Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 73: Chương 72

Chiết Ánh TrăngChương 73

Anh khựng lại một chút rồi khẽ nói: “Nếu em muốn, anh cũng có thể chấp nhận.”

“...”

Độ dày da mặt của Phó Chí Tắc dường như đã vượt xa những gì Vân Li từng biết về anh. Cô vội nhảy sang một bên, lí nhí: “Em không có ý đó.”

Chiếc bánh crepe xoài ngàn tầng vốn chẳng lớn, sau khi đã nằm gọn trong bụng, Vân Li bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ lại về khả năng này.

“Có lẽ em và ba sẽ còn cãi nhau thường xuyên, nên em đang cân nhắc thật đấy. Vì những lúc như thế, em thật sự hy vọng có anh ở bên cạnh.”

“Ừ, anh sẽ luôn ở đây.”

Lời anh ít mà ý tình sâu nặng, bàn tay khẽ nghịch những lọn tóc của cô.

Vân Li nhếch môi cười, đứng dậy quan sát căn phòng đơn nhỏ nhắn này: “Vậy em ngủ ở đâu đây?”

Phó Chí Tắc đáp thẳng thắn: “Em ngủ trên giường, anh ngủ dưới đất.”

“Lấy gì mà ngủ dưới đất?” Vân Li nhìn quanh, chẳng thấy bộ chăn ga gối đệm dự phòng nào, mà căn phòng hẹp này cũng không đủ chỗ để trải thêm một bộ nữa.

“Hay là em chia cho anh một góc drap trải giường đi?” Phó Chí Tắc đưa ra một phương án đầy tính “gợi ý”.

Vân Li nhìn lướt qua dáng người anh, lập tức gạt phắt đi: “Không phải sức khỏe anh không được tốt lắm sao? Em sợ anh ngủ dưới đất sẽ bị cảm lạnh mất.”

“...”

Thấy cô cứ nhìn chằm chằm vào mình với vẻ lo lắng, Phó Chí Tắc điềm nhiên cầm ly nước lên uống. Sau khi đặt ly xuống, anh bất ngờ vươn tay kéo lấy eo Vân Li.

Vốn dĩ cả hai đang ngồi bên mép giường, giờ phút này Vân Li gần như dán chặt vào người anh. Khác hẳn với vẻ dịu dàng thường ngày, anh dùng chút lực, khiến cả năm ngón tay cô phải bám víu lấy thắt lưng anh để giữ thăng bằng.

Cô vừa ngẩng đầu đã chạm ngay vào cằm anh, bắt gặp đôi mắt đen thâm thúy như xoáy sâu vào tâm trí mình. Đầu óc Vân Li bỗng chốc trở nên trống rỗng.

Lực tay nơi vòng eo cô càng lúc càng siết chặt.

Biết rõ chuyện gì sắp xảy ra, cô vẫn không tránh né mà nhìn thẳng vào anh, đôi môi khẽ nhếch mang theo chút mê hoặc thầm kín.

Phó Chí Tắc nói khẽ, giọng trầm thấp: “Cho dù sức khỏe anh có không tốt, giường vẫn là để dành cho em.”

Dẫu miệng anh nói theo ý cô, nhưng từng động tác mạnh mẽ lại như muốn chứng minh điều ngược lại: Em cứ yên tâm, sức khỏe của anh rất tốt.

Gần mười một giờ đêm, Phó Chí Tắc đưa Vân Li về đến dưới lầu khu chung cư.

Khi đi đến gần cánh cổng sắt, anh lấy từ trong túi ra một bông hồng đỏ nhỏ xíu được gấp bằng giấy, đặt gọn trong lòng bàn tay.

Vân Li ngẩn người: “Cho em à?”

Anh hơi cúi đầu, vài sợi tóc mềm mại rủ trước trán. Trầm ngâm một hồi, anh mới đáp: “Không hẳn, em thấy anh gấp thế nào?”

Thấy anh vẫn còn cứng miệng, Vân Li cũng chẳng vừa, cô thản nhiên bình phẩm: “Cũng tạm.”

“Vậy để anh gấp lại cái khác.” Nói đoạn, Phó Chí Tắc định cất bông hồng vào túi, Vân Li vội vàng bắt lấy tay anh: “Đừng, đè hỏng mất.”

Cô vuốt ve mặt giấy mịn màng: “Sao anh lại có thời gian gấp cái này trong văn phòng vậy?”

