mỗi một hành vi ở đây đều đại diện cho sự coi trọng và sự “thân cận” tuyệt đối của người Dụ Hành đối với Ơn Chủ.
Tuy nhiên, những gì nghe thấy và nhìn thấy lại hoàn toàn khác biệt, khi 【Mệnh Vận】 đang dõi theo thử thách và cảm thấy khá tán thưởng sự cẩn trọng của Trình Thực, thì lời cầu nguyện của 【Khi Trá】 đã thong thả truyền đến tai Hắn.
“Dối trá tựa hôm qua...”
“...”
Tâm trạng tốt đẹp của 【Mệnh Vận】 tan biến ngay lập tức.
Trong hư không không một bóng người, gió lạnh tràn lan, gần như bóp nát sự hư vô, một đôi mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào bóng hình trong thử thách, khoảnh khắc đó, Hắn hận không thể trực tiếp xông vào thử thách, nhét xúc xắc 【Mệnh Vận】 trở lại tay tín đồ, ép anh phải sửa lại lời nói, thành kính vô cùng mà thốt lên một câu:
“Mệnh tựa sao trời, xa tận chân mây.”
Đáng tiếc, tất cả chỉ là ảo tưởng.
Nghị định 【Hư Vô】 đã hạn chế sự phát huy của 【Mệnh Vận】, vào lúc đó, Hắn vẫn muốn tuân thủ hiệp định với Bào Thần, dẫu sao 【Hư Vô】 lý ra nên đồng lòng.
Ừm, “lý ra”.
【Mệnh Vận】 đã không chuyển đạt lần Dụ Hành đầu tiên của Trình Thực cho 【Khi Trá】, bởi vì Hắn biết 【Khi Trá】 chắc chắn đã sớm dõi theo nơi này, đây là màn thử thách đầu tiên của tín đồ, cũng là thử thách do đích thân 【Khi Trá】 ban xuống, đối phương nhất định sẽ không bỏ lỡ.
Nếu 【Khi Trá】 đã thấy rồi, đương nhiên không cần chuyển đạt nữa.
Ngoài ra, 【Mệnh Vận】 cũng có tính toán riêng, Dụ Hành thất bại là một cơ hội rất tốt, đứng từ góc độ vận mệnh mà nói, đây chẳng phải là một lần đáp trả đối với con đường lầm lạc hay sao.
Hắn muốn biết khi vận mệnh đi về phía “bất hạnh”, tín đồ của mình sẽ lựa chọn thế nào, và sẽ làm sao để kéo vận mệnh trở lại quỹ đạo, đây là điều Hắn cần khảo sát, cho nên đối với lần Dụ Hành thất bại này, Hắn rất mong chờ.
Thậm chí vì sự mong chờ này, Hắn đã sớm tìm thấy 【Khi Trá】 trong hư không, nghiêm cấm đối phương ra tay giúp đỡ.
Đối với việc này, 【Khi Trá】 cười nhạo không thôi, trực tiếp quay người rời đi.
Hắn không còn quan tâm Trình Thực có vượt qua thử thách hay không, chỉ cần có 【Mệnh Vận】 ở đó, ít nhất gã Tiểu Sửu kia sẽ không chết được.
Thế nhưng biểu hiện tiếp theo của Trình Thực, có thể gọi là hình mẫu của một “kẻ lừa đảo”, anh căn bản không cần mượn lực lượng của 【Khi Trá】, chỉ dựa vào cái lưỡi dẻo quẹo kia đã lừa cho đám đồng đội quay cuồng trong sương mù.
Suốt quá trình anh đều không lợi dụng tín ngưỡng, nhưng lại không lúc nào là không dâng hiến cho 【Khi Trá】, hành vi “phản bội” này khiến 【Mệnh Vận】 càng thêm tức giận, đến mức sau khi thử thách kết thúc, Hắn lại tìm đến 【Khi Trá】, đánh nhau với đối phương một trận nữa.
“... Ngươi có bệnh à?” 【Khi Trá】 bị làm phiền đến mức không chịu nổi, chửi bới om sòm.
Ánh mắt 【Mệnh Vận】 lạnh lẽo, tư thế sẵn sàng bùng nổ: “Ngươi quả nhiên muốn đánh nhau!”
“...”
Nghe thấy câu này, ngay cả kẻ giỏi tìm chuyện như 【Khi Trá】 cũng phải nghẹn họng.
Vậy thì còn nói gì nữa, đánh thôi.
【Hư Vô】 lại một lần nữa đánh thành một đoàn.
Kể từ đó về sau, những chuyện tương tự còn rất nhiều:
Trình Thực chịu thiệt trong thử thách 【Phồn Vinh】, 【Mệnh Vận】 tìm 【Phồn Vinh】 đánh một trận;
Trình Thực làm mất đạo cụ trong thử thách 【Yêm Miệt】, 【Mệnh Vận】 tìm 【Yêm Miệt】 đánh một trận;
Trình Thực không thu hoạch được gì trong thử thách 【Trầm Mặc】, 【Mệnh Vận】 tìm 【Trầm Mặc】 đánh một trận;
Trình Thực thành thật vượt qua thử thách trong 【Trật Tự】, 【Mệnh Vận】 tìm... 【Khi Trá】 đánh một trận.
Bởi vì Hắn biết Trình Thực căn bản không phải hạng người thành thật, anh không bị ý chí 【Trật Tự】 phán xét thì chứng tỏ anh lại một lần nữa dùng một màn kịch che đậy bản thân để dâng hiến cho 【Khi Trá】, đối với việc này, 【Mệnh Vận】 rất tức giận, 【Khi Trá】 rất “uỷ khuất”.
“Tín đồ của ta dùng trò lừa bịp dâng hiến cho ta, cũng là lỗi của ta sao?”
Mặc dù 【Khi Trá】 ra sức biện hộ, nhưng vẫn không thoát khỏi một trận ẩu đả.
【Mệnh Vận】 dồn hết sức lực, dường như đem tất cả những câu “Dối trá tựa hôm qua” mà mình nghe được trút hết vào mỗi trận đánh.
Nhưng điều thú vị là, mặc dù Hắn luôn nghe, luôn phiền, luôn đánh nhau, nhưng khi thử thách tiếp theo của Trình Thực bắt đầu, Hắn vẫn sẽ treo cao trên hư không, dõi theo từng lời nói cử động của tín đồ.
Mục đích của Hắn rất thuần túy, trước khi tín đồ chưa quay lại con đường 【Mệnh Vận】, Hắn tuyệt đối không thể dung thứ cho đối phương xảy ra bất kỳ bất trắc nào.
Trình Thực cũng thật “có chí khí”, chỉ dựa vào cái tâm thái buông xuôi, tư duy trà trộn, logic ôm đùi, cùng với sự linh hoạt và nhạy bén luôn có thể cứu vãn tình thế vào phút cuối, dù cho trong một số thử thách không thu hoạch được gì, thậm chí có lúc lỗ vốn bù tiền, nhưng ít ra người vẫn chưa từng xảy ra chuyện.
Thế là đủ rồi.
Dõi theo suốt chặng đường, lòng kiên nhẫn của 【Mệnh Vận】 cũng đang bị mài mòn, đôi khi Hắn thậm chí còn nghĩ, có phải ngay từ đầu mình đã tìm sai Ký Định rồi không?
Nếu không thì tại sao vị tín đồ này lại khế hợp với 【Khi Trá】 đến thế, thậm chí khế hợp đến mức đôi khi có thể nhìn thấy bóng dáng của vị Bào Thần đáng ghét kia trên người anh.
“... Nhất định là vì hắn là Ký Định, cho nên hắn khế hợp với mọi tín ngưỡng.”
【Mệnh Vận】 đã không biết là lần thứ bao nhiêu tự an ủi mình như vậy rồi.
[Trúc Cơ]
Hoá ra là Hư Vô chẳng có [ Vận Mệnh ] nào hết:) khổ thân [ Lừa Dối ]
[Trúc Cơ]
lần đầu thấy khi trá nghẹn lời khi nch với thần linh khác
[Luyện Khí]
có khi nào lão Trình Giáp mới là boss cuối hoặc lão Giả thuộc về thế lực có liên can đến thần hay ngay từ đầu ổng chỉ là do Trình Thực tự tạo ra để che đậy quá khứ cô độc của bản thân?
[Trúc Cơ]
ảnh hài dean mà ảnh khổ=(((
[Trúc Cơ]
Càng đọc càng thương, ai cũng khổ
[Trúc Cơ]
Truyện hay gần chết, nhân vật chết gần hết
[Kim Đan]
Mấy chương cận kiến chi hội viết cái gì chả hiểu gì cả, cứ như lặp đi lặp lại 1 vấn đề không gắn kết đc mấy chương trước sau
[Trúc Cơ]
Truyện hoàn hảo, chỉ có mấy quả tên mông cổ trong bối cảnh tây phương là...kỳ cực cục kỳ 😞
[Kim Đan]
Trả lờiTên phiên âm á, mấy chap sau cũng có chap để tên tây, mà nó cứ lẫn lộn tên nhân vật tùm lum, tình tiết đã lú lộn tên x2 cái lú luôn 🥴
[Luyện Khí]
chương 93 tt thành ký ức
[Trúc Cơ]
Càng ngày càng kích thích Ca ngợi [Khi Trá]!