Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 606: Chỉ là hư danh

Khắp Đại Đô thành ai mà không biết, Trấn Quốc Công chúa đó là người dưới trướng Thái tử, lần này Phù Nhược Hề vung đao với Thái tử suýt nữa lấy mạng Thái tử, chính là Trấn Quốc Công chúa chém đứt một cánh tay của Phù Nhược Hề, cứu mạng Thái tử.

Nhưng vừa chuyển ý, Phù đại phu nhân nghĩ tới đích trưởng tử của mình đã đính hôn với biểu muội của Trấn Quốc Công chúa, vội vàng kéo kéo ống tay áo con trai mình, ra hiệu cho con trai lát nữa nói chuyện với Trấn Quốc Công chúa, hy vọng Trấn Quốc Công chúa niệm tình biểu muội cùng con trai mình bàn chuyện hôn sự, mà nói giúp với Thái tử vài lời, không cầu bảo toàn Phù gia... chỉ cầu đừng liên lụy tới chi cả bọn họ.

Dù sao Phù gia đã phân gia, chi cả đã phân ra ngoài, những chuyện Phù Nhược Hề làm, nhị phòng bọn họ tự mình gánh vác là được rồi.

Đích tử của chi cả cau mày, vẻ mặt rất không tình nguyện, cúi đầu giả vờ như không cảm thấy gì, dịch người sang một bên.

Phu nhân chi cả Phù gia còn muốn đi kéo con trai, liền thấy Nhị phu nhân Lưu thị đã bước qua ngưỡng cửa, đành phải cùng tân khách hành lễ.

Lưu thị thắp hương xong, dùng khăn chấm chấm mắt, cùng phu nhân chi cả Phù gia và thê thất La thị của Phù Nhược Hề hàn huyên vài câu bảo trọng, liền được Tam phu nhân Phù gia mời ra phía sau uống trà.

Bạch Khanh Ngôn thắp hương xong, nhìn chằm chằm bài vị Phù lão thái quân, thành tâm cúi đầu ba cái.

Lúc nàng chỉ điểm Phù lão thái quân đi tìm Thái tử, quả thực không nghĩ tới Phù lão thái quân sẽ đi tới bước này.

Thấy Bạch Khanh Ngôn hành lễ xong định đi, phu nhân chi cả Phù gia vội vàng đứng dậy gọi một tiếng: “Trấn Quốc Công chúa!”

Bạch Khanh Ngôn quay đầu nhìn phu nhân chi cả Phù gia.

Phu nhân chi cả Phù gia đứng dậy muốn kéo con trai mình dậy, con trai bà cau mày rụt cánh tay lại, đáp lễ Bạch Cẩm Sắt đang thắp hương hành lễ, không hề nể mặt mẫu thân chút nào.

Phu nhân chi cả Phù gia ngượng ngùng cười cười nói: “Đây là đích tử chi cả Phù gia chúng tôi, đã đính hôn với con gái của Hồng Lô Tự Khanh Đổng đại nhân... biểu muội của Trấn Quốc Công chúa, cũng coi như là muội phu của Trấn Quốc Công chúa rồi.”

Bạch Khanh Ngôn nhìn đích tử chi cả Phù gia đang rũ mắt đỏ hoe, thật lòng thương tâm, gật đầu, theo Tam phu nhân Phù gia đi tới nơi nghỉ ngơi của tân khách phúng viếng.

Huynh trưởng của Phù Nhược Hề là nam tử, không tiện tiễn Bạch Khanh Ngôn ra phía sau nghỉ ngơi, vốn trông cậy vào vợ mình đi, lại thấy vợ mình chỉ lo hạ thấp giọng mắng con trai, mày nhíu chặt, không lên tiếng quỳ một bên.

Thê thất La thị của Phù Nhược Hề, nhìn theo bóng lưng Bạch Khanh Ngôn, đợi Bạch Cẩm Sắt thắp hương đáp lễ xong, thấy không còn ai tới cửa nữa, mượn cớ đi thay y phục đứng dậy, đi tìm Bạch Khanh Ngôn.

Lưu thị bưng chén trà, nhìn Phù gia vắng vẻ, nhớ tới lúc Bạch gia làm tang lễ chỉ có nhà họ Đổng tới cửa, thở dài một tiếng, không khỏi cảm thán thói đời nóng lạnh trong lòng.

Phù gia làm tang lễ, thế mà lại vắng như chùa Bà Đanh, thanh tịnh đến mức khiến lòng người không dễ chịu chút nào.

Lưu thị còn nghe nói, các tướng lĩnh An Bình đại doanh hộ tống Thái tử về Đại Đô, đêm qua đều bị mời vào Đại Lý Tự, chắc hẳn những tướng lĩnh đó vẫn còn ở Đại Lý Tự chưa ra, nếu không Phù gia cũng không vắng vẻ thế này.

Bạch gia bọn họ nhờ vào danh tiếng hiển hách đời đời trung nghĩa, Hồng Nho Quan Ung Sùng và Thôi Thạch Nham lão tiên sinh đều tới cửa phúng viếng, sau này cũng vì Bạch gia còn có Đại Trưởng công chúa ở đó, có A Bảo ở đó, Bạch gia lúc này mới không sụp đổ.

Nhưng Phù gia lần này, có thể thoát khỏi cảnh tịch thu gia sản chém đầu cả nhà đã là chuyện may mắn rồi, cũng hèn chi không ai tới cửa.

Lưu thị nghĩ ước chừng thêm một lát nữa nhà họ Đổng sẽ tới người, nhà họ Đổng và Bạch gia là thông gia, với Phù gia... tuy rằng chưa gả qua, trao đổi canh thiếp cũng coi như là thông gia đi, chắc chắn sẽ tới.

Nghĩ tới đây, Lưu thị nhìn về phía Bạch Khanh Ngôn đang thong thả thổi hơi vào chén trà, chỉ hy vọng Bạch Khanh Ngôn cách xa vị biểu muội đó của nàng một chút, đừng để bị vị biểu muội thứ xuất đó liên lụy làm hỏng danh tiếng, A Bảo của bọn họ còn chưa thành thân đâu!

Tuy nói A Bảo này con cái gian nan, nhưng ai nói gian nan thì nhất định không có chứ? Bà còn đang muốn tìm cho A Bảo một mối hôn sự tốt, để những kẻ lấy chuyện A Bảo con cái gian nan ra nói ra nói vào phải im miệng.

Lưu thị uống một ngụm trà nóng, vừa đặt chén trà xuống, liền thấy thê thất La thị của Phù Nhược Hề mặc hiếu phục bước qua ngưỡng cửa, sau khi gật đầu với Lưu thị, hành lễ với Bạch Khanh Ngôn: “Trấn Quốc Công chúa, có thể mượn bước nói chuyện không?”

“Phù phu nhân...” Lưu thị vội vàng đứng dậy đi tới, chắn trước mặt Bạch Khanh Ngôn, cười híp mắt nói, “Không biết Phù phu nhân có chuyện gì?”

Lưu thị đây là sợ La thị dùng cái chết của Phù lão thái quân để đóng giả đáng thương, cầu xin Bạch Khanh Ngôn giúp đỡ nói giúp cho Phù Nhược Hề, lại bày ra chuyện gì đó như Bạch Khanh Ngôn không đồng ý thì không đứng dậy, đây chẳng phải là làm khó Bạch Khanh Ngôn sao!

Cho nên, Lưu thị dứt khoát đứng dậy chắn thay Bạch Khanh Ngôn, dập tắt khả năng cầu xin của La thị.

Bạch Khanh Ngôn biết Lưu thị đây là đang bảo vệ nàng, đứng dậy kéo kéo ống tay áo Lưu thị: “Nhị thẩm, không sao đâu ạ!”