“Những lúc nhớ em đến mức không làm việc nổi, anh lại gấp thôi.” Phó Chí Tắc thuận miệng đáp.

Vân Li nghiêng đầu hỏi: “Thế anh chỉ gấp có mỗi một bông thôi sao?”

“...”

“Một bông cũng được rồi.” Không đợi anh trả lời, cô mỉm cười rạng rỡ, áp bông hồng giấy lên ngực rồi lùi dần vào trong tòa nhà. Ánh mắt hai người cứ thế quấn quýt lấy nhau cho đến khi cánh cửa khép lại hoàn toàn.

Khi Vân Li vào đến nhà đã gần mười hai giờ đêm.

Cô đá rơi đôi giày, thấy đèn phòng khách vẫn sáng trưng. Vân Vĩnh Xương đang ngồi bên bàn ăn, còn Dương Phương có lẽ đã đi ngủ.

Trên bàn đặt hai đĩa mì xào, nhìn qua là biết đã để lâu nên bị khô lại.

“Lại đây ăn một chút đi.” Giọng Vân Vĩnh Xương vẫn cứng nhắc như mọi khi. Ông đứng dậy, bưng đĩa mì vào bếp.

Nghe tiếng lò vi sóng hoạt động, Vân Li dù trong lòng vẫn còn chút kháng cự, nhưng cô hiểu đây chính là cách xuống nước của ông – đợi cô về để ăn khuya cùng.

Cất đồ đạc vào phòng xong, cô uể oải ngồi xuống bàn ăn.

Vân Dã nghe thấy động tĩnh cũng từ trong phòng ló ra. Cậu mặc bộ đồ ngủ ngắn, ngồi xếp bằng trên ghế, chăm chú quan sát biểu cảm của chị mình.

Vân Dã hỏi: “Chị đi đâu thế? Sao không trả lời tin nhắn của em?”

Vân Li liếc cậu một cái: “Làm gì mà cuống lên thế?”

Lúc ở bên Phó Chí Tắc, hầu như cô chẳng bao giờ ngó ngàng đến điện thoại. Mở ra mới thấy Vân Dã đã gửi cho mình hơn chục tin nhắn. Cô nhấn vào giao diện trò chuyện nhưng chẳng buồn lướt lên xem mà tắt đi luôn.

Vân Dã lo lắng cả tối, giờ thấy thái độ của cô thì bắt đầu dỗi: “Chị còn chưa thèm đọc tin nhắn của em à?”

“Bây giờ chị không có tâm trạng.” Vân Li đặt điện thoại xuống bàn: “Ăn xong chị về phòng sẽ ‘thẩm định’ đống tin nhắn của em sau.”

“...”

Vừa dứt lời, Vân Vĩnh Xương bưng đĩa mì nóng hổi ra. Vân Li đi lấy chén đũa, bầu không khí giữa ba người chìm vào im lặng.

Hai cha con mặt không cảm xúc ăn mì, chỉ có Vân Dã là ngồi giữa như người thừa.

Sự im lặng trong nhà họ Vân thường không báo hiệu điều gì tốt lành. Sau vài phút, Vân Vĩnh Xương cuối cùng cũng lên tiếng, giọng mang theo chút trách móc lẫn bao biện: “Ba làm như vậy cũng là vì muốn tốt cho con thôi.”

Vân Dã không ngờ ông già nhà mình ngồi lỳ cả đêm chỉ để thốt ra một câu khởi đầu cuộc chiến kinh điển như vậy. Khoảng cách giữa hai thế hệ quá lớn, cậu rùng mình, bí mật đá chân Vân Li dưới bàn, ý bảo cô đừng vì nóng giận mà nói lời bốc đồng.

Vân Li lườm em trai một cái, vẫn cố giữ giọng bình tĩnh: “Con biết rồi.”

“Biết thì con nên hiểu là ba đều nghĩ cho con cả. Cái tính nết này của con, đến nhà người khác mà chịu uỷ khuất thì lại ngang ngạnh không chịu nói ra...”

Thực tế, cô đã cố gắng rất nhiều lần để Vân Vĩnh Xương tin rằng cô đủ năng lực để tự bảo vệ và chăm sóc bản thân. Nhưng nhìn khuôn mặt sạm đen, khắc khổ của cha, cô biết ông sẽ không bao giờ chịu nhượng bộ.

