Vô Danh Khách ở lại đô thành vài ngày, đợi đến khi Bắc Chu quàn linh cữu xong, nhập thổ vi an.
Hạ Hầu Đạm nhân lúc triều thần khóa này còn chưa dám dị nghị, trực tiếp quyết định, chôn cất theo nghi thức Thân vương.
Bắc Chu nở mày nở mặt vào hoàng lăng, nhưng ngôi mộ hoa lệ đó chỉ là mộ gió. Thi hài của ông được lặng lẽ chôn cất bên cạnh Từ Trinh Hoàng hậu.
Đến đây, biến cố đô thành đặt dấu chấm hết.
Lâm Huyền Anh chỉnh đốn lại ba quân đã đầu hàng, mang theo danh hiệu Tướng quân mới được phong, về Nam cảnh thu dọn tàn cuộc. Họ đều biết chẳng bao lâu nữa ngôi vị Hoàng đế này lại phải đổi chủ, để tránh sinh loạn, cần chuẩn bị sớm.
Vô Danh Khách rảnh rỗi không việc gì, quyết định đi cùng đệ tử một đoạn, tiện thể chỉ điểm hắn tu hành.
Đế Hậu hai người tiễn họ ra tận ngoài thành.
Lâm Huyền Anh ở trong trường đình cạn một ly với Hạ Hầu Đạm, trong lòng biết tám phần đây chính là tử biệt, nhưng miệng lại chẳng nói ra được lời sướt mướt gì, nghẹn nửa ngày, chỉ có thể nói một câu: "Yên tâm đi đi, ta sẽ không mang cô ấy đi đâu."
Hạ Hầu Đạm: "... Cảm ơn ngươi nhé."
Cùng lúc đó, Dữu Vãn Âm cũng đưa Vô Danh Khách đến chỗ không người nói chuyện riêng.
Dữu Vãn Âm: "Bệ hạ đã chiếu cáo thiên hạ, niệm tình thủ túc không giết Hạ Hầu Bạc, chỉ giam cầm hắn cả đời. Chúng tôi sẽ cố gắng không dùng trọng hình, để hắn thoi thóp thêm vài năm."
Vô Danh Khách khom người hành lễ: "Tại hạ thay mặt thiên hạ thương sinh tạ ơn Nương nương."
Gió thổi cỏ dài, ông ta áo trắng phấp phới, nghiễm nhiên là tư thái xong việc rũ áo ra đi.
Dữu Vãn Âm mặt không cảm xúc nhìn ông ta, ánh mắt kỳ lạ, khẽ hỏi: "Tất cả những việc Tiên sinh làm, không phải vì một người nào đó, mà là xin mệnh cho vùng trời đất này, đúng không?"
Vô Danh Khách vuốt râu nói: "Trời đất tự có duyên pháp mà không nói, bọn ta thân xác phàm tục, có thể may mắn nhìn trộm được một hai phần, cũng là chịu ý trời ủy thác, cho nên không dám không dốc hết sức mà làm."
"Ta hiểu rồi." Dữu Vãn Âm nói, "Tiên sinh đến nay không chỉ rõ đường sống cho Bệ hạ, xem ra là trời xanh này cũng chẳng quan tâm đến hắn nữa rồi."
Mí mắt Vô Danh Khách giật một cái: "Nương nương thận trọng lời nói."
Dữu Vãn Âm cười: "Chỉ là nói thật thôi mà. Lừa người ta vào đây mười năm, hút cạn tâm huyết, dùng xong thì vứt ——"
Chân trời vang lên vài tiếng sấm rền.
Dữu Vãn Âm dứt khoát ngẩng đầu lên, nhìn thẳng lên trên, môi đỏ mím lại, nhếch lên một nụ cười châm biếm: "Cái gọi là thiên đạo, lại bạc bẽo như vậy."
Vô Danh Khách kinh hãi.
Ông ta làm thế ngoại cao nhân hơn nửa đời người, chưa từng thấy kẻ nào to gan lớn mật như vậy. Đây là không muốn sống nữa sao?
Dữu Vãn Âm lại nghiêm mặt với ông ta: "Tiên sinh có thể bói cho Bệ hạ một quẻ không?"
"... Vốn là sở nguyện, thực sự là cầu mà không có kết quả... Nương nương," Vô Danh Khách suy nghĩ một lát, đành phải nói toạc ra, "Đế tinh quy vị, chỉ cần một ngôi sao, trong lòng Nương nương chẳng lẽ không biết?"
"Ta đương nhiên biết rõ. Ta đến rồi, cho nên không cần bảo toàn người kia nữa." Dữu Vãn Âm bình phẩm, "Tính toán khéo thật đấy."
Tiếng sấm rền vang như tiếng trống yết, bắt đầu lăn về hướng này. Đằng xa, ngựa trong đội ngũ hữu quân bất an xao động. Động vật chưa khai mở tâm trí, ngược lại càng dễ cảm nhận được cơn giận hồng hoang đang bùng lên trong cõi u minh.
Dữu Vãn Âm bình tĩnh đứng đó, hơi thở gần như ngưng trệ ——
Sau đó, cô giơ lên một khẩu súng.
Vô Danh Khách thản nhiên đối mặt.
Cho đến khi cô quay họng súng, dí vào trán mình.
Vô Danh Khách: "?"
Dữu Vãn Âm: "Bệ hạ nếu chết, ta liền đi theo hắn, các người tự đi mà tìm đấng cứu thế tiếp theo đi."
Vô Danh Khách kinh ngạc vài giây, lại khôi phục vẻ trấn định, cao thâm khó lường nói: "Nương nương sẽ không ra tay đâu."
Dữu Vãn Âm không nói hai lời bóp cò.
Vô Danh Khách bỗng nhiên biến sắc ——
Dữu Vãn Âm ném khẩu súng không nạp đạn đi, cười nói: "Hóa ra Tiên sinh cũng có lúc nhìn lầm."
Không đợi Vô Danh Khách phản ứng, cô lại giơ lên khẩu súng thứ hai: "Tiên sinh chi bằng bấm ngón tay tính xem, lần này có đạn hay không. Tính kỹ thêm chút nữa, xem ta có ra tay hay không."
Vô Danh Khách: "..."
Vô Danh Khách hít sâu: "Nương nương không nên như vậy. Cục diện vừa mới ổn định, đây cũng là thành quả Bệ hạ dốc hết tâm huyết đổi lấy, Nương nương nếu buông tay mặc kệ, tất cả sẽ bị hủy hoại trong chốc lát..."
Dữu Vãn Âm: "Không nên như vậy, nhưng bà đây thích thế."
Vô Danh Khách cuối cùng cũng cuống lên: "Đây là nghịch thiên mà đi!"
"Ông sai rồi, đây không phải nghịch thiên mà đi. Đây là muốn trời phải thuận theo ý ta." Dữu Vãn Âm trong gió lớn áo tóc đều bay, từng chữ từng chữ nói, "Dân làm công ăn lương bọn tôi có thể chiều lòng mọi thể loại 'bên A', ngoại trừ cái loại quỵt tiền. Muốn tôi ngồi cái ghế này, thì phải đưa thứ tôi muốn cho tôi."
Mức độ ngông cuồng của đoạn phát biểu này đã vượt quá nhận thức của Vô Danh Khách, ông ta nhất thời thậm chí không biết nên đáp lại thế nào. Lời này của đối phương dường như không phải nhắm vào mình, mà là hào sảng chỉ thẳng lên trời cao, mặc cả với trời. Còn ông ta, chỉ là người truyền tin kẹp ở giữa.
Sấm sét không dứt, như vạn tiếng trống. Cỏ dài bốn phía như sóng, dập dềnh trong gió.
Dữu Vãn Âm quả thực không có ý đợi ông ta trả lời, lại hành lễ một cái, bình tĩnh nói: "Mời Tiên sinh gieo quẻ. Bất luận quẻ này có kết quả hay không, ta đều coi như đã nhận được hồi âm."
Vô Danh Khách cân nhắc rất lâu, nghe theo.
Ông ta định thần lại, không đi tìm pháp khí, mà ngẩng đầu nhìn về phía những tia chớp bạc xuyên qua chân trời kèm theo tiếng sấm, bấm đốt ngón tay tính toán.
Tia chớp từ xa đến gần, cuồng vũ trên đỉnh đầu họ, chớp nháy khiến tầm nhìn lúc sáng lúc tối. Vô Danh Khách đứng bất động như trời trồng, miệng lẩm bẩm. Dữu Vãn Âm quan sát một lúc, đoán ông ta đang dùng số để gieo quẻ.
Cô không làm phiền cũng không giục giã, chỉ đứng một bên lẳng lặng chờ đợi, khẩu súng trong tay trước sau vẫn chưa hạ xuống.
Không biết qua bao lâu, Vô Danh Khách thu tay lại, lảo đảo như kiệt sức.
Dữu Vãn Âm: "Tiên sinh?"
"Lôi Thủy Giải."
Dữu Vãn Âm ngẩn ra, không hiểu ý nghĩa.
Vô Danh Khách: "Tiến thoái bất quyết, đương dĩ tiến vi tiên." (Tiến thoái không quyết, nên lấy tiến làm đầu.)
Lời còn chưa dứt, một tiếng sấm nổ vang trên đỉnh đầu đánh xuống, nện xuống cách họ năm thước, biến mảnh đất đó thành đất cháy đen.
Vô Danh Khách quỳ sụp xuống ngay tại chỗ.
"Chuyện gì tiến thoái không quyết?" Dữu Vãn Âm vội vàng truy hỏi.
Lại là một tiếng sấm nổ. Vô Danh Khách nhảy dựng lên, xoay người bỏ chạy, xua tay nói: "Không thể nói nữa! Thời cơ đến Nương nương tự sẽ nhận ra!"
Dữu Vãn Âm còn muốn truy hỏi, nhưng thân pháp Vô Danh Khách như quỷ mị, trong nháy mắt đã lướt ra xa mấy trượng, chớp mắt cái nữa ngay cả bóng người cũng sắp không nhìn thấy đâu.
Ông ta cũng không biết là đang trốn thiên phạt hay trốn Dữu Vãn Âm, ngay cả Lâm Huyền Anh cũng không đợi, cứ thế một mình tuyệt trần mà đi.
Khó khăn lắm mới có được một câu chỉ điểm, lại vẫn cứ nói năng không rõ ràng.
Dữu Vãn Âm thở dài, đành phải tự mình nghiền ngẫm.
Trên đường hồi cung, cô trầm tư suy nghĩ rốt cuộc mình đang "tiến thoái không quyết" ở chuyện gì, thậm chí không chú ý đến sự im lặng bất thường của Hạ Hầu Đạm.
Vừa xuống xe ngựa, Hạ Hầu Đạm liền mở miệng nói: "Tôi đi họp cái đã."
Hắn đi mãi đến tối mịt vẫn chưa về. Dữu Vãn Âm theo lệ đợi hắn cùng dùng bữa tối, lại chỉ đợi được một câu truyền lời, bảo cô tự mình ăn trước.
Cô biết bệnh đau đầu của Hạ Hầu Đạm lại nghiêm trọng rồi. Mấy ngày gần đây hắn biến mất ngày càng thường xuyên, người đã gầy đến mức thần tử dâng tấu đều phải thêm một câu bảo trọng long thể. Ngay cả khi ở cùng cô, cũng luôn gượng cười.
Dữu Vãn Âm trở nên nôn nóng, bữa tối nuốt không trôi mấy miếng, nằm bò trên giường vừa đợi Hạ Hầu Đạm, vừa trằn trọc tìm manh mối, ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Khi bị đánh thức thì đã là nửa đêm, bên gối vẫn trống không.
Giọng nói của ám vệ đánh thức cô run rẩy: "Nương nương, Bệ hạ người..."
Dữu Vãn Âm rùng mình một cái tỉnh táo lại, vội vàng đứng dậy khoác áo bào ngoài: "Dẫn đường."
Hạ Hầu Đạm đang ở trong một thiên điện không có người ở.
Thiên điện này bên ngoài nhìn không bắt mắt, đi vào mới biết canh phòng nghiêm ngặt. Dữu Vãn Âm vừa thấy trận thế của đám thị vệ này, tim đã bắt đầu thắt lại.
Trong phòng bừa bộn. Đồ đạc vỡ tan, bình phong đổ ngổn ngang đầy đất, vẫn chưa dọn dẹp. Hoàng đế bị trói trên giường, hơi thở thoi thóp, đã rơi vào hôn mê.
Trên người, trên trán hắn lại là một mảng máu thịt be bét, ngay cả móng tay hai bàn tay cũng mòn vẹt nứt toác, thê thảm không nỡ nhìn. Tiêu Thiêm Thái đang băng bó cho hắn, quay đầu nhìn thấy sắc mặt Dữu Vãn Âm, vội vàng quỳ xuống.
Dữu Vãn Âm hít sâu mấy lần mới có thể phát ra tiếng: "Tại sao không châm cứu để hắn ngủ đi?"
Tiêu Thiêm Thái: "Bệ hạ lần này phát tác không giống mọi khi, châm cứu đã không còn tác dụng nữa. Vi thần kê thuốc an thần, tăng liều lượng mấy lần cưỡng ép đổ vào, vừa rồi mới thấy hiệu quả..."
Hắn dè dặt nói: "Nương nương, độc tố trong cơ thể Bệ hạ tích tụ, đã nhập cao hoang, lần này..."
Lần này là thực sự không xong rồi.
Ánh nến kéo dài cái bóng của Dữu Vãn Âm, như muốn kéo cô trầm trọng rơi xuống dưới.
Cô nghe thấy giọng mình bình tĩnh hỏi: "Còn bao lâu?"
"... Độc này ở trong não, có lẽ một hai ngày nữa sẽ toàn thân tê liệt. Tiếp đó là thần trí không tỉnh táo, có lẽ còn mù mắt điếc tai, kéo dài nhiều nhất mười bữa nửa tháng..." Tiêu Thiêm Thái cắn chặt răng hàm, trong thần sắc cũng có sự áy náy và không cam lòng, "Vi thần vô năng, thẹn với sự gửi gắm của Bệ hạ và Nương nương, xin Nương nương giáng tội."
Dữu Vãn Âm nhận lấy thuốc từ tay hắn, ngồi xuống mép giường nâng tay Hạ Hầu Đạm lên. Bột thuốc rắc lên máu thịt chỗ móng tay lật ngược, ngay cả cô cũng không kìm được run rẩy, Hạ Hầu Đạm lại hôn mê chẳng có phản ứng gì.
Dữu Vãn Âm tỉ mỉ băng bó vết thương, khẽ nói: "Tiếp tục thêm thuốc, cố gắng để hắn ngủ mãi."
Tiêu Thiêm Thái tưởng cô đã chấp nhận hiện thực, chỉ muốn giảm bớt đau đớn cho Hạ Hầu Đạm trước khi ra đi, chỉ đành nặng nề dập đầu: "Vâng."
Đề xuất Cổ Đại: Thái Tử Từ Hôn, Nạp Thường Dân Làm Thê; Ta Cải Giá Tam Hoàng Tử, Khiến Hắn Hối Hận Khôn Nguôi
[Pháo Hôi]
Truyện có trên web rồi, thích quáa
[Luyện Khí]
Aaa bộ này ra phim rồi, mà giờ mới đi cày truyện