Lư Ninh Họa ngày nào cũng dậy sớm, đã dùng xong bữa sáng, còn Bạch Cẩm Sắt nghĩ muốn thỉnh giáo Lư cô nương mấy vấn đề trong y thư hôm qua xem không hiểu, liền cùng Lư Ninh Họa rời đi.
Đại Trưởng công chúa không phải là loại mẹ chồng thích làm khó con dâu, những năm qua cũng chưa từng bắt nàng dâu nào phải đứng hầu hạ bữa sáng, liền để Lưu thị cùng ngồi xuống dùng bữa.
Lúc dùng bữa, Lưu thị không biết thế nào lại nói tới chuyện nhà của đại cậu Bạch Khanh Ngôn, Hồng Lô Tự Khanh Đổng Thanh Bình.
“Đầu tháng chín, thứ nữ nhà họ Đổng vừa mới đính hôn với đích trưởng tử của chi cả Phù gia, đã trao đổi canh thiếp, ta nghe phu nhân nhà họ Hoàng nói bát tự hợp ra là cực tốt, nay Phù gia xảy ra chuyện lớn như vậy, cũng không biết nhà họ Đổng có vì con gái mà hủy bỏ hôn sự này không...”
Chuyện này, Bạch Khanh Ngôn vẫn chưa nghe nói, nếu nói đầu tháng chín hai nhà đã trao đổi canh thiếp, lúc đó vì Bạch Khanh Ngôn đi theo bên cạnh Thái tử, tin tức với Bạch Cẩm Tú bị đứt đoạn, vậy hôm qua nàng về... Cẩm Tú tại sao không nói chuyện này cho nàng biết?
Nàng nghĩ tới mình hôm qua vừa về không được một khắc thanh nhàn, chắc là Cẩm Tú xót nàng nên có một số chuyện liền chưa nói với nàng.
Nhưng, huynh trưởng của Phù Nhược Hề chỉ có một đích tử, vả lại thế nào cũng là trưởng tử đích tôn của Phù gia, Đại Đô thành từng có tiền lệ đích thứ tử cưới thứ nữ làm vợ, nhưng chưa từng có đích trưởng tử cưới thứ nữ làm vợ, ngay cả tục huyền cũng không có.
Thấy Bạch Khanh Ngôn ngẩng đầu lên, ánh mắt kinh ngạc, Lưu thị vội nói: “Chuyện này A Bảo còn chưa biết nhỉ? Nói ra... đây không phải là chuyện vẻ vang gì, liên quan tới danh tiếng của con gái nhà họ Đổng, chắc hẳn Cẩm Tú hôm qua cũng chưa nhắc tới với con.”
Đại Trưởng công chúa gật đầu, dùng khăn chấm chấm miệng, nói với Bạch Khanh Ngôn: “Thứ nữ Đổng Đình Phương nhà cậu con rơi xuống nước, được đích tử chi cả Phù gia cứu, sau đó... ước chừng là vì thanh danh của cô nương nhà người ta, nên hai nhà đính hôn, đã trao đổi canh thiếp rồi.”
Lời của Đại Trưởng công chúa điểm đến là dừng, Bạch Khanh Ngôn cũng nghe hiểu là ý gì.
Thấy Đại Trưởng công chúa mở lời, Nhị phu nhân Lưu thị vốn nghe được một số tin tức bí mật từ các phu nhân nhà khác, lập tức không nhịn được lời, ghé sát về phía Bạch Khanh Ngôn, hạ thấp giọng nói: “Lời tuy là nói như vậy, nhưng ta nghe các phu nhân khác đều nói, cô nương nhà họ Đổng này sau khi về, một dải lụa trắng đã treo cổ rồi, nói là bị đích tử Phù gia ôm, để giữ gìn sự trong sạch cho các cô nương khác nhà họ Đổng, thà cầu một cái chết, sau đó Đổng phu nhân Tống thị không còn cách nào khác... lúc này mới mời phu nhân nhà Thẩm Thị lang bộ Binh đi Phù gia nói chuyện hôn sự!”
Đại Trưởng công chúa hắng giọng một cái, nhưng Lưu thị đang nói hăng say, vẻ mặt hớn hở.
“Còn có người nói, đích tử chi cả Phù gia này vốn đã đang bàn chuyện hôn sự với biểu muội nhà cậu ruột rồi, xảy ra chuyện này... không còn cách nào khác đành phải từ chối hôn sự thân càng thêm thân đó! Có người nói, tâm kế của thứ nữ nhà họ Đổng quá nặng, vị thứ nữ này của nhà họ Đổng vốn luôn thân thiết với biểu muội đang bàn chuyện hôn sự của đích tử chi cả Phù gia, chắc chắn là nảy sinh ý đồ với đích tử chi cả Phù gia, thiết kế rơi xuống nước, lại lấy cái chết ép buộc... ép đích mẫu không thể không bỏ mặc thể diện đi nói chuyện hôn sự với Phù gia, tuy nhiên cũng có người nói... vị thứ nữ nhà họ Đổng này là một người trinh liệt!”
“Nhị phu nhân...” Tưởng ma ma cười tiến lên xới cho Lưu thị một bát cháo, cười nói, “Phu nhân, không dùng nữa là nguội mất.”
Lưu thị lúc này mới hoàn hồn, cẩn thận nhìn Đại Trưởng công chúa đang nhíu mày, dùng khăn ấn ấn khóe môi, ngượng ngùng nói: “Tóm lại... lời tốt thì ít, lời xấu thì nhiều! A Bảo con vẫn chưa gả chồng... hãy để tâm thêm một chút, hôm nay nếu gặp vị thứ nữ đó, mặt mũi qua loa là được rồi, tránh để bị liên lụy danh tiếng.”
“A Bảo ghi nhớ rồi, đa tạ Nhị thẩm nhắc nhở.” Bạch Khanh Ngôn gật đầu với Lưu thị.
Lưu thị cũng không dám đáp lời, cúi đầu húp cháo, trong lòng thầm than mình sao cứ không giữ được cái miệng này.
Dùng xong bữa sáng, Lưu thị thay một bộ y phục tố tịnh, chỉnh đốn lại một chút, vào giờ Tỵ, cùng Bạch Khanh Ngôn và Bạch Cẩm Sắt ra cửa, đi về phía Phù phủ.
·
Trước cửa Phù phủ đã thay bằng đèn lồng lụa trắng viết chữ “Điện”, cửa son mở rộng, lụa trắng vải sô treo trên mái hiên cao vút, hành lang và trước cửa Phù phủ, bay phất phơ theo gió.
Gia nhân cả phủ đã thay y phục màu trắng.
Những gia nhân đứng ngoài cửa son chờ khách có lẽ biết, hôm nay chắc chắn sẽ không có tân khách tới cửa, thần sắc có phần lười nhác.
Nay chủ tử của Phù gia đang quỳ hai bên linh cữu Phù lão thái quân, hoặc ai oán khóc lóc, hoặc gào khóc thảm thiết, có người khóc cho Phù lão thái quân, có người... khóc cho tiền đồ sống chết chưa rõ của chính mình.
Chị dâu cả của Phù Nhược Hề càng nắm chặt vạt áo trước ngực, khóc lóc mắng nhiếc La thị, thê thất của Phù Nhược Hề.
Đều nói phu thê nhất thể, những chuyện Phù Nhược Hề làm liên lụy cả nhà, La thị không một tiếng động chịu đựng thay Phù Nhược Hề, chỉ bịt chặt hai tai đứa con nhỏ đang vì mất tổ mẫu mà khóc thảm thiết trong lòng, rũ đôi mắt đỏ hoe, mỉm cười với con trai, cố gắng trấn an con trai, nhưng nước mắt lại không ngừng rơi.
Từ xa, gia nhân gác cổng Phù gia thấy xe ngựa rèm xanh thong thả đi tới, đợi nhìn rõ là xe ngựa nhà họ Bạch tới, vội vã sai người vào trong báo cho chủ tử, nói là người nhà họ Bạch tới rồi.
Tiếng mắng nhiếc và tiếng khóc trong linh đường lập tức im bặt, La thị đứng thẳng lưng nhìn về phía cửa, gia nhân nói là người nhà họ Bạch tới, không biết Trấn Quốc Công chúa có tới không.
Đêm qua trước khi thi thể Phù lão thái quân được đưa về, tỳ nữ thân cận của Phù lão thái quân từng về đưa tin cho La thị, bảo La thị phải tin tưởng Trấn Quốc Công chúa.
Ngoài ra, một câu thừa thãi cũng không nói.
Sau đó, thi thể Phù lão thái quân được đưa về, tỳ nữ hầu hạ Phù lão thái quân nhiều năm thất kinh, dập đầu với La thị, nói mình không cha không mẹ là do Phù lão thái quân nuôi lớn, nay Phù lão thái quân đi rồi, nàng cũng muốn đi theo...
Nếu không phải tỳ nữ bên cạnh La thị nhanh tay lẹ mắt, tỳ nữ thân cận của Phù lão thái quân lúc này e là cũng là một cái xác rồi.
Rất nhanh, La thị liền thấy Nhị phu nhân Lưu thị nhà họ Bạch mặc tố y, phía sau là Trấn Quốc Công chúa Bạch Khanh Ngôn, cùng Thất cô nương nhà họ Bạch Bạch Cẩm Sắt cùng đi vào.
Nước mắt La thị lập tức lã chã như đứt dây, trong lòng trăm bề tư vị.
Năm đó, lúc Bạch gia gặp nạn, mẹ chồng Phù lão thái quân vốn định đi phúng viếng, là bà và chị dâu cả cùng nhau tìm cách ngăn cản Phù lão thái quân, các nhà thanh quý khắp Đại Đô thành đều không đi phúng viếng, họ xáp lại gần... bị Bệ hạ biết được, sợ mang tới tai họa cho Phù Nhược Hề đang ở xa tại An Bình đại doanh.
Nhưng nay, Phù Nhược Hề vung đao với Thái tử, tội trách chắc chắn là không thể miễn thoát, Phù gia cũng rơi vào cảnh không ai dám tới phúng viếng, ngay cả cháu trai mẫu gia của Phù lão thái quân cũng không dám tới, nhưng người nhà họ Bạch thế mà lại tới.
La thị đau buồn, lại áy náy.
“Là Trấn Quốc Công chúa!” Huynh trưởng của Phù Nhược Hề đứng thẳng lưng, rũ mắt quỳ ở đó thấp giọng nói, “Đều quỳ cho tốt!”
Bốn chữ Trấn Quốc Công chúa khiến những người khác của Phù gia như gặp đại địch...
Chị dâu cả Phù gia vừa nãy còn khí thế bừng bừng nộ mắng La thị, lúc này cổ họng nghẹn lại, quỳ một bên, ngay cả khóc cũng không dám khóc thành tiếng.
Chương thứ ba đến rồi! Chúc các tiểu tổ tông ngủ ngon, đừng quên bỏ vé tháng nhé!
(Hết chương này)
Đề xuất Cổ Đại: Tật Chân Phu Quân Đọc Được Lòng Ta