Phó Chí Tắc nói đúng, Vân Vĩnh Xương có suy nghĩ hạn hẹp, nhưng xuất phát điểm của ông không xấu. Thay vì tin tưởng vào con gái, ông tin vào khả năng bảo bọc của chính mình hơn.

Vân Li im lặng một lúc rồi nói: “Con đang yêu rồi, ba đừng bảo con đi xem mắt với người khác nữa, không hay chút nào đâu ạ.”

Vân Dã trợn tròn mắt, lại đá chị mình một cái, nhưng bị Vân Li đá lại không thương tiếc.

Vân Vĩnh Xương không quá ngạc nhiên, ông lộ rõ bản tính, bắt đầu tra hỏi: “Thằng nào?”

Vân Li thản nhiên ăn một miếng mì: “Trợ giảng lớp của Vân Dã, tiến sĩ trường Tây Khoa, sắp tốt nghiệp rồi ạ.”

Vân Vĩnh Xương quay sang nhìn Vân Dã: “Có thật không?”

“...”

Dường như cảm thấy lời Vân Li nói không mấy tin cậy, ông hỏi thẳng con trai: “Con có liên lạc với người ta rồi, thấy thế nào?”

“Dạ... cũng khá tốt...” Ánh mắt Vân Dã nhìn chị mình đầy quái dị.

“Nếu mày nói sớm cho tao thì tao đã không mời tiểu Doãn tới, cũng chẳng cần hứa hẹn gì với cậu ấy.” Vân Vĩnh Xương cảm thấy mình lỡ lời, nhưng loay hoay mãi vẫn không diễn đạt được ý mình muốn nói.

Tự ngẫm lại vài giây, ông lại khôi phục phong cách độc đoán thường ngày: “Hôm nào mang về nhà cho ba xem mặt.”

Vân Li lại đá chân Vân Dã.

Cậu em lập tức hiểu ý: “Ba này, ba đừng quản nhiều quá, lỡ làm bạn trai chị ấy sợ thì sao.”

“Với lại anh trợ giảng đó lợi hại lắm, học đại học cũng ở Tây Khoa, năm nào cũng được học bổng quốc gia, thi thố toàn giải nhất. Anh ấy đối xử với mọi người rất tốt, tính tình cũng hiền lành.” Vân Dã lựa những điều ông già thích nghe nhất để nói.

Vẻ mặt Vân Vĩnh Xương dịu lại đôi chút, nhưng vẫn không quên bồi thêm một câu: “Thanh niên ưu tú thế kia, trước đây chắc cũng yêu đương không ít đứa rồi nhỉ?”

Vân Dã ngẩn người, nhìn Vân Li rồi buột miệng: “Chưa từng yêu ai khác ạ.”

Vân Li nhìn em trai với ánh mắt tán thưởng. Cách dùng từ này thật sự quá đỉnh. Chưa từng yêu ai khác, vì trong lòng anh chỉ có mình cô thôi.

Thấy Vân Li không có ý định nói thêm gì nữa, Vân Vĩnh Xương cũng không ép cô.

Ăn xong bữa khuya, cô trở về phòng nằm vật ra giường, gửi tin nhắn cho Phó Chí Tắc: “Anh về đến nhà chưa?”

Vài giây sau, Phó Chí Tắc trả lời bằng một tin nhắn thoại, chỉ có một chữ “Ừ” ngắn gọn. Giọng anh trầm thấp, âm cuối hơi kéo dài như thể đang buồn ngủ lắm nhưng vẫn cố tỉnh táo để trả lời cô.

Tâm trạng Vân Li bỗng chốc rạng rỡ hẳn lên: “Ngày mai em không có việc gì làm cả.”

Thực tế là cả hai ngày cuối tuần cô đều rảnh, có thể cùng anh đi chơi.

Giọng Phó Chí Tắc mang chút tiếc nuối nhàn nhạt: “Ngày mai anh phải viết luận văn tiến sĩ rồi.”

Ngón tay Vân Li khựng lại: “À, vậy thôi vậy.”

Điện thoại lại rung lên, khi cô còn đang cảm thấy hụt hẫng thì lại nghe anh nói: “Nhưng bên cạnh anh vẫn còn một chỗ trống.”

Tảng đá trong lòng cô lập tức được nhấc bỏ. Cô vui vẻ đi lấy quần áo tắm rửa.

Lúc trở ra, cô thấy Phó Chí Tắc đã gửi thêm một tin nhắn nữa: “Không tới sao?”

Có vẻ như vì thấy cô không trả lời ngay, anh lại cảm thấy bất an mà mời thêm lần nữa.

Vân Li vừa lau tóc, vừa xoay xoay bông hồng giấy dưới ánh đèn, gõ nhẹ một chữ: “Được.”

Xoay người ngã xuống giường, cô lấy tay che bớt ánh đèn, cơn buồn ngủ bắt đầu ập đến. Trong cơn mơ màng, cô chợt nhớ đến lần trước Vân Vĩnh Xương đã tỏ thái độ khó chịu với Phó Chí Tắc, khiến cô giật mình tỉnh táo đôi chút.

Vừa cử động tay, cô đã thấy Vân Dã lẻn vào phòng mình.

“Sao chị yêu đương mà chẳng nói với em một tiếng thế?” Giọng Vân Dã đầy oán hận: “Lần trước em còn...”

“Còn cái gì?” Vân Li bất mãn nhìn cậu, đưa tay vò đầu em trai hai cái.

“Không có gì! Chị đừng có động vào tóc em.” Cậu khó chịu đẩy tay cô ra. Vân Li thấy mình bị ghét bỏ thì cũng chẳng thèm chấp, nằm xuống định ngủ tiếp.

Thấy đuôi lông mày chị mình đã giãn ra, vẻ mặt đầy vẻ thư thái, Vân Dã đoán rằng cuộc tình này chắc hẳn đang rất hạnh phúc. Việc cô không nói cho cậu biết cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Vân Dã ngồi trước bàn học của Vân Li một lúc, rồi lại đứng dậy đi đi lại lại, lật xem mấy cuốn sách trên kệ.

Vân Li buồn ngủ rũ mắt, thúc giục: “Có gì thì nói mau rồi đi ra cho chị ngủ.”

“Em muốn sau khi thi xong kỳ mùa thu sẽ phát triển quan hệ với Oai Oai một chút.” Ánh mắt Vân Dã đảo quanh, ngón tay gõ nhẹ vào đường chỉ quần, trông có vẻ không được tự nhiên cho lắm.

“Phát triển quan hệ”, nói năng súc tích thế này đúng là phong cách của Vân Dã.

Vân Li: “Ồ.”

Vân Dã: “Chị không định cho em lời khuyên nào à?”

Vân Li vẻ mặt nghi hoặc: “Chẳng phải em đang lấy danh nghĩa bạn học để yêu đương sao? Rốt cuộc là có muốn chịu trách nhiệm không đấy?”

Vân Dã: “...”

Vì có việc muốn nhờ, Vân Dã đành nén giận: “Chị có thể nhờ bạn trai chị cho em mượn cái máy bay không người lái không?”

“Chẳng phải em có WeChat của anh ấy sao?” Vân Li kéo chăn trùm kín người, bắt đầu đuổi khách bằng giọng điệu “ôn tồn” nhất có thể: “Vân Dã, em là người trưởng thành rồi, đừng có chuyện gì cũng lôi chị gái ra làm lá chắn.”

Vân Dã ậm ừ: “Chị nói thì tiện hơn mà, nhờ anh ấy cho em mượn một cái đi.”

Vân Li dứt khoát không đáp lại. Vân Dã đứng bên cạnh chọc chọc vào ổ chăn của cô một hồi, nhưng cô đã chìm vào giấc ngủ thật rồi.

“...”

Vân Dã đứng lặng một chút rồi tắt đèn hộ chị, tự mình cầm điện thoại đi ra ngoài.

Có lẽ cậu muốn tự mình nói chuyện với Phó Chí Tắc. Dù đã khuya nhưng cậu chẳng hề thấy buồn ngủ, đầu óc cứ quẩn quanh chuyện tỏ tình.

Đứng ngồi không yên mất nửa giờ, Phó Chí Tắc mới gửi lại tin nhắn.

“Anh tặng em một cái.”

Đề xuất Cổ Đại: Nữ Phụ Ác Độc Góa Phụ? Phu Huynh, Người Ta Sợ Lắm
Quay lại truyện Chiết Ánh Trăng
BÌNH LUẬN
Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Bộ này hay quá, hóng truyện ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện