Nếu không, chi cả e là phải chìm theo con thuyền Phù gia này rồi.
Thế nào thì chi cả và nhị phòng của Phù Nhược Hề đã phân gia, Trấn Quốc Công chúa sẵn lòng giúp một tay, vẫn có thể cứu được chi cả.
Phu nhân chi cả Phù gia đang định đứng dậy, liền nghe bên ngoài bẩm báo, nhà họ Đổng tới phúng viếng.
Phu nhân chi cả Phù gia trong lòng vui mừng, vươn cổ nhìn ra ngoài, quả nhiên thấy Hồng Lô Tự Khanh Đổng đại nhân dẫn theo gia quyến tới rồi.
Đổng đại nhân chính là cậu của Trấn Quốc Công chúa, vị Đổng phu nhân Tống thị đó là mợ của Trấn Quốc Công chúa, lát nữa bà đích thân dẫn Tống thị ra phía sau uống trà, liền có thể thuận lý thành chương bắt chuyện được với Trấn Quốc Công chúa, cũng để Trấn Quốc Công chúa biết... chi cả bọn họ mới là thông gia của nhà họ Đổng, có cầu xin chăm sóc... cũng nên là chăm sóc chi cả bọn họ mới đúng.
Đổng Thanh Bình thắp hương xong, mọi người Phù gia đáp lễ sau đó, huynh trưởng của Phù Nhược Hề đứng dậy đích thân dẫn Đổng đại nhân đi về phía hậu đường nơi khách nam uống trà nghỉ ngơi, không khỏi cùng Đổng Thanh Bình cảm thán thói đời nóng lạnh, lại liên tục cảm ơn Đổng Thanh Bình, và Trấn Quốc Công chúa có thể vào lúc Phù gia đang ở đầu sóng ngọn gió, tới Phù gia phúng viếng lão thái quân.
Bạch Khanh Ngôn cũng tới Phù gia, hoàn toàn nằm trong dự liệu của Đổng Thanh Bình, gia phong nhà họ Bạch từ trước đến nay luôn cương trực như vậy.
Và hôm nay, Đổng Thanh Bình đã dặn dò Tống thị, gặp được Bạch Khanh Ngôn dù thế nào cũng phải mời Bạch Khanh Ngôn tới Đổng phủ một chuyến, ông còn có việc quan trọng muốn nói với Bạch Khanh Ngôn.
Đợi Tống thị dẫn theo Đổng Đình Dư thắp hương xong, cùng Phù đại phu nhân và Phù tam phu nhân nói lời bảo trọng, Phù đại phu nhân liền vội vàng kéo con trai mình tới thỉnh an Tống thị.
Thấy con trai mình xị mặt vẻ mặt không tình nguyện, Phù đại phu nhân vội vàng mời Tống thị đi về phía nơi khách nữ nghỉ ngơi ở phía sau.
Vì không thấy Đổng Đình Phương, Phù đại phu nhân đặc biệt hỏi một câu: “Đình Phương sao không tới, Trấn Quốc Công chúa và Nhị phu nhân nhà họ Bạch cùng Thất cô nương cũng đều tới rồi, tôi vốn còn nghĩ Đình Phương lâu ngày không gặp Trấn Quốc Công chúa, lần này gặp được có thể nói chuyện tử tế đấy.”
Tống thị trong lòng biết rõ chút tâm tư đó của Phù đại phu nhân, sắc mặt hơi khó coi, cười cười nói: “Đình Phương ba ngày trước đã bệnh rồi, hôm nay không thấy chuyển biến tốt ngược lại còn nặng hơn, nên không mang theo qua đây, còn xin Phù đại phu nhân lượng thứ.”
Phù đại phu nhân đối với vị con dâu vốn dĩ vô cùng không hài lòng này, lại quan tâm hẳn lên: “Gần đây Đại Đô thành tiết trời này sáng sớm và ban đêm gió lạnh, buổi trưa nóng, Đình Phương thể chất vốn đã yếu, nên cẩn thận một chút mới đúng.”
Tống thị gật đầu: “Phù đại phu nhân nói chính xác ạ.”
Lúc Phù đại phu nhân dẫn theo Tống thị qua đây, Bạch Khanh Ngôn đã trở lại, thấy Tống thị vào cửa đứng dậy hành lễ: “Mợ...”
Theo lý mà nói, Tống thị gặp Bạch Khanh Ngôn luận tôn ti nên hành lễ trước, nhưng thấy Bạch Khanh Ngôn đối với Tống thị tôn trọng như vậy, chút tâm tư đó của Phù đại phu nhân lại hoạt bát hẳn lên: “Trấn Quốc Công chúa và Đổng phu nhân thân thiết như vậy, lại coi trọng quan hệ chị em, đợi Đình Phương gả qua cửa, Trấn Quốc Công chúa hoàn toàn có thể coi chi cả Phù gia chúng tôi như nhà mình, thường xuyên qua lại mới tốt chứ!”
Bạch Khanh Ngôn hàm súc cười mà không đáp, Đổng Đình Dư tiến lên hành lễ với Bạch Khanh Ngôn: “Biểu tỷ.”
“Đổng phu nhân...” Nhị phu nhân Lưu thị nhà họ Bạch tiến lên, cùng Đổng phu nhân Tống thị kiến lễ, “Lâu ngày không gặp.”
Tống thị cười đáp lễ với Lưu thị: “Đúng là lâu ngày không gặp rồi!”
Nói xong, Tống thị quay đầu nói với Phù đại phu nhân còn đang đứng chôn chân ở đây: “Phù đại phu nhân hôm nay bận rộn không cần khách khí tiếp đãi chúng tôi như vậy, chúng tôi tự mình ở đây ngồi một chút nói chuyện là được rồi.”
Ánh mắt Phù đại phu nhân không ngừng nhìn về phía Bạch Khanh Ngôn, thấy cũng không có người khác, liền hướng về phía Bạch Khanh Ngôn quỳ xuống, đôi mắt đẫm lệ: “Trấn Quốc Công chúa, tôi biết Trấn Quốc Công chúa là người tâm phúc trước mặt Thái tử, lần này Phù Nhược Hề vung đao với Thái tử tội không thể tha, nhưng chi cả chúng tôi sớm đã phân gia phân ra ngoài rồi, còn xin Trấn Quốc Công chúa niệm tình chúng tôi và nhà họ Đổng là thông gia, mà cầu xin Thái tử giúp một lời, những nghiệp chướng Phù Nhược Hề làm ra không liên quan tới chi cả chúng tôi, cầu Thái tử điện hạ tha cho chi cả chúng tôi ạ!”
Tống thị bị dọa cho giật mình, Lưu thị dứt khoát chắn trước mặt Bạch Khanh Ngôn, nói là đỡ... gần như là lôi Phù đại phu nhân dậy, cười như không cười nói: “Phù đại phu nhân, vạn sự này đều có lý có pháp, Đại cô nương nhà chúng tôi tuy nói cùng Thái tử coi như là biểu huynh muội, lần này hộ tống Thái tử là hộ quốc bản, vì nước tận trung, trên quốc sự chính sự là vạn lần không chen miệng vào được! Phù đại phu nhân thay vì ở đây cầu xin Đại cô nương nhà chúng tôi, không bằng đi cầu xin Thái tử điện hạ thì hợp lý hơn!”
“Đúng vậy!” Tống thị cũng bị Phù đại phu nhân đột ngột làm cho lúng túng không thôi, nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Bạch Khanh Ngôn, che chở nàng ở phía sau mình, cười nói, “Trấn Quốc Công chúa thế nào cũng chỉ là một phận nữ nhi, vạn sự Đại Tấn có quốc pháp, đâu đến lượt Trấn Quốc Công chúa ở trước mặt Thái tử can thiệp, Phù đại phu nhân vẫn là đừng làm khó cô nương trẻ tuổi nữa! Hơn nữa... Phù đại phu nhân cũng nói rồi, chi cả đã phân gia, Đại Lý Tự Khanh Lữ đại nhân xử án sao có thể không tra kỹ? Phù đại phu nhân tổng không đến mức cảm thấy Lữ đại nhân sẽ xử án không công, cố ý làm khó chi cả Phù gia chứ?”
Vốn còn trông cậy vào Tống phu nhân nói giúp cho chi cả, Phù đại phu nhân ngẩn người giây lát, thấy Bạch Khanh Ngôn bị Tống thị và Lưu thị chắn kỹ càng ở phía sau, đành phải thấp giọng đáp một tiếng, đi ra linh đường.
Mợ Tống thị và Nhị thẩm Lưu thị đều bảo vệ nàng, ý cười dưới đáy mắt Bạch Khanh Ngôn càng đậm: “Mợ và Nhị thẩm không cần bảo vệ như vậy đâu, Phù đại phu nhân con vẫn có thể ứng phó được.”
Tống thị quay đầu nắm lấy tay Bạch Khanh Ngôn, nhìn ngắm một lượt từ trên xuống dưới, lại kéo Bạch Khanh Ngôn ngồi xuống: “Hôm qua con về cậu con vốn đã định bảo mợ tới Bạch phủ thăm con, nhưng mợ nghĩ con vừa về phải nghỉ ngơi cho tốt nên không qua đó, nhưng nhìn con thế này hôm qua vẫn chưa hồi phục lại, dưới mắt thâm quầng cả rồi.”
“Là biểu tỷ sinh ra quá trắng trẻo, nên vết thâm quầng này mới rõ ràng hơn một chút!” Đổng Đình Dư thấp giọng nói.
Tống thị xoa tay Bạch Khanh Ngôn, trong mắt chứa nụ cười mang theo nỗi buồn, nhưng cái gì cũng không nhắc tới, tin tức Đổng Trường Lạn tử trận truyền tới Đại Đô, vì sợ ảnh hưởng tới kỳ thi xuân vào tháng hai năm sau của Đổng Trường Nguyên, Đổng Thanh Bình và Tống thị hạ lệnh cho trên dưới nhà họ Đổng không được bàn tán chuyện này.
Chuyện của Đổng Đình Phương và đích tử Phù gia náo loạn đến mức ai ai cũng biết, nay người người đều chỉ trích nhà họ Đổng, Đổng Đình Phương treo cổ tự tận để chứng minh sự trong sạch, trong mắt người ngoài lại càng là tâm kế thâm trầm.
Tống thị thân là đích mẫu, tuy rằng không từng dụng tâm dạy bảo, nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn con gái nhà họ Đổng chịu oan, liên lụy tới con gái đích xuất của mình là Đổng Đình Trân và Đổng Đình Lan, đành phải hạ mình giải thích... lại thành ra là vì nhà họ Đổng che đậy.
Nhà họ Đổng kể từ sau chuyện Đổng Đình Trân và Lương Vương suýt chút nữa náo loạn đến mức không thể thu xếp được, liền hết chuyện này đến chuyện khác, Tống thị cũng mệt mỏi không thôi.
·
Phù gia làm tang lễ, Đại Đô thành ngoại trừ nhà họ Bạch và nhà họ Đổng tới người ngồi một chút ra, huynh đệ mẫu gia của thê thất La thị của Phù Nhược Hề cũng kịp tới một chuyến vào buổi chiều, người Phù gia cũng coi như thực sự nếm trải được, thế nào là nhân tình nóng lạnh.
Phù đại phu nhân một lòng chỉ lo bảo toàn chi cả, muốn cùng Trấn Quốc Công chúa kiếm mối giao tình.
Chương thứ hai... tiếp tục cầu vé tháng nào!
(Hết chương này)
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Trở Về, Phế Vật Phu Quân Hãy Cút Xa