Tiếng đóng cửa khô khốc vang vọng ngoài hành lang.
Cả người Vân Li chấn động, cô ngước nhìn Phó Chí Tắc. Anh rũ mắt, lặng lẽ nhìn xuống cầu thang, một lát sau mới nghiêng đầu chạm vào ánh mắt cô. Thấy mắt cô đỏ bừng, chân mày anh giãn ra, anh khẽ chạm vào má cô, mỉm cười trấn an: “Đừng khóc.”
Vân Li vốn dĩ đang cố kìm nén, nhưng nghe anh nói vậy, cổ họng cô bỗng nghẹn đắng: “Hình như em làm hỏng chuyện rồi.” Cô sợ mình lại khiến anh thêm đau lòng.
Phó Chí Tắc đưa cô xuống lầu. Khi cả hai đứng dưới ánh mặt trời, Vân Li mới để ý anh đang quàng chiếc khăn màu xám. Nhiệt độ ở Nam Vu lúc này chỉ còn ở mức một chữ số. Phó Chí Tắc tháo khăn ra, kéo thẳng nếp vải rồi quàng từng vòng cho cô, nhân tiện véo nhẹ chiếc mũi đang ửng hồng vì lạnh.
“Không hề thất bại.” Anh cúi người, nhìn thẳng vào mắt cô, bình thản nói: “Thật ra anh thấy tâm trạng của ba mẹ cậu ấy không quá dao động.”
“Nhưng mà,” Phó Chí Tắc đặt một nụ hôn sâu lên trán cô, “Cảm ơn em, Li Li.”
Anh nhìn cô gái trước mặt, hàng mi vẫn còn run rẩy vương chút nước mắt, gương mặt nhỏ nhắn vùi sâu trong chiếc khăn quàng cổ của mình. Xác nhận thần sắc của anh không phải là giả vờ, lòng Vân Li mới thả lỏng đôi chút. Nhưng chỉ vài giây sau, cô lại rầu rĩ hỏi: “Trong lòng anh còn thấy áy náy với anh Giang Uyên không? Có phải anh vẫn nghĩ anh ấy đang trách anh không?”
Phó Chí Tắc im lặng một lúc rồi khẽ gật đầu.
“Anh có xem qua nhật ký của anh ấy những năm sau đó không?” Giọng Vân Li vẫn còn đặc tiếng mũi.
“Đến năm nhất đại học thì anh không xem nữa, anh cứ ngỡ sau đó cậu ấy không viết nữa.” Hầu hết mọi người đều nghĩ vậy, bởi khoảng cách giữa các trang nhật ký của Giang Uyên ngày càng thưa dần.
Vân Li đã sao lưu nhật ký của Giang Uyên vào điện thoại, cô chia sẻ tệp tin sang cho Phó Chí Tắc. Hai người quay lại xe, anh ngồi ở ghế lái, lặng lẽ lật xem từng trang một.
“Em tin rằng hai bác rồi cũng sẽ nghĩ thông suốt, họ sẽ không trách anh nữa.”
Lúc mới nhận điện thoại của Vân Li, tâm trí Phó Chí Tắc không đặt ở chuyện của Giang Uyên mà là lo lắng cô sẽ gặp trắc trở hoặc bị tổn thương. Đọc xong nhật ký, anh không nói lời nào, chỉ tắt màn hình rồi ngồi thẫn thờ tại chỗ.
Đã hơn sáu năm trôi qua, cuối cùng mới có người nghe thấy tiếng lòng thật sự của Giang Uyên. Tất cả mọi người đều đã hiểu lầm, Giang Uyên chưa bao giờ trách cứ Phó Chí Tắc. Vào thời điểm đó, nhận thức của xã hội về bệnh trầm cảm còn rất hạn chế. Việc Giang Uyên dừng thuốc chỉ đơn giản là hy vọng bản thân có thể tốt lên, anh ấy thực sự tin rằng mình sẽ ổn.
Anh ấy dừng thuốc không phải để rời bỏ thế giới này. Anh ấy vẫn còn yêu tha thiết những người ở lại. Trang nhật ký cuối cùng đầy rẫy sự thống khổ, oán trách sự tồn tại của Phó Chí Tắc chỉ vì anh ấy không thể kiểm soát được bản thân khi phát bệnh.
Về lý trí, anh không cần phải tự coi mình là tội nhân nữa. Giang Uyên chưa bao giờ chán ghét sự xuất hiện của anh, và bi kịch cuối cùng xảy ra hoàn toàn không phải do sự sơ suất của anh. Thế nhưng vào giây phút này, những dòng chữ xót xa ấy vẫn cuộn trào trong lòng, khiến cảm xúc quá khứ bao trùm lấy anh.
Hóa ra, anh ấy cũng từng muốn được sống.
Anh thu lại cảm xúc, khẽ đáp lời Vân Li rồi khởi động xe về hướng Giang Nam Uyển. “Em đã lên kế hoạch này bao lâu rồi?”
“Cũng không hẳn là kế hoạch...” Vân Li lí nhí, “Trước khi gặp hai bác, em cũng chưa nghĩ kỹ mình sẽ nói gì. Em chỉ hy vọng họ không trách anh nữa. Em cũng muốn tìm bằng chứng để anh đừng tự dằn vặt bản thân. Thật ra, khi anh kể về cuốn nhật ký Giang Uyên viết trước khi mất, em đã có chút oán trách anh ấy.”
Cô luôn cảm thấy chính sự tồn tại của cuốn nhật ký đó đã khiến Phó Chí Tắc phải chịu đựng sự chỉ trích và áy náy giày vò suốt nhiều năm qua.
Phó Chí Tắc vừa lái xe vừa quan sát đường xá, anh đáp: “Đừng trách cậu ấy.”
Trước khi xe dừng lại ở đèn đỏ, Vân Li cũng lẩm bẩm: “Vâng, không nên trách anh ấy.”
Vân Li nhớ lại ngày hôm đó, đôi giày vải trên đường chạy màu đỏ, nụ cười ôn hòa của chàng trai ấy như làm tan chảy cả ánh nắng. Không nên chỉ vì đoạn kết thúc đau thương mà xóa nhòa đi sự dịu dàng và lương thiện suốt hai mươi năm của anh ấy. Chàng thiếu niên ôn nhu ấy chưa từng muốn bỏ lỡ bất cứ điều gì.
Trầm ngâm hồi lâu, Vân Li mới nhìn sang Phó Chí Tắc: “Vậy còn anh, anh còn tự trách mình không?”
Trời đã dần tối, ánh mắt Phó Chí Tắc mờ ảo trong bóng đêm, xe cộ lướt nhanh giữa dòng người. Một lát sau, anh khẽ cười: “Anh không còn tự dằn vặt như trước nữa.” Ít nhất, anh không cần phải sống như một tội nhân, không cần phải cảm thấy bất an chỉ vì mình đang có một cuộc sống bình thường.
Xe dừng trong khu chung cư, hai người ghé qua chợ mua ít đồ ăn sẵn về làm cơm tối. Sau khi dọn dẹp xong, họ ngồi trên sofa xem tivi. Bất ngờ Vân Li nhận được cuộc gọi từ ba mẹ Giang Uyên, họ muốn nói chuyện với Phó Chí Tắc.
Vân Li đưa điện thoại cho anh. Phó Chí Tắc đứng dậy, kéo ghế ra ngồi ngoài ban công. “Bác Giang, dì Giang.” Đã rất nhiều năm rồi anh không gọi hai tiếng xưng hô này.
Không gian chỉ còn tiếng gió rít nhẹ.
“Đứa nhỏ, cho bác và dì xin lỗi con. Nhiều năm qua chúng ta không thể chấp nhận được sự thật, vì quá yêu Uyên Uyên nên mới nhẫn tâm đổ hết lỗi lầm lên đầu con.” Giọng ba Giang run rẩy, “Chúng ta nhìn con lớn lên, vậy mà lại trách lầm con suốt bao nhiêu năm.”
Chính họ giờ đây mới sực nhớ ra, họ đã nhìn Phó Chí Tắc lớn lên từ khi anh mới ba tuổi cho đến năm hai mươi tuổi. Từ nhỏ anh không ở bên cạnh cha mẹ, mỗi lần chạy đến nhà họ đều đòi ăn món họ nấu. Họ từng xót xa cho đứa trẻ này, dù có điều kiện vật chất dư dả nhưng lại thiếu thốn sự bầu bạn và yêu thương. Mỗi dịp Tết thiếu nhi, họ đều dẫn cả anh và Giang Uyên đi công viên. Vậy mà suốt những năm qua, vì đau khổ và oán hận, họ đã trút hết mọi trách nhiệm lên người mà họ từng coi là người nhà.
Chuyện xảy ra với Giang Uyên là điều không ai mong muốn. Nói đến đây, ông lão bật khóc: “Là bác và dì không tốt, không chăm sóc tốt cho Uyên Uyên, cũng không lo lắng được cho con. Hôm nay Li Li đã nói rất nhiều về con cho chúng ta nghe. Uyên Uyên là một đứa trẻ ngoan, thằng bé chắc chắn muốn con sống thật tốt, chứ không phải vì lỗi lầm của nó mà dằn vặt. Nếu nó biết, nó sẽ buồn lắm.”
Giang Uyên thực sự nghĩ như vậy. Anh ấy muốn anh được sống tốt. Đó mới chính là Giang Uyên mà Phó Chí Tắc đã quen biết suốt mười bảy năm.
Những ký ức đau buồn không thể biến mất ngay lập tức, vô số hình ảnh lướt qua tâm trí Phó Chí Tắc rồi cuối cùng tan vào hư không. Anh cũng hy vọng Giang Uyên ở nơi đó sẽ ổn, và chấp niệm trong anh cũng đã dần buông xuống. Anh khẽ vâng một tiếng.
Nghe thấy câu trả lời của anh, trái tim treo lơ lửng của những người ở đầu dây bên kia cuối cùng cũng được hạ xuống. Phó Chí Tắc nhớ lại bao nhiêu đêm ngồi ở vị trí này, nhìn sang căn hộ đối diện đã đổi chủ, cảm giác tuyệt vọng khi mất đi bạn thân, sự thống khổ và áy náy bám đuổi anh suốt nhiều năm, giờ đây cũng dần phai nhạt khỏi sinh mệnh. Có những trở ngại tưởng chừng không thể vượt qua, cuối cùng cũng trở thành một phần của quá khứ.
Vân Li kéo ghế ngồi xuống cạnh anh ngay khi anh vừa cúp máy. Trong cơn gió lạnh, cô chỉ biết ôm chặt lấy anh. Cảm nhận được hơi ấm trên người cô, Phó Chí Tắc lấy lại tinh thần, cúi đầu hít hà hương hoa nhàn nhạt trên tóc cô, anh vòng tay ôm lại.
“Họ nói gì vậy anh?”
Phó Chí Tắc tóm tắt ngắn gọn: “Họ nói không trách anh nữa, bảo anh hãy sống thật tốt.”
Nghe vậy, lòng Vân Li dâng lên một cảm xúc khó tả. Mọi chuyện coi như đã giải quyết xong, nhưng cô không cảm thấy vui vẻ như mong đợi: “Vậy còn anh, anh đang nghĩ gì?”
“Anh muốn sống thật tốt.” Phó Chí Tắc mỉm cười, dịu dàng nói: “Cùng với em.”
Muốn sống thật tốt, hoàn toàn rũ bỏ phần tội lỗi nặng nề nhất trong đáy lòng. Vân Li dùng hết sức ôm lấy anh. Khi cô ngước mắt lên, thấy ánh mắt anh trống rỗng nhìn về phía đối diện. Cô mím môi hỏi: “Bây giờ nhắc đến anh Giang Uyên, anh cảm thấy thế nào?”
Thật ra Phó Chí Tắc cũng không rõ. Phần lớn thời gian anh cố không nhớ đến Giang Uyên. Nhiều năm trôi qua, anh đã không còn nhớ rõ hình ảnh máu hòa vào nước mưa năm đó. Ký ức dường như dừng lại ở khoảnh khắc trước khi sự việc xảy ra, khi Giang Uyên xách trà sữa đến văn phòng, đứng tán gẫu với anh. Tựa như bộ não đang tự bảo vệ chính mình, phong ấn đoạn ký ức đau thương kia mãi mãi.
Thần sắc Phó Chí Tắc ảm đạm: “Anh chỉ hy vọng cậu ấy còn sống.” Để anh không phải tự trách mình đến thế, để không bị sự áy náy ăn mòn mỗi đêm như mục nát tận xương tủy. Dù đã lâu như vậy, nỗi đau mất đi người bạn thân vẫn không biến mất, chỉ là anh đã quá quen với nó đến mức chết lặng.
“Suốt một thời gian dài anh không thể chấp nhận được chuyện này, có lẽ đến tận bây giờ vẫn vậy. Anh chỉ ước giá như lúc đó cậu ấy uống thuốc.”
Mất đi người thân, người bạn thân nhất là nỗi đau mà người ở lại có lẽ phải dùng cả đời để chữa lành. Khi nói những lời này, cảm xúc của Phó Chí Tắc rất bình tĩnh nhưng lại có chút vô hồn. Anh gục đầu xuống, không che giấu sự yếu đuối, trông giống như một bức tượng sứ dễ vỡ. “Li Li, em là người thân nhất của anh.” Cho nên, dù có chuyện gì xảy ra, xin em đừng rời bỏ anh như những người khác. Anh cũng là một người rất yếu đuối. Nếu không có cô xuất hiện, có lẽ anh đã gục ngã trước những mất mát không hồi kết.
“Vậy thì người thân nhất của anh,” Vân Li nâng mặt anh lên, “nguyện vọng duy nhất là anh được hạnh phúc. Hơn nữa, cô ấy sẵn sàng dành cả đời để thực hiện điều đó, anh có sẵn lòng giúp cô ấy không?”
Phó Chí Tắc hơi khựng lại, anh thoát khỏi dòng suy nghĩ, nghiêng đầu hỏi: “Đây là... cầu hôn sao?”
Vân Li: “...”
“Da mặt anh dày thật đấy.” Vân Li đang chân thành nghiêm túc, lập tức bị anh làm cho phá ngang: “Em cầu hôn hồi nào?”
“Ồ.” Giọng anh mang chút thất vọng, rồi lại tỏ vẻ như không có chuyện gì: “Chỉ là muốn xác nhận một chút, tránh để em hiểu lầm ý mình thôi.”
Vân Li ngượng ngùng hỏi lại: “Vậy anh có sẵn lòng không...” Cô cảm thấy câu hỏi lúc này mang một ý nghĩa sâu xa khác.
Khóe mắt anh thoáng hiện ý cười, giọng điệu nghiêm túc lạ thường: “Anh sẵn lòng.”
Sau khi dọn dẹp xong, Vân Li cuộn tròn trong lòng Phó Chí Tắc xem phim. “Vừa rồi hai người đó là một đôi sao?” Cô ngẩng đầu hỏi, Phó Chí Tắc ngẩn người không đáp. Thấy anh chẳng hề tập trung vào bộ phim, Vân Li biết anh vẫn đang suy nghĩ vẩn vơ, cô vào phòng lấy iPad, mở trò chơi hai người đã tải từ trước.
Sự chú ý của Phó Chí Tắc nhanh chóng bị thu hút bởi trò chơi cần động não này. Quy tắc rất đơn giản, hai người dùng ngón tay điều khiển các khối vuông trên bản đồ đến vị trí tương ứng. Đặt iPad nằm phẳng trên sofa, hai người ngồi đối diện nhau. Theo độ khó tăng dần, các khối vuông thay đổi vị trí liên tục, ngón tay họ thỉnh thoảng lại chạm vào nhau trên màn hình.
Phó Chí Tắc nhanh chóng nắm được quy luật. Vân Li không muốn thừa nhận mình bị anh áp đảo, liền "tiêm phòng" trước: “Anh không được phép nhắc em đâu đấy.”
Phó Chí Tắc nhướng mày, kiên nhẫn đáp: “Anh biết rồi.”
Mỗi lần anh đều cố định vị trí trước, để Vân Li thao tác khối vuông còn lại. Những lúc rảnh tay, anh lại rũ mắt nhìn cô. Cô ở ngay sát bên, cơ thể khẽ chuyển động theo từng nhịp tay di chuyển. Trong phòng khách chỉ bật một chiếc đèn vàng nhỏ, ánh sáng ấm áp phủ lên người cô. Anh nhìn cô chăm chú, cảm giác như cả thế giới lúc này chỉ thu lại vừa bằng hình dáng trước mặt.
Vân Li thầm mắng tay mình vụng về, khi một lần nữa khiến trò chơi kết thúc, cô bực bội ngẩng đầu lên thì bắt gặp đôi mắt thâm thúy của Phó Chí Tắc. Hai gương mặt ở rất gần nhau, chỉ cách một hơi thở. Vân Li bỗng thấy căng thẳng, cô cúi đầu định bắt đầu ván mới.
Bàn tay Phó Chí Tắc vẫn đặt trên iPad nhưng không di chuyển khối vuông mà lại trượt tới nắm lấy ngón tay cô. Vân Li hỏi: “Không chơi nữa sao?”
“Muốn chơi cái khác.” Anh chỉ cần tiến lên một chút là đã chạm vào môi cô. Tay anh trượt từ ngón tay lên cổ tay, rồi vòng ra sau gáy cô. Tay kia đặt lên đùi, ép cô vào góc sofa, một tay giữ chặt tay cô trên mặt ghế.
Vân Li cảm thấy cổ mình tựa sát vào thành sofa, cô thụ động đáp lại nụ hôn của anh. Nhớ tới lời anh vừa nói, cô đặt tay lên ngực anh: “Em không phải đồ chơi.”
“Anh mới là đồ chơi.” Phó Chí Tắc bất thình lình nói, kéo tay cô áp sát vào người mình, “Em muốn chơi không?”
Vân Li cứng họng. Phó Chí Tắc lại hỏi: “Không muốn sao?”
Anh cụp mắt, vẻ mặt trông có vẻ thanh khiết nhưng lời nói lại mang đầy ẩn ý. Vân Li nhìn chằm chằm vào bờ môi dưới của anh, khẽ nuốt nước bọt. Nghĩ đến việc mình chưa tắm, cô cố gắng đẩy anh ra: “Không muốn. Em muốn đi tắm.”
Thấy anh không ngăn cản, Vân Li định bước xuống sofa nhưng vô tình va phải anh. Phó Chí Tắc bật cười: “Cố ý à?”
Vân Li lập tức chạy biến vào phòng, mở vali đồ đạc.
Gần mười giờ đêm, cả hai chuẩn bị đi ngủ. Phó Chí Tắc tìm thấy hai bộ chăn nệm mới trong tủ, đem vào phòng. Cô giả vờ bình tĩnh hỏi: “Anh đi dọn giường sao?” Giường lâu ngày tích bụi cần phải lau dọn trước khi trải ga, Phó Chí Tắc ừ một tiếng rồi cầm khăn lau.
Vân Li lấy túi mỹ phẩm, nhanh chóng tẩy trang rồi cầm đồ ngủ vào phòng tắm. Phó Chí Tắc đưa cho cô một chiếc khăn tắm mới. Vào đến bên trong, nhìn đống chai lọ trên kệ, cô mới nhớ mình quên lấy sữa rửa mặt. Cô hé đầu ra cửa: “Lấy giúp em lọ sữa rửa mặt với.”
“Ở đâu em?”
“Trong túi trang điểm...” Vân Li bỗng nhớ ra trong túi đó còn có những "vật phẩm" khác, giọng cô đột ngột im bặt. Cô định bảo “thôi không cần đâu” nhưng Phó Chí Tắc đã cầm lọ sữa rửa mặt đứng trước cửa. Thần thái anh rất tự nhiên, có lẽ anh chưa phát hiện ra điều gì.
“Đừng để bị lạnh.” Anh đưa món đồ qua khe cửa rồi giục cô tắm nhanh.
Vân Li thở phào nhẹ nhõm. Dưới làn nước ấm, cô nghĩ về mọi chuyện xảy ra hôm nay, cuối cùng dừng lại ở nụ cười như trút được gánh nặng của anh. Nụ cười ấy khác hẳn những lần trước, nó giống như tất cả những gì nặng nề nhất trong lòng anh đã thực sự rơi xuống. Anh sẽ không còn phải sống trong áy náy và mất ngủ nữa.
Sau khi tắm xong, Vân Li ngồi skincare trước bàn trang điểm. Chiếc bàn này là do Phó Chí Tắc mua cho cô sau khi nghe cô than phiền rằng căn phòng thiếu đi hơi thở con gái. Cô nhìn qua gương, thấy Phó Chí Tắc đang trải giường.
Tiếng máy sấy tóc ồn ào vang lên. Cô nhớ lại từ lúc hai người mới gặp nhau đến giờ đã là một hành trình dài. Có những người vẫn luôn ở bên cạnh bạn mặc cho thời gian vô tình trôi qua. Cô nhìn thấy bóng dáng anh trong gương. Anh đặt tay lên tóc cô, cầm lấy máy sấy, động tác vô cùng nhẹ nhàng. Trong không khí đầy hơi nước ấm áp, cô nhìn theo những ngón tay anh đang luồn qua tóc mình, thỉnh thoảng lại vô tình lướt qua làn da cổ.
Giây tiếp theo, anh tắt máy sấy. Không gian bỗng trở nên tĩnh lặng. Phó Chí Tắc vén tóc cô ra sau vai. Anh không rời đi mà chuyển tay lên cổ cô, mơn trớn nhẹ nhàng. Vân Li ngẩn người, cô đang mặc bộ đồ ngủ màu trắng cổ rộng, làn da vùng xương quai xanh trông gần như trong suốt, vẫn còn vương chút hơi ẩm.
Lòng bàn tay anh hơi lạnh trượt xuống, tương phản rõ rệt với làn da ấm áp của cô, nơi anh chạm vào như bốc cháy. Vân Li cứng đờ người. Cô định đứng dậy thì bị tay trái của anh giữ chặt vai. Anh cúi người, khẽ cắn vào vành tai cô, rồi những nụ hôn nóng bỏng liên tiếp rơi xuống cổ.
Một lúc sau, Phó Chí Tắc buông tay, anh khuỵu một gối xuống, xoay ghế để cô đối diện với mình. Vân Li nhìn vào đôi mắt đen thẫm chỉ còn duy nhất một loại tình cảm nồng nàn của anh. Hơi thở cô dần trở nên dồn dập, cô lí nhí: “Anh thấy rồi sao?”
“Ừ.” Anh đáp khàn khàn, giữ lấy gáy cô để cô cúi đầu xuống, nụ hôn của anh nồng nhiệt chiếm lấy khoang miệng cô.
Vân Li mê mẩn trong nồng nàn nhưng vẫn cố giữ chút sĩ diện, đứt quãng nói: “Em... em chỉ là mua để đề phòng thôi.”
Phó Chí Tắc cười khẽ, cắn nhẹ vào cổ cô: “Là anh nhịn không được.”
“Em chưa sẵn sàng đâu.” Vân Li luống cuống co người lại.
Anh nghiêng đầu hỏi: “Em mua từ khi nào?”
Vân Li chỉ muốn tìm cái lỗ để chui xuống: “Hai tháng trước...”
“Thực xin lỗi.” Anh nói, dù giọng điệu chẳng có chút gì là hối lỗi, “Để em phải đợi lâu như vậy.”
Anh cắn vào vành tai cô, hơi thở nóng hổi phả lên vai khiến Vân Li tê dại, cô bị động nhắm mắt lại. Khi anh thả chậm động tác, cô mở mắt ra, bản năng định kéo lại vạt áo nhưng bị anh giữ chặt cổ tay. Anh vùi đầu vào cổ cô, thì thầm: “Đừng quậy.”
Dường như biết cô đang sợ, anh dừng lại một chút, chỉ nhìn cô chằm chằm, ánh mắt chậm rãi di chuyển xuống dưới. Vân Li quay mặt đi: “Anh đừng nhìn.” Anh cười đáp “Vậy anh không nhìn”, rồi lại cúi đầu hôn tới tấp.
Cảm giác khao khát từ đáy lòng khiến Vân Li không thể kiềm chế thêm nữa. Cô vòng tay ôm lấy cổ anh, tay kia luồn vào trong áo sơ mi, chạm vào làn da rắn chắc. Mọi thứ sau đó như một cơn bão tố, anh bế bổng cô lên, đặt xuống giường.
“Em biết không?” Phó Chí Tắc ghé sát tai cô, “Giường hơi cứng.” Anh không chút kiêng dè nói tiếp: “Trải đệm rồi, còn phải cởi đồ cho em nữa.”
Vân Li đỏ mặt trước lời trêu chọc của anh, nhưng cô không hề sợ hãi, ánh mắt tràn đầy tình ý nhìn anh: “Vậy để em cởi cho anh nhé?” Cô nhìn chằm chằm vào chiếc áo sơ mi trắng của anh, thành thật nói: “Mỗi lần thấy anh mặc sơ mi trắng, em đều muốn cởi nó ra.” Hình ảnh anh trong chiếc sơ mi trắng luôn sạch sẽ, lạnh lùng và xa cách, điều đó càng thôi thúc cô muốn khám phá một khía cạnh khác của anh.
“Được.” Anh thuận theo tựa vào đầu giường, mặc cho Vân Li ngồi trên người mình, vụng về cởi từng chiếc cúc áo. Anh kiên nhẫn chờ đợi, bàn tay không yên phận mơn trớn mắt cá chân cô.
Vân Li thấy cả người nhũn ra, cô nắm lấy tay anh kháng nghị: “Đừng.” Anh phớt lờ lời cô, tiếp tục vuốt ve khi cô đang tập trung với những chiếc cúc.
“Lần trước anh chẳng bảo chỉ cần em nói không là anh sẽ dừng lại sao?”
Phó Chí Tắc nhìn cô mỉm cười: “Anh chưa từng nói thế.” Nụ cười có chút "vô sỉ" này khiến Vân Li bất mãn. Anh đang ở thế thụ động dưới thân cô, khiến cô nảy sinh một cảm giác muốn thống trị. Cô không tự chủ được mà nói: “Anh phải nghe lời em.”
Cảm giác ở chân khiến cô muốn nhiều hơn nữa. Vân Li buông bỏ sự dè dặt, chủ động hôn lên hầu kết của anh. Hơi thở anh nặng nề hơn, anh thúc giục: “Lần này không cởi nữa sao?”
Mọi chuyện diễn ra tự nhiên như nước chảy thành dòng. Khi tay cô vừa chạm vào, Phó Chí Tắc bất ngờ lật người, đè cô xuống dưới. Ánh mắt đen kịt đầy dục vọng như muốn nhấn chìm cô. Vân Li nhìn gương mặt người đàn ông trước mắt, nhớ lại chàng thiếu niên chín năm trước trong đoạn video – khi đó anh thanh khiết và ôn hòa, còn người đàn ông bây giờ lại mang đường nét cứng rắn, sắc sảo.
Anh sắp hoàn toàn thuộc về cô. Cảm giác chiếm hữu và thỏa mãn dâng đầy trong lòng.
Vân Li ôm lấy cổ anh, sức lực của anh dần nặng hơn, những nụ hôn không chút kiềm chế rơi xuống khắp cơ thể cô. Phó Chí Tắc lấy một vật nhỏ từ dưới gối ra, tiếng vỏ nhựa xé mở vang lên, cùng với giọng nói đầy mê hoặc của anh: “Vân Li Li...”
Toàn thân cô tê dại. Khi anh tiến vào, Vân Li đau đến mức nhíu mày, nắm chặt lấy ga giường. Anh kiên nhẫn hôn lên trán cô, động tác chậm lại, khàn giọng hỏi: “Ổn không?”
Vân Li đỏ mặt gật đầu, cô ngượng ngùng hỏi: “Có thể mở chút nhạc không?”
Nghe giọng nói nhỏ nhẹ của cô, anh cúi đầu cười, đưa điện thoại cho cô. Ngón tay Vân Li run rẩy mở một bản nhạc cổ điển du dương, cô cố gắng chỉnh âm lượng thật lớn để át đi những âm thanh khác. Đẩy điện thoại sang một bên, Phó Chí Tắc kéo chiếc gối kê xuống dưới.
Tiếng nhạc lúc trầm lúc bổng, hòa quyện vào từng nhịp chuyển động. Anh áp môi vào tai cô, thì thầm hai tiếng rõ ràng: “Yêu em.”
Đề xuất Cổ Đại: Mẫu Thân Là Ánh Trăng Sáng Của Đế Vương, Ta Bị Lăng Nhục Khiến Ngài Phát Điên
[Pháo Hôi]
Bộ này hay quá, hóng truyện ạ