Phó Thời Diên và Tương Ly ngồi ở hàng ghế sau, cũng không nhàn rỗi, anh nhờ Tương Ly xem tướng mạo cho mình, lại hỏi thăm một số chuyện liên quan.
"Quan chủ trước đó nói chuyện tôi bị đổi mệnh, có phải có cách nói gì không?" Phó Thời Diên hỏi: "Bây giờ mệnh của tôi có thể đổi lại được không?"
Tương Ly nói: "Điểm này tôi trước đó đã nói với Phó tổng rồi, thật ra anh không cần lo lắng, muốn đổi mệnh của anh không đơn giản như vậy, bất luận xảy ra chuyện gì, anh luôn có thể gặp dữ hóa lành, trước vụ tai nạn xe cộ hôm kia, Phó tổng không phải đã gặp được tôi, tránh được vụ nổ xe lần đó một cách thành công sao?"
Phó Thời Diên nghe vậy, gật đầu ra vẻ có chuyện lạ, "Nói như vậy, Quan chủ đúng là quý nhân của tôi."
Tương Ly ngược lại không khách sáo, "Lời không thể nói như vậy, thật ra Phó tổng cũng coi như là quý nhân của tôi, tôi giúp Phó tổng cũng không phải giúp không. Còn hy vọng sau khi sự việc kết thúc, Phó tổng có thể thực hiện lời hứa, chia cho tôi một phần ba khí vận."
Phó Thời Diên rất hứng thú, "Khí vận có thể chia sẻ sao?"
"Người bình thường không làm được, nhưng tôi có thể." Tương Ly cười bí hiểm, lại nói: "Nhưng Phó tổng yên tâm, tôi sẽ không làm hại anh đâu, chỉ là chia sẻ của anh một ít khí vận, nhưng tôi cũng sẽ dùng một cách khác bù đắp cho anh."
Ký ức trọng thương tám trăm năm trước, Tương Ly đã nhớ không rõ nữa.
Nhưng, thật ra cô lần này coi như là cưỡng ép xuất quan.
Ký ức của cô có chút mơ hồ, luôn nhắc nhở cô, cô dường như có một số việc quan trọng chưa làm.
Cho nên, hơi có chút tinh thần, cô liền cưỡng ép xuất quan.
Thực tế, tu vi của cô cũng chưa khôi phục thời kỳ đỉnh cao.
Muốn nhanh chóng nâng cao tu vi, chỉ có thể đoạt lấy khí vận của người khác.
Nhưng, đoạt lấy là thủ đoạn của tà tu.
Tương Ly sẽ không làm như vậy.
Đây cũng là nguyên nhân ngay từ đầu cô nhìn thấy khí vận của Phó Thời Diên, liền động tâm tư.
Nếu như nhân quả thừa phụ, cô giúp Phó Thời Diên, chia lấy một ít khí vận của Phó Thời Diên, tự nhiên sẽ không có trở ngại gì.
Đối với cô và Phó Thời Diên, đều sẽ không nảy sinh ảnh hưởng gì.
Nhưng cần hai người đều cam tâm tình nguyện mới được.
Cho nên cô mới nói, Phó Thời Diên là quý nhân của cô.
Nếu như nhận được khí vận Phó Thời Diên chia sẻ, lại tìm về thần thức thiếu hụt của mình, ký ức và tu vi của cô có thể quay về toàn bộ.
Đến lúc đó, cô liền có thể nhớ ra, tám trăm năm trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
"Đã như vậy, chuyện của tôi xin nhờ cậy Quan chủ, chỉ cần sự việc giải quyết, Quan chủ muốn làm thế nào, đều có thể." Phó Thời Diên nhìn cô, đồng ý rất nhẹ nhàng.
Trong lòng Tương Ly ngược lại có chút nghi hoặc.
Người bình thường nghe nói phải chia sẻ khí vận của mình, hẳn là đều sẽ có chút sợ hãi.
Phó Thời Diên này đồng ý ngược lại rất sảng khoái.
Có điều, chuyện này đối với cô mà nói, là một chuyện tốt.
Tương Ly liền không nghĩ nhiều, "Phó tổng yên tâm, tôi chắc chắn sẽ không để anh chịu thiệt đâu."
Phó Thời Diên cười nhạt, "Vậy thì làm phiền Quan chủ rồi."
Màu mắt thâm sâu, ý cười ẩn giấu nồng đậm.
...
Hơn nửa giờ sau, hai chiếc xe lần lượt dừng trước một căn biệt thự lớn trong thành phố.
Nơi này là biệt thự kiểu Tây, nghe nói là mấy chục năm trước, người phương Tây xây dựng ở đây để lại, giá của mỗi một căn nhà đều không thấp.
Gần như có thể coi là, giá trên trời rồi.
Hạ Tân vừa xuống xe, liền kinh ngạc há to miệng, gần như có thể nhét vừa cả một quả trứng gà.
Cậu ta chỉ vào căn nhà kiểu Tây phía trước, giọng nói cũng bắt đầu lắp bắp.
"Đây, đây chính là nhà của Phó tổng sao..."
Cậu ta nhìn môi trường xung quanh, toàn là các loại cơ quan chính phủ, gần đó đủ loại cảnh giới.
Tư tưởng cậu ta bỗng nhiên có chút lệch lạc, không khỏi nghĩ, sống ở đây chắc chắn rất an toàn.
Ai dám làm càn ở đây chứ?
Trang web không có quảng cáo bật lên
Đề xuất Huyền Huyễn: Ta Không Phải Hí Thần
[Pháo Hôi]
Oke
[Pháo Hôi]
hayy