Sau những giây phút mặn nồng, Phó Chí Tắc đứng dậy đi vào bếp rót một cốc nước ấm. Vân Li đang ngồi trên giường, tự quấn mình trong chăn kín mít như một chiếc kén, cất giọng khàn khàn hỏi: “Giờ tính sao đây?”
Phó Chí Tắc nhìn theo tầm mắt cô hướng về phía ga giường, thản nhiên đáp: “Sang phòng anh ngủ.”
Anh đưa nước cho cô, Vân Li lầm bầm uống vài ngụm, cổ họng mới dịu đi đôi chút, nhỏ giọng hỏi: “Muốn ngủ cùng nhau sao?”
Phó Chí Tắc rũ mắt nhìn cô: “Tự em muốn ngủ một mình à?”
Toàn thân Vân Li vẫn còn mỏi nhừ, cô lo nửa đêm anh lại bày ra trò gì đó nên có chút chần chừ rồi mới gật đầu.
Phó Chí Tắc liền nói: “Anh không muốn.”
Không chỉ dừng lại ở đó, anh hoàn toàn chẳng thèm hỏi ý kiến cô mà trực tiếp bế bổng cả người lẫn chăn đi thẳng về phòng mình.
Trên giường anh chỉ trải ga giường, không có chăn. Lúc này Vân Li mới nhận ra, ngay từ đầu anh đã không có ý định để hai người chia giường mà ngủ.
Vân Li nghẹn lời, hờn dỗi rúc vào một góc, không hiểu tại sao anh còn phải giả vờ trưng cầu ý kiến của mình làm gì.
Phó Chí Tắc thấy buồn cười, khẽ chạm vào mặt cô nhưng cô liền quay đi. Anh không hề nản chí, ghé sát lại hôn lên má cô một cái rõ kêu.
“Anh...” Vân Li nhất thời không nghĩ ra lời nào để mắng, nghẹn nửa ngày mới thốt ra được mấy chữ: “Da mặt anh dày thật đấy.”
Phó Chí Tắc nhếch môi, có vẻ khá hưởng thụ sự phản kháng yếu ớt của cô. Anh đặt chiếc gối vào phía trong giường rồi nói: “Thiếu một cái.”
Anh quay người đi, Vân Li tưởng anh định sang phòng cô lấy gối, trong lúc cấp bách cũng chẳng màng đang giận dỗi, cô lấy chăn che nửa khuôn mặt, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Cái đó... bẩn rồi.”
Phó Chí Tắc trầm ngâm một lát rồi đáp: “Trong nhà còn nhiều gối mà.”
Thấy bóng dáng anh khuất sau cửa, Vân Li nhớ lại chuyện đêm nay, khi mọi giác quan đều bị anh chiếm giữ, những nụ hôn và sự vuốt ve rõ rệt khiến mặt cô đỏ bừng như nhỏ máu. Cô quấn chăn xuống giường, đi đến tủ quần áo của anh, tiện tay lấy một chiếc áo sơ mi tròng vào người.
Vân Li chưa kịp tìm được chiếc quần nào thoải mái thì Phó Chí Tắc đã mở cửa. Cô cuống quýt ngồi phắt lại giường, kéo vạt áo sơ mi xuống che chân. Chiếc áo rộng thùng thình cộng thêm mái tóc rối bời và ánh mắt hoảng loạn khiến Phó Chí Tắc nheo mắt, chậm rãi tiến lại gần như một gã thợ săn.
Vân Li có cảm giác mình là chú cừu non đang chờ bị làm thịt. Phó Chí Tắc ném gối xuống giường, lặng lẽ đưa cho cô ly nước và điện thoại.
“Em không uống đâu.” Cô sợ mình chỉ cần cử động một chút thôi là vạt áo sẽ bị xếch lên. Nhưng anh vẫn kiên quyết đưa cốc nước vào tay cô, ngón tay cố tình chạm vào lớp vải sơ mi, thô bạo kéo về phía mình.
Vân Li không giữ chắc, nước đổ làm ướt một mảng áo.
“Uống chút đi.” Giọng anh như đang dỗ dành: “Nếu không lát nữa cổ họng sẽ đau đấy.”
Vân Li nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm, vẫn còn thở gấp, nhẹ nhàng xoa xoa hai chân. Liếc nhìn chiếc áo sơ mi bị ném vào góc, cô lại lết đến tủ quần áo tìm bộ đồ ngủ dài tay kín đáo hơn.
Điện thoại đột nhiên rung lên, là Vân Dã gọi. Cô giật mình cúp máy ngay lập tức.
Vân Li: “?”Vân Dã: “? Sao không nghe máy.”Vân Li: “Chị không muốn thấy mặt em.”Vân Dã: “...”
Mãi đến lúc này mới tìm được cơ hội, Vân Li nhắn tin dặn em trai: “Em đừng có dùng cái máy bay không người lái trước kia nữa, nó quan trọng với anh rể em lắm đấy.”Vân Dã: “Lúc tỏ tình em lỡ làm hỏng chút rồi.”Vân Li: “Vậy em cứ để yên đó đi, chị về xem sau.”
Vân Li thẫn thờ nghĩ về chiếc máy bay ấy. Khi Phó Chí Tắc tặng nó cho Vân Dã, chắc chắn anh đã lường trước việc nó có thể bị hư hại, nhưng anh vẫn tặng. Cô nhận ra sâu xa trong hành động đó chính là tâm ý của anh. Đối với anh, cô là người đặc biệt nhất, anh yêu cô và cũng yêu thương cả gia đình cô.
Phó Chí Tắc tắm xong, tóc vẫn còn quấn khăn, mang theo hơi nóng tựa vào người cô, cúi đầu hôn nhẹ lên môi. Đôi mắt anh vẫn còn vương vấn tình ý. Vân Li nhớ lại câu nói của anh đêm nay: “Li Li, em là người thân nhất của anh.”
Cô vòng tay ôm lấy cổ anh, đôi mắt cong tít cười: “Em sẽ ôm anh thật chặt, không bao giờ buông tay nữa.”
Phó Chí Tắc rũ mắt nhìn cô, trong lời hứa của cô mang theo sự nghiêm túc vô cùng. Những giọt nước từ tóc anh nhỏ xuống mặt Vân Li, cô dùng mu bàn tay lau đi, kinh ngạc hỏi: “Anh khóc sao?”
Anh dùng khăn lau tóc, che đi sống mũi, cô chỉ thấy anh đang cười. Cô nâng mặt anh lên, nghiêm túc nói: “Em muốn sống lâu hơn anh. Như vậy, thế giới của anh lúc nào cũng sẽ ngập tràn tình yêu của em.”
Tại thời điểm này, Phó Chí Tắc cảm nhận cực kỳ mãnh liệt rằng, những khoảng thời gian khó khăn nhất đối với anh đã hoàn toàn trôi qua. Chỉ cần tương lai có cô, dù xảy ra chuyện gì cũng không còn đáng sợ nữa.
Gần 12 giờ đêm, Phó Chí Tắc mở điện thoại. Từ Thanh Tống nhắn tin hỏi: “Ăn khuya không?”
Anh đưa điện thoại cho Vân Li để cô quyết định. Lăn lộn cả đêm, cô cũng thấy đói, nhưng lần trước gặp Từ Thanh Tống khi hai người chưa làm hòa nên cô hơi ngại. Cô hỏi: “Đi không anh?”
Phó Chí Tắc suy nghĩ một chút: “Đã lâu không gặp cậu ấy rồi.”
Vân Li lấy đôi giày da nhỏ, kéo tay áo anh: “Sếp Từ là bạn thân của anh à?”
“Ừ, sao vậy?”
“Không có gì, chỉ là thấy anh có thêm một người bạn, em thấy vui thôi.”
Anh mỉm cười, dắt cô đi, không quên nhắc nhở: “Cứ gọi thẳng tên cậu ta đi, xét về vai vế thì cậu ta là cháu trai của em đấy.”
Vân Li ngẩn người, sếp cũ bỗng chốc trở thành cháu trai, cảm giác thật khó tin.
Họ đến quán hải sản gần khu Giang Nam Uyển. Vừa tìm chỗ ngồi xuống, cô đã thấy Từ Thanh Tống đang đi ngang qua đường. Dù Nam Vu đang là mùa đông nhưng anh ta ăn mặc khá phong phanh, khoác áo vest, bên trong là áo sơ mi xanh nhạt mở hai cúc trên.
Từ Thanh Tống vỗ vai Phó Chí Tắc, cười nhạt: “Sắc mặt không tệ nhỉ.”
“Ừ.” Phó Chí Tắc thả lỏng giọng điệu, liếc nhìn Vân Li đầy ẩn ý: “Được Li Li chăm sóc mà.”
Câu nói khiến mặt Vân Li nóng bừng.
Từ Thanh Tống nhướng mày cười, gật đầu chào cô. Anh ta ngồi xuống, vuốt lại nếp gấp áo khoác một cách lịch lãm. Vân Li vô thức nhìn anh ta vài cái, rồi bắt gặp ánh mắt của Phó Chí Tắc đang nhìn mình chằm chằm, cô chột dạ giả vờ cúi xuống xem thực đơn.
Phó Chí Tắc đột ngột hỏi Từ Thanh Tống: “Mua quần áo ở đâu thế?”
“Cậu thích à?” Từ Thanh Tống đùa: “Để tôi dẫn cậu đi mua, có lẽ sẽ hợp đấy.”
Phó Chí Tắc không trả lời mà quay sang hỏi Vân Li: “Em thích không?”
Từ Thanh Tống im lặng mỉm cười, tự rót nước cho mình. Vân Li cảm thấy như đang ngồi trên đống lửa, cô do dự một lát rồi thành thật đáp: “Đẹp mà, Thanh Tống mặc rất đẹp.”
Giọng cô mềm mại, gọi thẳng tên anh ta nghe có vẻ thân thiết.
“Quá khen.” Từ Thanh Tống thoải mái nhận lời khen, hỏi Phó Chí Tắc: “Hay để tôi gửi thẳng đến trường cho cậu nhé?”
Phó Chí Tắc trầm ngâm một lát rồi đột nhiên nói: “Cảm ơn sếp Từ.”
Vân Li câm nín, thầm nghĩ anh đúng là đồ hay ghen. Vừa nãy còn bảo cô gọi thẳng tên người ta, giờ lại đổi giọng ngay được.
Vân Li gọi món hải sản theo sở thích của mình và chú ý chọn những món hấp hoặc xào để không ảnh hưởng đến dạ dày của Phó Chí Tắc.
Lúc đồ ăn dọn lên, Phó Chí Tắc gắp một con tôm lớn cho cô. Anh vốn không thích ăn hải sản vì ngại bóc vỏ, chỉ gắp vài miếng vào bát nhưng không ăn. Từ Thanh Tống cũng không đói, chậm rãi lột vỏ tôm, thỉnh thoảng nói vài câu về công việc sắp tới.
“Sau khi tốt nghiệp định đi đâu? Muốn về EAW không?” Từ Thanh Tống hỏi.
Vân Li hơi thất thần khi nghe câu hỏi đó.
Phó Chí Tắc đáp: “Tạm thời tính ở lại Tây Phục đã.”
Vì lơ đãng nên Vân Li bị vỏ tôm đâm vào tay, cô rụt tay lại, định tiếp tục bóc thì Phó Chí Tắc đã đưa khăn giấy cho cô: “Trầy da rồi à?”
“Không có.”
Phó Chí Tắc tự nhiên cầm lấy con tôm từ tay cô. Anh vừa nói chuyện với Từ Thanh Tống, vừa vụng về bóc tôm cho Vân Li rồi đặt vào đĩa của cô.
Từ Thanh Tống nhìn ngón tay mình, cố tình nói: “Đâm vào tay tôi rồi.”
Vân Li không nhịn được cười, vội cúi đầu che giấu. Phó Chí Tắc nhìn cô một cái, rồi trực tiếp gắp một con tôm ném vào bát Từ Thanh Tống: “Tự làm đi.”
Hơn một giờ sáng, họ tiễn Từ Thanh Tống lên xe. Chiếc xe thể thao màu xanh biến mất ở cuối đường. Phó Chí Tắc nắm lấy tay Vân Li đút vào túi áo mình, bóng của hai người trải dài dưới ánh đèn đường.
Vân Li nhớ lại không khí lúc nãy, không khỏi cảm thán: “Cảm giác sếp Từ đối xử với em như bạn bè vậy, không còn xa lạ như trước nữa.”
Phó Chí Tắc khẽ đáp: “Ừ.”
Bạn bè của họ rồi sẽ dần trở thành bạn chung, cuộc sống của cả hai sẽ giao thoa và gắn kết không thể tách rời.
Về đến tiểu khu, Phó Chí Tắc dừng lại hỏi cô: “Chỗ đó còn đau không?”
Vân Li nhận ra anh đang hỏi vết đâm lúc nãy, cô đưa ngón tay ra: “Hình như hơi đau một chút.”
Vừa dứt lời, anh đã kéo tay cô lại, đặt ngón tay cô lên môi mình. Ánh mắt thâm tình của anh khiến tim cô đập loạn nhịp. Dưới ánh đèn, cô thấy ngón tay anh cũng bị trầy xước do bóc tôm, cô xót xa nắm lấy tay anh. Còn anh thì cứ đứng đó nhìn cô, như đang chờ đợi một điều gì đó...
Đề xuất Trọng Sinh: Thọ Chung Chính Tẩm, Ta Trọng Sinh
[Pháo Hôi]
Bộ này hay quá, hóng truyện ạ