Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 604: Nữ trung hào kiệt

Như vậy, chảo dầu ở Đại Đô thành mới coi như thật sự sôi sục.

Bạch Khanh Ngôn đặt sách lên chiếc bàn nhỏ sơn đen bên cạnh, mệt mỏi day day huyệt thái dương.

Giờ Mão, chân trời vừa hửng lên một tia sáng, vầng trăng sáng vằng vặc vẫn còn treo cao, tinh tú thưa thớt điểm xuyết trên bầu trời. Theo tiếng gọi “Đại cô nương dậy rồi” của Xuân Đào, đèn đuốc trong thượng phòng Xuân Huy viện đồng loạt sáng lên.

Những tỳ nữ khom lưng đứng dưới hành lang bưng chậu đồng, khăn mặt, nước nóng, ống nhổ hình cá nối đuôi nhau đi vào.

Tỳ nữ vén rèm lên, dùng móc đồng mạ vàng hình cành quấn móc vào hai bên.

Xuân Đào thử nhiệt độ nước đang bốc hơi nóng, bảo tỳ nữ pha thêm chút nước lạnh, lúc này mới sải bước xuyên qua rèm, động tác nhẹ nhàng treo màn lên hai bên giường, thấy Bạch Khanh Ngôn dậy, lại vội vàng quỳ xuống xỏ giày cho nàng.

“Sáng sớm nay, Phù phủ gửi thư tới, nói Phù lão thái quân đã qua đời rồi.” Xuân Đào thấp giọng bẩm báo.

Chuyện này, tối qua Bạch Khanh Ngôn đã biết.

Bạch Khanh Ngôn đứng dậy, nhận lấy nước súc miệng tỳ nữ đưa tới: “Bên phía tổ mẫu đã biết chưa?”

“Nhị phu nhân vừa mới đích thân tới Trường Thọ viện hầu hạ Đại Trưởng công chúa dậy, chắc là sẽ nói.” Xuân Đào nhận lấy khăn tay tỳ nữ đưa tới, thấy Bạch Khanh Ngôn che môi nhổ nước súc miệng, vội vàng dâng khăn lên, “Nhị phu nhân nói, đêm qua đã có những nhà nhận được tin tức, các nhà thanh quý ở Đại Đô đều phái người ra ngoài thám thính, xem có nhà nào đi phúng viếng không, có mấy nhà đã thám thính tới phủ chúng ta.”

Bạch Khanh Ngôn trộm nghĩ, Nhị phu nhân Lưu thị lúc này ước chừng cũng đang phân vân không biết tính sao, mới tới chỗ Đại Trưởng công chúa xin ý kiến.

Bạch Khanh Ngôn nhúng tay vào chậu đồng, cúi người rửa mặt, hỏi: “Nhị phu nhân có tiết lộ lời chắc chắn cho quản sự trong phủ chưa?”

Xuân Đào từ trong tay tỳ nữ đang bước nhỏ khom lưng tiến lên bưng khay lấy khăn mặt, đưa tới tay Bạch Khanh Ngôn, lắc đầu: “Hình như tạm thời vẫn chưa.”

Bạch Khanh Ngôn gật đầu: “Ta tới chỗ tổ mẫu dùng bữa.”

Xuân Đào vâng lệnh, chải đầu cho Bạch Khanh Ngôn đang ngồi trước bàn trang điểm.

·

Nhị phu nhân Lưu thị lúc này cũng đang ở Thanh Huy viện hầu hạ Đại Trưởng công chúa rửa mặt, thấy Tưởng ma ma đang chải đầu cho Đại Trưởng công chúa, Lưu thị nhận lấy trà sâm tỳ nữ đưa tới dâng cho Đại Trưởng công chúa: “Đại tẩu không có ở đây, chuyện này con dâu chưa từng trải qua, ý của con dâu là muốn đi phúng viếng, nhưng đều nói Phù Nhược Hề lần này vung đao hướng về phía Thái tử, lần này Phù gia khó thoát đại nạn, cộng thêm... năm đó Bạch gia chúng ta làm tang lễ, cũng không thấy Phù gia tới phúng viếng, con dâu trong lòng luôn có chút không thoải mái, cho nên mới tới làm phiền mẫu thân.”

Nhị phu nhân Lưu thị trước nay luôn là tính tình bộc trực, dám yêu dám hận, năm đó Phù gia không tới, lần này... tang lễ Phù gia bà không muốn đi! Nhưng... vừa nghĩ tới Phù gia e là cũng ít người tới phúng viếng, Nhị phu nhân liền nhớ tới nhà mình, lại không khỏi cảm thấy không đành lòng.

Đại Trưởng công chúa tóc bạc trắng ngồi trước gương đồng gỗ sưa chạm trổ, rũ mắt nhấp một ngụm trà sâm, ngẩng đầu qua gương đồng nhìn Lưu thị đang đứng sau lưng cau mày, cười nói: “Mẫu thân biết con là người nhân hậu! Nghĩ tới lúc nhà chúng ta đại tang Phù gia năm đó không phái người tới thì trong lòng có khí, nhưng nghĩ tới cảnh tượng tang lễ nhà chúng ta lúc đó vắng vẻ, lại cảm thông.”

Lưu thị gật đầu: “Mẫu thân nói chính xác ạ.”

Ánh mắt Đại Trưởng công chúa ý cười càng đậm, nói với Tưởng ma ma: “Ngươi xem... nhà người ta lúc này là đang cân nhắc lợi hại, con dâu này của ta, lại lo lắng cho cảm nhận của nhà mình.”

Lưu thị không phải là người thích dùng tâm kế, nghe Đại Trưởng công chúa nói vậy, tưởng đi sẽ bất lợi cho Bạch gia, nắm chặt khăn lụa trong tay, vội hỏi: “Mẫu thân, có phải lúc này đi, sẽ bất lợi cho Bạch gia ta không?”

“Cái đó thì không đến mức, con cũng đừng lo lắng quá! Nay A Bảo trong mắt người ngoài đã quy về dưới trướng Thái tử, lát nữa con phái người đi hỏi A Bảo, đi hay không đi có ảnh hưởng gì tới A Bảo không là được!” Đại Trưởng công chúa nói.

Lưu thị thở phào nhẹ nhõm, cũng không làm bộ làm tịch, gật đầu: “Thành, vậy lát nữa con đi hỏi A Bảo.”

Lưu thị vừa dứt lời, liền nghe tỳ nữ bên ngoài bẩm báo, nói Đại cô nương tới rồi.

Tưởng ma ma cũng chải đầu xong cho Đại Trưởng công chúa, cười đặt lược ngọc bích xuống, nói: “Vừa nhắc tới Đại cô nương, Đại cô nương đã tới rồi.”

“A Bảo tới sớm như vậy, chắc là chưa dùng bữa, sai người truyền cơm đi!” Đại Trưởng công chúa vịn tay Tưởng ma ma đứng dậy nói.

“Dạ! Con dâu đi sai người truyền cơm ngay đây.” Lưu thị cười lui ra khỏi thượng phòng.

Lúc Lưu thị vén rèm từ thượng phòng ra, Bạch Khanh Ngôn vừa mới bước lên bậc thềm, hành lễ với Lưu thị: “Nhị thẩm.”

“Tổ mẫu con đã dậy rồi!” Lưu thị phân phó Thanh Thư đứng dưới hành lang đi truyền cơm, cùng Bạch Khanh Ngôn vào thượng phòng, lúc này mới mở lời, “A Bảo, con nói xem Phù gia này phái người tới báo tang, nhà chúng ta đi hay không đi?”

Bạch Khanh Ngôn bước chân khựng lại, quay đầu nhìn Lưu thị, nói: “A Bảo nghĩ, Nhị thẩm không cần để tâm chuyện năm đó Phù gia cũng giống như những nhà khác ở Đại Đô... không tới phúng viếng sớm. Gia phong Bạch gia trước nay thanh chính, ít nhất trong mắt bách tính... Bạch gia là thà để thiên hạ phụ ta, chứ ta không phụ thiên hạ!”

Hồi trước lúc Bạch gia chưa dời cả nhà về Sóc Dương, Bạch Khanh Ngôn có ý đẩy danh tiếng lẫy lừng của Bạch gia lên đỉnh cao, liền từng có lời này, cho nên... bất luận là luận tình, luận lý, hay là... luận lợi hại, Bạch gia đều nên đi.

Lưu thị gật đầu: “Vậy được, lát nữa ta đích thân đi một chuyến.”

“Con cùng Nhị thẩm đi.”

Bạch Khanh Ngôn nói xong liền cùng Lưu thị vòng qua bình phong đi vào, hành lễ với Đại Trưởng công chúa.

Đại Trưởng công chúa nhìn Bạch Khanh Ngôn ngủ một đêm, trông có vẻ tinh thần hơn hôm qua không ít, hỏi: “Con hộ tống Thái tử một đường trở về, mệt mỏi bao nhiêu ngày nay, sao không ngủ thêm một lát?”

“Nghĩ tới thỉnh an tổ mẫu xong, đi phúng viếng Phù lão thái quân, Phù lão thái quân... là một vị nữ trung hào kiệt, tôn nữ thật lòng kính phục.” Bạch Khanh Ngôn nói.

Đại Trưởng công chúa nghe thấy lời này của Bạch Khanh Ngôn, đôi môi hơi hé có chút thất thần.

Hôm qua, sau khi Phù lão thái quân tới gặp Bạch Khanh Ngôn xong liền tới Thái tử phủ, sau đó Phù lão thái quân liền truyền tới tin tử vong trong ngục, Đại Trưởng công chúa sao có thể không đoán ra, hoặc là Phù lão thái quân đã đạt thành giao dịch gì đó với Thái tử, hy sinh mạng sống để bảo vệ an nguy cho cả nhà Phù gia.

Hôm nay Bạch Khanh Ngôn nói vậy, Đại Trưởng công chúa càng thêm khẳng định.

Phù lão thái quân vì cả nhà Phù gia, hy sinh mạng sống...

Còn bản thân bà, thì coi như trơ mắt nhìn con cháu nhà mình mất mạng ở Nam Cương.

Vành mắt Đại Trưởng công chúa đột nhiên đỏ lên, người cũng lộ ra chút vẻ uể oải, ánh mắt nhìn về phía Bạch Khanh Ngôn, trong lòng suy đoán liệu tôn nữ của bà có còn trách bà không.

Nhưng, thấy ánh mắt Bạch Khanh Ngôn trong trẻo minh bạch, liền biết là bà nghĩ nhiều rồi.

Ước chừng là có lỗi trong lòng, cho nên mới thường xuyên nhớ tới đi, Đại Trưởng công chúa đặt chén trà nóng bên cạnh sang một bên, gật đầu: “Chỉ cần không ảnh hưởng tới cách nhìn của Thái tử đối với con, dùng xong bữa sáng, con cùng Nhị thẩm cứ đi không sao.”

Rất nhanh Bạch Cẩm Sắt và Lư cô nương cũng tới Trường Thọ viện thỉnh an, trong thời gian uống một chén trà, bữa sáng đã được bày trên bàn tròn ở gian ngoài.

Chương thứ hai, tiếp tục cầu vé tháng nào!

(Hết chương này)

Đề xuất Hiện Đại: Không Phải Thiên Thần Nhỏ, Là Sói Con Mới Đúng
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện