Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 154

Chương 154

Đại hoàng tử đang cơn lôi đình!

Tam hoàng tử tiến đến bên cạnh Đại hoàng tử, ôn tồn an ủi: "Đại hoàng huynh, phụ hoàng chỉ là nhất thời nóng giận, Cần vương thúc cũng đã nói huynh bị người ta tính kế rồi. Chờ phụ hoàng nguôi giận, huynh đi nhận lỗi là được, đến lúc đó đệ sẽ đi cùng huynh!"

"Đại hoàng huynh, huynh đừng buồn nữa, đệ sẽ trút giận thay huynh!" Lục hoàng tử cũng lên tiếng.

"Cũng chỉ có các đệ là còn chút tình nghĩa huynh đệ!" Đại hoàng tử ôm đầu, rầu rĩ nói.

Đại hoàng tử vội vàng đến Thái y viện để băng bó vết thương trên đầu một chút, sau đó lập tức đi tìm Phó thự lệnh Lâm Lễ Nhạc của Thái Nhạc thự để tính sổ!

Lại nói về cả nhà đại phòng, bọn họ đã phải trải qua bao vất vả mới đến được kinh thành để vào Nhạc thự.

Bởi vì đây là lần đầu tiên đi xa đến kinh đô, lại không có kinh nghiệm, nên bọn họ đã phải ngủ đầu đường xó chợ suốt mấy đêm liền.

Trên đường đi còn gặp phải sơn tặc, Ôn Ngọc suýt chút nữa đã bị bắt đi làm áp trại phu nhân.

May mắn thay họ gặp được quý nhân, đám sơn tặc vừa thấy xe ngựa của quý nhân đã sợ đến mức lập tức tháo chạy.

Nếu không, hậu quả thật sự không thể tưởng tượng nổi, có lẽ cả tính mạng cũng đã bỏ lại trên đường đi rồi!

Lâm Lễ Nhạc vừa được thăng chức tăng lương nên tâm tình vô cùng sảng khoái. Khi nghe thuộc hạ báo có người tên Ôn Gia Phú đến tìm, ông ta lập tức đích thân đi ra ngoài đón tiếp: "Ôn huynh! Cuối cùng huynh cũng đến kinh thành rồi!"

Cả nhà đại phòng cung kính hành lễ với ông ta.

Quan chức ở kinh thành! Đúng là không thể so sánh với Huyện lệnh ở quê nhà được!

"Không cần đa lễ, ta đã chuẩn bị xong phòng ốc rồi! Để ta dẫn mọi người qua đó!"

Đúng lúc này, Đại hoàng tử hùng hổ đi tới.

Lâm Lễ Nhạc vừa thấy Đại hoàng tử đến, liền vội vàng tiến lên phía trước, cung kính hành lễ: "Hạ quan tham kiến Đại hoàng tử!"

Người nhà đại phòng vừa nghe thấy danh xưng Đại hoàng tử thì càng thêm kích động!

Trời ạ! Vừa mới chân ướt chân ráo đến đây đã có thể làm quen với Đại hoàng tử sao?

Đây đúng là vận may lớn cỡ nào chứ?

Cả nhà vội vàng hành lễ theo: "Thảo dân Ôn Gia Phú tham kiến Đại hoàng tử!"

"Dân phụ Chu thị tham kiến Đại hoàng tử!"

"Dân nữ Ôn Ngọc tham kiến Đại hoàng tử!"

Đại hoàng tử vốn dĩ định tìm Lâm Lễ Nhạc để tính sổ.

Vừa nghe thấy Ôn Gia Phú tự giới thiệu, ông ta liền liếc mắt nhìn qua: "Ngươi chính là Ôn Gia Phú?"

"Chính là thảo dân!"

"A—"

Đại hoàng tử chẳng nói chẳng rằng, tung một cú đá thẳng cánh!

Sau khi tan triều, Nạp Lan Cẩn Niên đi đến Ngự thư phòng.

"Chuyện của tên thảo dân kia là thế nào?" Hoàng thượng hỏi. Một kẻ dân đen nhỏ bé mà lại có bản lĩnh tính kế cả con trai của trẫm sao?

Nạp Lan Cẩn Niên thong thả giải thích ngọn ngành một lượt.

"Khốn nạn! Thật là khốn nạn! Một kẻ dựa vào chính thê mới có được vinh hoa phú quý mà cũng xứng nạp bình thê sao?! Chuyện này rõ ràng là sủng thiếp diệt thê! Còn dám chiếm đoạt gia tài của chính thê! Loại nam nhân này có cũng như không!"

Hoàng thượng cầm lấy tách trà uống một ngụm để đè nén lửa giận trong lòng!

"Lời Hoàng huynh nói thật chí lý! Cho nên Hoàng huynh à, huynh hãy hạ chỉ giúp Vương thị hưu phu đi!" Nạp Lan Cẩn Niên bâng quơ nói một câu.

 

"Phụt!"

 

Hoàng thượng phun một ngụm trà ra thật xa!

 

Từ khi nào thánh chỉ của ông đã trở nên vô giá trị như vậy?

 

Còn dùng để giúp người ta ly hôn chồng?

 

Vậy chẳng phải tên của ông sẽ bị lưu lại một nét cười chê trong lịch sử sao?

 

Hoàng thượng nghiêm túc nói: "Thánh chỉ này trẫm không thể hạ!"

 

Ông muốn lưu danh muôn thuở, chứ không phải để lại tiếng xấu ngàn năm!

 

Càng không muốn hậu nhân sau này khi đánh giá về ông, lại nói ông là một vị hoàng đế thích lo chuyện bao đồng nhất!

 

"Vì sao không thể hạ?"

 

Hoàng thượng định nói gì đó, nhưng biết hoàng đệ của mình nếu không đạt được mục đích sẽ không chịu bỏ qua, ông bèn sửa lời: "Được rồi, chờ ngày mai gặp Tuệ An huyện chúa rồi nói sau!"

 

Nạp Lan Cẩn Niên nghe xong liền đứng dậy: "Hoàng huynh, con trai của huynh đoạt công lao của người ta, chuyện ban chỉ này huynh cứ từ từ mà suy nghĩ. Tránh cho sau này, người ta cũng không dám lập công nữa!"

 

Hoàng thượng: "..."

 

Cho nên ông đang bị uy hiếp sao?

 

Nạp Lan Cẩn Niên sau khi rời khỏi ngự thư phòng cũng vội vàng ra cung.

 

Trong cung, Thái hậu cho người đến ngự thư phòng mời Nạp Lan Cẩn Niên.

 

Cung nữ trở về bẩm báo: "Cẩn Vương đã rời cung rồi ạ."

 

Thái hậu: "..."

 

Nghịch tử bất hiếu, còn chưa đến năm mới đã vội vàng rời nhà trốn đi, vài tháng sau mới chịu quay về, vậy mà về rồi cũng không thèm đến liếc mắt nhìn lão nương này một cái, rốt cuộc là có chuyện gì?

 

Trong lòng hoàn toàn không có vị lão mẫu thân này sao?

 

Nạp Lan Cẩn Niên sau khi vội vã trở lại Vương phủ, phát hiện Lương Tử Vận đã hẹn mấy tỷ muội Ôn Noãn đi dạo kinh thành.

 

Lúc này Nạp Lan Cẩn Niên mới sực nhớ, dường như hắn đã quên đến Khang Ninh cung thăm Thái hậu, thế là lại phải tiến cung một chuyến nữa.

 

Trên đường phố kinh thành.

 

Bởi vì Thiên Thu yến sắp đến, sứ giả các quốc gia cũng đã tề tựu, vì thế đường phố vô cùng náo nhiệt, đôi khi còn có thể thấy một đội binh lính tuần tra đi qua.

 

Lương Tử Vận cùng ba tỷ muội Ôn Noãn đang ở trong một tiệm trang sức lớn nhất kinh thành.

 

Ngày mai chính là Thiên Thu yến, nàng đã đặt hai bộ trang sức ở nơi này, trong đó có một bộ là dành cho Ôn Noãn.

 

Lương Tử Vận dẫn các tỷ muội Ôn Nhu lên lầu hai chọn trang sức, Ôn Noãn cũng đã chọn xong phần của mình.

 

Ôn Noãn đi xuống lầu, thấy các đồ bằng ngọc trong cửa hàng đều được chạm trổ rất tinh mỹ. Nàng đi dạo một vòng rồi chọn vài miếng ngọc bội, chất lượng ngọc tuy không quá tốt nhưng kiểu dáng rất đẹp, lại được chạm khắc khéo léo: "Chưởng quầy, bọc lại giúp ta!"

 

Sau khi mua xong, trở về nàng sẽ dùng mây tía để nuôi dưỡng chúng. Đợi đến khi cửa hàng trang sức của nàng khai trương, giá bán của những miếng ngọc bội này có thể tăng lên gấp đôi.

 

Hôm nay Quách Minh Diễm cùng vài quý nữ trong kinh thành hẹn nhau đến nơi này để lấy trang sức đã đặt từ trước.

 

Ngày mai ai cũng muốn tiến cung tham gia Thiên Thu yến, nên tất cả đều ăn mặc rất xinh đẹp!

 

Quách Minh Diễm vừa thấy Ôn Noãn, một luồng căm hận trong lòng không thể nào đè nén được!

 

Nàng ta nhìn mấy miếng ngọc bội rẻ tiền trong tay Ôn Noãn, ánh mắt hiện lên vẻ khinh thường rõ rệt.

 

Nàng ta mỉm cười tiến lên: "Ôn cô nương cũng đến kinh thành sao? Thân phận của cô nương cao quý, đeo loại ngọc bội này làm sao xứng với địa vị của mình, như vậy chẳng phải sẽ làm trò cười cho thiên hạ sao? Để ta chọn giúp cô nương một kiểu nhé!"

 

Ôn Noãn thản nhiên nhìn nàng ta, đáp: "Không cần đâu."

 

"Ôn cô nương không đủ bạc sao? Cũng khó trách, thu nhập một năm của nhà nông chẳng đáng là bao. Không sao cả, để ta tặng cô một bộ vậy!"

 

Ôn Noãn nghe vậy liền mỉm cười: "Được thôi!"

 

Đồ tặng không, có lý gì nàng lại không lấy chứ?

 

Sau đó, Ôn Noãn quay sang nói với chưởng quầy: "Chưởng quầy, hãy lấy bộ trang sức đắt nhất, cũng là bảo vật trấn cửa tiệm của các người ra đây! Chính là bộ trang sức khảm đá quý màu đỏ giá hai vạn lượng kia, Quách cô nương sẽ trả tiền cho ta."

 

"Được. Tuệ An huyện chúa xin chờ một chút!"

 

Sắc mặt Quách Minh Diễm cứng đờ. Người này không biết tự trọng và xấu hổ là gì sao? Sao nàng ta có thể mặt dày đến mức đòi nàng tặng món trang sức đó chứ!

 

Nông dân thì mãi là nông dân, da mặt thật dày không chịu nổi.

 

Quách Minh Diễm liếc mắt nhìn Đàm Thị Uyển.

 

Đàm Thị Uyển của phủ Vĩnh Xương Bá lập tức hiểu ý, ả liếc nhìn Ôn Noãn từ đầu đến chân một lượt: "Minh Diễm, người này là ai vậy? Sao lại không biết xấu hổ, mở miệng đã đòi người ta tặng món trang sức quý nhất cửa tiệm. Thật mất mặt!"

 

Lý Uyển Uyển, nữ nhi của Thừa tướng cũng khinh khỉnh nhìn Ôn Noãn: "Có vài người căn bản không biết liêm sỉ là gì, hạng người này mà cũng xứng đeo bảo vật trấn tiệm của Ngọc Phương Trai sao? Minh Diễm, không cần phải quan tâm nàng ta, nàng ta thấy cô thiện tâm nên muốn leo lên đầu cô ngồi đấy! Rõ ràng là coi cô như kẻ ngốc để đào mỏ!"

 

Đặng Lạc Sam, nữ nhi của Hộ bộ Thị lang cũng gật đầu: "Đúng vậy! Thật không biết xấu hổ! Con gái nhà nông thì mãi là con gái nhà nông, không mua nổi thì đừng vào cửa tiệm đắt tiền như thế này!"

 

Các nàng không biết Ôn Noãn là ai, nhưng vì có mối quan hệ tốt với Quách Minh Diễm nên đương nhiên phải lên tiếng bênh vực. Hơn nữa, cô nương nhà quê này quả thật quá mức không biết điều!

 

Ôn Noãn bật cười: "Sao vậy? Tặng không nổi à? Ta cũng đâu có ép cô tặng! Không cần giả vờ tử tế nữa sao?"

 

Quách Minh Diễm biến sắc. Đứa con gái nhà nông này dám làm ầm ĩ trước mặt nàng ta, nàng ta vừa nói cái gì cơ?

 

Bát công chúa lúc này cũng bước đến: "Vị cô nương này, chắc cô không biết, mấy hạng người này chỉ là giả vờ tốt bụng thôi! Nếu thật sự có lòng tặng quà, chẳng phải nên tặng món tốt nhất sao? Có tâm thì không cần cô nói, người ta cũng tự khắc tặng món quý nhất rồi! Giờ lại mắng cô không biết xấu hổ, rõ ràng là giả nhân giả nghĩa! Loại người này đúng là vừa muốn làm kỹ nữ vừa muốn lập bàn thờ! Cô đừng thèm để ý đến bọn họ!"

 

Đám tiểu thư thấy Bát công chúa xuất hiện thì mặt mũi biến sắc. Các nàng bị Bát công chúa mắng đến đỏ mặt tía tai nhưng không một ai dám cãi lại.

 

Ôn Noãn cười đáp: "Ta biết chứ, cho nên mới cố ý thử nàng ta một chút! Ta với nàng ta vốn không quen biết, vô duyên vô cớ lại đòi tặng quà, người bình thường đều sẽ thấy có vấn đề!"

 

Bát công chúa gật đầu: "Đúng vậy! Sau này phải cẩn thận với nàng ta một chút, nếu không bị tính kế lúc nào không hay đâu! Đúng rồi, cô tên gì? Sau này ai dám gây phiền phức cho cô thì cứ đến tìm ta! Cái kinh thành này, có quá nhiều kẻ thích ỷ thế hiếp người!"

 

Cái miệng không nể nang ai của cô nương này, nàng thích! Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn, Bát công chúa quyết định kết giao với vị này. Nàng thật sự rất ghét Quách Minh Diễm. Chưa từng thấy ai vô sỉ, mặt dày như người nhà họ Quách!

 

Quách Minh Diễm tức giận đến mức huyệt thái dương giật liên hồi: "Ôn cô nương, tôi có lòng tốt, không ngờ cô lại coi tôi thành kẻ lòng lang dạ thú!"

 

Ôn Noãn hơi hơi nghiêng đầu, vẫn giữ vẻ mặt ngây thơ nói: "Cho nên, cô định tặng thật sao? Vậy thì cho tôi xin lỗi nhé! Lúc nãy thật sự rất xin lỗi vì đã hiểu lầm cô! Quách cô nương, cô đúng thật là vừa xinh đẹp vừa lương thiện! Người gặp người thích, xe thấy xe chở, đến quan tài thấy cũng phải tự mở nắp ra!"

 

Dùng bạc hung hăng nhục nhã nàng đi!

 

Nàng không ngại đâu!

 

Đưa thêm mấy thứ nữa cũng được!

 

Bát công chúa thật sự yêu chết vị cô nương đang liến thoắng trước mắt này rồi!

 

Cái miệng độc địa này giống hệt Cẩn Vương thúc, hơn nữa còn biết lừa bạc của người ta nữa chứ!

 

Lúc này vừa hay chưởng quầy bưng bộ trang sức trấn cửa hàng đi ra.

 

Bát công chúa nhanh chóng nhận lấy, nhét vào trong lòng Ôn Noãn, sau đó nói với chưởng quầy: "Bạc cứ tìm Quách cô nương mà đòi, nếu nàng không mang theo nhiều bạc như thế thì cứ ghi nợ trên danh nghĩa phủ Tướng quân, nghe rõ chưa? Đây là lòng tốt của nàng ấy muốn tặng cho vị cô nương này!"

 

Bát công chúa nói xong, lại quay sang Quách Minh Diễm: "Quách cô nương đúng là vừa xinh đẹp vừa tốt tính, trước kia ta đã nhìn lầm ngươi rồi!"

 

Sắc mặt Quách Minh Diễm lúc này còn rực rỡ hơn cả bảng pha màu!

 

Đám quý nữ đứng chung một chỗ với nàng ta cũng kinh ngạc tới mức choáng váng!

 

Hai người này thật vô sỉ, quả thật đã làm đảo lộn nhận thức của bọn họ!

 

Lúc này Lương Tử Vận và ba tỷ muội Ôn Nhu từ trên lầu đi xuống.

 

Thấy cảnh tượng giương cung bạt kiếm, nàng hơi thoáng kinh ngạc!

 

Nhưng nghĩ đến việc mấy người Quách Minh Diễm đều ái mộ Cẩn Vương, nàng liền hiểu ra ngay.

 

Nàng mỉm cười rồi hành lễ với Bát công chúa: "Bát công chúa."

 

Bát công chúa thấy nàng thì phấn khởi bảo: "Tử Vận, ngươi có nhìn trúng món gì không? Hôm nay Quách cô nương vô cùng thiện tâm, muốn tặng trang sức cho mọi người đấy!"

 

Lương Tử Vận liếc mắt nhìn Quách Minh Diễm một cái, sau đó cười nói: "Thật ra cũng có chọn được mấy bộ."

 

Lần này Quách Minh Diễm không đợi Bát công chúa kịp mở miệng, liền gằn giọng: "Ôn cô nương là con gái gia đình nông thôn, không có bạc nên coi như tôi làm phúc cho kẻ nghèo khổ chút tiền, nhưng các người đều là quý nữ nhà giàu, tôi sẽ không tặng đâu!"

 

Nói xong, nàng ta ném xuống hai tấm ngân phiếu rồi vội vàng rời đi!

 

Đám người Lý Uyển Uyển nhanh chóng đuổi kịp.

 

Các nàng lo lắng Bát công chúa sẽ lừa bạc của các nàng.

 

Bát công chúa "phi" một tiếng, lớn tiếng nói: "Đồ quỷ bủn xỉn, rõ ràng là không nỡ chi bạc! Giả vờ hào phóng làm gì chứ!"

 

Quách Minh Diễm lảo đảo một cái, may sao nàng có võ nghệ, nếu không chắc đã ngã quỵ giữa đường rồi!

Đề xuất Xuyên Không: Sau Khi Trọng Sinh, Ta Đồng Ý Đổi Tim Cho Tỷ Tỷ
BÌNH LUẬN
Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bạn đã lên chương nhé

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Truyện cuốn quá, hóng full ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Vui quá có chương mới rồi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

3 tháng trước
Trả lời

Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

Trả lời
3 tháng trước

Hôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện