Vân Vĩnh Xương im lặng, đợi đến khi Vân Li đã đi khuất sau cánh cửa, ông mới sực tỉnh, lẩm bẩm nói với Vân Dã: “Cha mẹ nào mà chẳng vì con cái, ba chỉ muốn tìm cho chị con một chỗ dựa tốt, để người ta không xem thường nó, sau này nó không phải chịu uất ức thôi.”“Ba, ba xin lỗi chị ấy đi, những lời ba nói ai mà chịu cho nổi.” Giọng Vân Dã bực...
Đề xuất Hiện Đại:
Hiền Thê Rèn Vóc