Lưu thị nghe vậy, cũng không giả vờ cười nữa, chỉ nói với La thị: “Phù phu nhân, chuyện Phù lão thái quân qua đời, xin hãy nén bi thương, nhưng... cũng xin Phù phu nhân đừng làm khó Đại cô nương nhà chúng tôi, nó tuy nói là Trấn Quốc Công chúa, nhưng cũng chỉ là một cái danh hão mà thôi, không phải công chúa hoàng gia thật sự, lời nói cũng không có mấy trọng lượng.”

La thị vội vàng hành lễ với Lưu thị: “Bạch Nhị phu nhân yên tâm, hôm nay Bạch gia có thể tới cửa phúng viếng, Phù gia trên dưới đều ghi tạc trong lòng, sao có thể mặt dày mày dạn, làm khó Trấn Quốc Công chúa nữa.”

Có sự đảm bảo của La thị, Lưu thị lúc này mới tránh người ra, dặn dò Bạch Khanh Ngôn nói vài câu rồi về.

Bạch Khanh Ngôn gật đầu, theo thê thất La thị của Phù Nhược Hề đi tới nơi hẻo lánh.

La thị vừa tới nơi hẻo lánh, liền lập tức quỳ trước mặt Bạch Khanh Ngôn, nước mắt đầy mặt: “Trấn Quốc Công chúa, hôm qua trước khi thi thể mẹ chồng tôi được đưa về, từng sai trung bộc đưa tin về, chỉ nói bảo tôi tin Trấn Quốc Công chúa, sau đó mẹ chồng liền đi rồi. Nay Phù Nhược Hề bị nhốt trong ngục Đại Lý Tự, đêm qua... nghe nói Lữ đại nhân chưa lấy được lời khai từ miệng Nhược Hề, liền đem các tướng lĩnh An Bình đại doanh đi theo Nhược Hề về cũng mời vào Đại Lý Tự, tôi là hoang mang tột độ, không biết phải làm sao, cầu Trấn Quốc Công chúa cho biết, nay tôi có thể làm được gì!”

“Phù phu nhân mau mau đứng lên!” Bạch Khanh Ngôn đỡ La thị dậy, “Phù phu nhân nay cái gì cũng không cần làm, lo liệu tốt tang lễ cho Phù lão thái quân là được rồi, Thái tử nhất định sẽ bảo vệ mọi người Phù gia, bà yên tâm.”

La thị nén đau lòng gật đầu, khóc không thành tiếng: “Tạ Trấn Quốc Công chúa! Tạ Trấn Quốc Công chúa...”

·

Phía trước chị dâu cả của Phù Nhược Hề thấy La thị không thấy tăm hơi, đoán được La thị chắc chắn là đi tìm Bạch Khanh Ngôn cầu xin, trong lòng lập tức nổi trận lôi đình, La thị thật đúng là mặt dày quá thể, tính ra... vị Trấn Quốc Công chúa đó và chi cả bọn họ mới là thân thích, La thị thế mà lại cướp trước mặt bà đi tìm Bạch Khanh Ngôn cầu xin.

Thế này không được! Sự sống chết của Phù Nhược Hề bà không quản được, nhưng nhất định phải bảo vệ chi cả bọn họ!

Phu nhân chi cả Phù gia sợ La thị lợi dụng chút tình phận thân thích giữa chi cả bọn họ và Trấn Quốc Công chúa... cầu xin Trấn Quốc Công chúa bảo vệ Phù Nhược Hề, vạn nhất Thái tử không cho, chi cả bọn họ phải làm sao?

Bà phải nhanh chóng đi tìm Trấn Quốc Công chúa, cầu xin cho chi cả mới được!

Chương đầu tiên, tiếp tục lăn lộn cầu vé tháng! Thứ hai tuần sau sẽ thêm chương cho các bảo bối nhé! Đáp tạ tháng trước các bảo bối đã bỏ vé tháng cho tác giả quân đầu hói! Tuy rằng tháng trước chúng ta không đứng thứ ba, tháng này chúng ta nỗ lực là được rồi!

(Hết chương này)

Đề xuất Ngược Tâm: Cha Mẹ Bị Bắt Cóc Đòi Vạn Lượng Tiền Chuộc, Thê Tử Lại Để Mặc Kẻ Ác Sát Hại
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện