Chiết Ánh TrăngChương 57
Vân Li cũng chẳng ngờ đến lúc quan trọng thế này mình lại lúng túng không phân biệt nổi cách uốn lưỡi, dù trước đó cô đã luyện tập hơn mười phút. Thấy anh có vẻ chẳng mấy hào hứng, Vân Li xụ mặt nói: “Trông anh chẳng có vẻ gì là vui cả.”
Phó Chí Tắc cảm thấy buồn cười: “Anh rất vui mà.”
Vân Li bất mãn: “Nếu vui thì anh phải biểu hiện ra chút chứ.”
“Biểu hiện thế nào?”
Trước màn hình điện thoại, Vân Li khép ngón trỏ và ngón giữa lại, áp lòng bàn tay lên môi rồi vẫy nhẹ về phía trước, làm một tư thế hôn gió với anh. Làm xong, cô nhìn chằm chằm anh: “Cứ biểu hiện như vậy đấy.”
“...”
Phó Chí Tắc không hiểu nổi sao cô lại nghĩ ra cái động tác khoa trương như thế. Thấy cô cứ khăng khăng nhìn mình, anh đành lấy lý do từ chối: “Tên còn đọc chưa chính xác kìa.”
“...”
Bị nói trúng tim đen, Vân Li ngượng ngùng đáp: “Em sẽ luyện tập thật nhiều, tranh thủ sang năm nói cho đúng.”
Phó Chí Tắc hỏi: “Nếu sang năm vẫn nói không đúng thì sao?”
“Thì mỗi năm em đều sẽ tổ chức sinh nhật cho anh, chắc chắn sẽ có một năm em nói đúng.” Vân Li nghiêm mặt nói, “Anh đừng có xem thường em...”
Phó Chí Tắc cứ ngỡ cô định nói về chuyện tiếng Phổ thông của mình, nhưng Vân Li lại mỉm cười: “Em có thể ở bên anh cả đời mà.” Cho nên, chắc chắn sẽ có rất nhiều cơ hội.
“Đợi em quay lại sẽ bù đắp sinh nhật cho anh, tự tay làm bánh kem cho anh.” Vân Li cũng vừa mới biết hôm qua anh đón sinh nhật vào đêm giao thừa, nên mới vội vàng chuẩn bị chùm đèn để chúc mừng từ xa.
“Mấy thứ đó đều không quan trọng.” Phó Chí Tắc tỏ vẻ thản nhiên, gương mặt vẫn bình tĩnh nhưng trong giọng nói lại có chút thúc giục: “Quay về sớm một chút.”
...
Sau khi gặp Doãn Vân Y ở Nam Vu, kỳ nghỉ của Vân Dã về cơ bản đều dành cho việc học. Điều này khiến hai chị em ngày nào cũng chạm mặt nhau đủ ba bữa cơm. Vân Vĩnh Xương và Dương Phương không có kỳ nghỉ dài như học sinh, nên sau Tết, trong nhà chỉ còn lại hai chị em.
Nghĩ đến việc dạ dày của Phó Chí Tắc không tốt, Vân Li tranh thủ kỳ nghỉ đông để học vài món cháo, sau đó đăng một loạt video nấu nướng lên trạm E. Kể từ khi hạ quyết tâm thay đổi tính cách, mỗi tối Vân Li đều dành nửa tiếng để livestream, nội dung chủ yếu là tâm sự với người hâm mộ về một chủ đề nào đó. Dần dần, lượng người theo dõi thường xuyên của cô ngày càng tăng lên.
Trong số đó, có một tài khoản tên “efe” khiến cô chú ý. Người này chưa bao giờ bật mic, nhưng lại thường xuyên tương tác với cô qua những dòng bình luận chạy trên màn hình.
Ví dụ, khi Vân Li nói: “Blogger là kiểu người cực kỳ hay do dự, nói một câu với người khác cũng phải cân nhắc hồi lâu.”
efe bình luận: “Tâm tư bà xã thật tinh tế.”
Vân Li: “Blogger thường nói chuyện rất nhạt nhẽo trước mặt người lạ.”
efe: “Lời bà xã nói gãi đúng chỗ ngứa.”
Vân Li: “Blogger có chút sợ giao tiếp xã hội, lúc nhận hàng hay lấy cơm hộp đều gọi em trai ra nghe điện thoại.”
efe: “Tâm tư bà xã thật kín đáo.”
“...” Thật sự là có thể biến một con chim trĩ thành phượng hoàng qua lời khen.
Tuy nhiên, những lời tự bạch của cô lại nhận được rất nhiều sự đồng cảm. Các fan nô nức bày tỏ rằng chính họ cũng không thích nghe hay gọi điện thoại, đặc biệt là với người lạ. Những chuyện mà cô từng dùng để tự phán xét bản thân, hóa ra lại xảy ra với rất nhiều người. Chuyện cô vẫn luôn tự ti bấy lâu, giờ đây lại trở nên bình thường như cân đường hộp sữa.
Hóa ra bấy lâu nay cô luôn sống trong thế giới của riêng mình. Tự tách mình ra thành một nhóm người đặc biệt, tự che mắt rồi chìm đắm trong nỗi tự ti và khổ sở, chẳng phải đó cũng là một loại tự kiêu sao?
Không ít người hâm mộ đã chia sẻ về những trải nghiệm hướng nội của mình, từ chuyện với họ hàng đến đồng nghiệp, bao gồm cả những tình huống xã giao dở khóc dở cười. Trên màn hình, vô số lời cổ vũ và ủng hộ hiện lên. Dù đều là những người xa lạ không quen biết, họ vẫn sẵn lòng dùng những lời lẽ ấm áp nhất để an ủi lẫn nhau. Vân Li nhìn thấy mà lòng ấm áp lạ thường.
Chủ đề dần dần đi chệch hướng.
“Bà xã ơi, em trai đâu rồi ạ?”
“Hôm nay khóa huấn luyện xã giao của cá mặn kết thúc rồi nhé, cho em trai lên sóng đi.”
“Em trai à, mẹ yêu con!”
Hồi Vân Li mới bắt đầu quay video, Vân Dã thường xuyên xuất hiện trước ống kính. Trong bốn năm qua, không ít fan cũ đã chứng kiến cậu trưởng thành, còn cô thì đã nhìn cậu suốt mười sáu năm. Từ khi cậu mới lọt lòng, Vân Li đã có ký ức. Cô đã tận mắt thấy cậu từ lúc bập bẹ tập nói, chập chững tập đi cho đến khi trở thành một thiếu niên vui vẻ như hiện tại. Vân Li chợt nghĩ, nếu sau này cô thật sự ở lại Nam Vu, cơ hội gặp mặt Vân Dã chắc sẽ ít đi rất nhiều.
Vân Li kết thúc buổi phát sóng. Hôm nay sau khi ăn cơm xong, Vân Dã kêu đau bụng, Vân Li còn trêu chọc bảo chắc mẹ nấu đồ ăn có độc. Lúc này cậu đang ngủ trong chăn, Vân Li đi vào, nhìn chằm chằm khuôn mặt đang say ngủ của cậu rồi xoa đầu một cái.
Vân Dã tỉnh giấc, thấy là cô thì quay mặt đi chỗ khác: “Tránh ra, em muốn ngủ.”
Vốn định làm một người chị mẫu mực một lát, Vân Li lập tức nổi đóa: “Đi thì đi, ngày mai chị về Nam Vu luôn.”
Vân Dã bật dậy ngay lập tức: “Em bảo chị tránh ra chứ có bảo chị đi luôn đâu.” Cậu nhíu mày, “Hôm nay mới mồng tám mà.”
Vân Li nói: “Về để bù sinh nhật cho anh rể em.” Cô cố tình trêu: “Ừm, chắc một người độc thân như em không hiểu được đâu, dù sao chị cũng đang yêu mà.”
Vô duyên vô cớ bị nhét đầy một họng “cơm chó”, Vân Dã câm nín đắp chăn kín đầu. Vân Li vỗ tay đứng dậy, thì phía sau đột nhiên vang lên giọng nói lạnh lùng của Vân Vĩnh Xương: “Yêu đương với ai?”
“...”
Khả năng cách âm của nhà không tốt lắm. Khi Vân Li gọi điện cho Phó Chí Tắc, cô thường chỉ dám nói nhỏ, nên bấy lâu nay Vân Vĩnh Xương vẫn chưa phát hiện ra mối quan hệ của họ. Vân Dã ló đầu ra khỏi chăn, nhìn chị gái với ánh mắt đầy cảm thông. Vân Vĩnh Xương liếc cậu một cái: “Giỏi lắm, cánh cứng rồi nhỉ, còn dám hợp tác với chị mày để lừa gạt bố mẹ.”
“...”
Bầu không khí ban đêm tĩnh lặng bị bao trùm bởi cơn thịnh nộ đang dâng trào.
“Người nào?”
“Đồng nghiệp của con ạ.”
“Quen nhau bao lâu rồi?”
“Một tháng ạ.”
“Nhà ở đâu?”
“Nam Vu...”
Sắc mặt Vân Vĩnh Xương lập tức sa sầm: “Không chỉ muốn chạy tới Nam Vu học thạc sĩ, mà còn định gả sang bên đó luôn đúng không? Bộ Tây Phục chúng ta không có đàn ông hay sao?”
Sớm đã đoán được kết quả này, Vân Li cố gắng ôn tồn: “Bố có thể cho con chút tự do trong chuyện tình cảm được không...”
“Tự do cái gì! Mày đến Nam Vu bị người ta bắt nạt, bố mẹ không ở bên đó thì ai trút giận cho mày?” Ông vẫn như trước kia, trực tiếp ra lệnh: “Quay lại đó rồi chia tay ngay cho bố. Con mới bao nhiêu tuổi chứ, muốn tìm thì phải tìm ở Tây Phục này.”
Vân Li cảm thấy như có mũi dao đâm vào tim.
“Con không cần ai phải trút giận thay cả, con có thể tự bảo vệ mình.” Cô cảm thấy uất ức trong lòng. Cô không hiểu nổi, từ nhỏ đến lớn cô luôn cẩn thận, dè dặt, không dám làm phiền bố chuyện gì, vậy mà ông lúc nào cũng nghĩ cô là đứa vô dụng. Tại sao luôn có những bậc cha mẹ cảm thấy con cái phải đi theo quỹ đạo mà họ đã định sẵn?
“Con đã gặp bố mẹ anh ấy rồi, họ không phải người vô lý, đều là giáo sư của Đại học Tây Khoa.”
Vốn định nói thế để Vân Vĩnh Xương dễ chấp nhận hơn, nhưng lời vừa thốt ra chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Ông tức giận mắng nhiếc vài câu rồi sầm cửa bỏ đi. Vân Li lạnh mặt trở về phòng thu dọn hành lý, những lời nói của ông cứ lẩn quẩn trong đầu khiến cô khó chịu vô cùng.
“Mày còn dám lén lút gặp bố mẹ nó sao?”
“Trong mắt mày còn có tao không?”
“Bây giờ mày chê tao bằng cấp thấp, muốn trèo cao rồi đúng không?”
Vân Vĩnh Xương không lý lẽ, và Vân Li cũng không còn cam chịu như trước nữa. Vừa vặn có một người thân tổ chức tiệc đầy tháng, nhân lúc bố mẹ ra ngoài phụ giúp, Vân Li cũng kéo vali bước ra khỏi nhà. Cô vừa ngước mắt lên thì thấy Vân Dã từ trong phòng đi ra.
Dường như vừa mới rửa mặt xong, tóc Vân Dã còn rối tung và dính nước, trên mặt vẫn còn vết lằn do ngủ. Cậu rũ mi mắt, hỏi: “Đi thật à?”
Vân Li “ừ” một tiếng. Vân Dã đút tay vào túi quần đứng đó. Lối đi nhỏ hẹp, ánh đèn u ám. Thiếu niên với đôi mày đen nhánh, dáng người cao ráo trong bộ đồ bóng chày rộng rãi. Sự xa cách luôn nảy sinh những cảm xúc khó gọi tên, bầu không khí trầm mặc càng làm tăng thêm vẻ hiu quạnh. Nhìn vào căn nhà trống trải, lúc này Vân Dã dường như mang nhiều thân phận khác nhau. Giống như một đứa trẻ vừa lớn bị bỏ lại.
Vân Li lưỡng lự giây lát rồi dặn dò: “Tối mai bố mẹ mới về. Hai ngày này em ở nhà một mình thì ra ngoài mà ăn.”
Vân Dã nhìn cô: “Ờ.”
Vân Li: “Hoặc là gọi đồ về nhà.”
Vân Dã: “Ờ.”
Vân Li: “Không thì sang nhà cô nhỏ ăn cũng được.”
Vân Dã: “Ờ.”
Ba lần trả lời liên tiếp chỉ với một từ, rõ ràng là đang mang theo cảm xúc. Vân Li không hiểu chuyện gì, hiếm khi kiên nhẫn hỏi: “Sao lại phản ứng thế kia? Em có ý kiến gì với chị à?”
“Không có,” Vân Dã nói, “Chỉ cảm thấy giống như đang đi nghỉ mát thôi.”
“?”
Vân Dã nghiêng đầu, chậm rãi lặp lại: “Ăn ở ngoài, gọi đồ về, sang nhà cô nhỏ...” Cậu dừng lại một chút rồi hỏi: “Chị không thấy thần kỳ sao?”
Vân Li không hiểu: “Cái gì cơ?”
Vân Dã nhún vai: “Chị đi rồi, đồng nghĩa với việc em không phải ăn đồ chị nấu nữa.”
Vân Li: “...”
Bất ngờ bị em trai mỉa mai công khai, Vân Li chưa kịp phản ứng thì Vân Dã đã xách vali của cô đi về phía cửa. Cô thật sự không ngờ, chỉ vì nấu cho cậu hai bát mì ăn liền mà lại khiến cậu oán hận sâu sắc đến thế.
Xuống đến dưới lầu, Vân Li nhìn đồng hồ trên điện thoại, rồi quay sang bảo Vân Dã đang xách vali giúp mình: “Được rồi, chị đi đây. Em về làm bài tập đi, từ đây ra ga chỉ có vài đoạn đường thôi.”
“Chị đi xe buýt à?” Vân Dã đặt vali xuống, “Chẳng phải chị còn kéo theo cái vali to đùng này sao?”
“Cũng không nặng lắm.”
“Chị không thấy mệt nhưng em thấy mệt thay chị đấy, để em đưa chị ra sân bay.”
“Đưa bằng cách nào?” Vân Li bật cười, “Đi xe buýt cùng chị chắc?”
“Làm gì có chuyện đó.” Vân Dã kiêu ngạo nhướng mày, từ trong túi lấy ra một chùm chìa khóa xe, tung hứng hai cái trên tay: “Em lái xe đưa chị đi.”
“...” Lời này nghe thì có vẻ cảm động thật, nhưng với điều kiện Vân Dã phải là người trưởng thành đã. Vân Li cảm thấy mình nên tỉnh táo hơn là cảm động. Cô không tin nổi, gõ mạnh vào đầu cậu một cái: “Em lấy chìa khóa xe của bố ở đâu đấy?”
Bị đánh bất ngờ, Vân Dã nhíu mày: “Ở trên bàn chứ đâu.”
“Vậy thì để nó lại trên bàn đi.” Vân Li không nhịn được gõ thêm cái nữa, “Nó vẫy gọi em là em phải lấy à?”
“Chị đừng có động tay động chân được không?” Bị đánh hai cái liên tiếp, Vân Dã kìm nén cơn giận, “Em có phải không biết lái đâu.”
Lời này Vân Dã nói không sai. Bố Vân Vĩnh Xương làm huấn luyện viên ở trường dạy lái xe hơn mười năm, lúc rảnh rỗi cậu thường xuyên chạy đến đó. Mưa dầm thấm đất bao nhiêu năm, cậu sớm đã biết lái xe rồi.
Suốt quãng đường sau đó, Vân Li đóng vai người chị mẫu mực, nghiêm túc giáo huấn Vân Dã. Cô cố gắng làm cho cậu hiểu ở lứa tuổi này cái gì nên làm, cái gì không. Vân Dã không nói một lời nào suốt cả quá trình. Đến ga tàu, Vân Li cũng vừa vặn kết thúc bài giáo huấn. Nhìn vẻ mặt vô cảm của Vân Dã, cô không khỏi tự hỏi liệu mình có nói quá lời hay không.
Vân Li thở dài: “Chị cũng không muốn mắng em, chỉ là lo lắng cho sự an toàn của em thôi...”
Chưa kịp nói hết câu, Vân Dã đột nhiên giơ tay vẫy một chiếc taxi. Cậu không đáp lời, mở cửa ghế sau rồi đẩy cô vào trong, sau đó nói với tài xế: “Bác tài ơi, phiền bác mở cốp sau ạ. Chúng cháu đến sân bay Tây Phục.”
Có người lạ ở đó nên Vân Li lập tức im lặng. Ngồi vào ghế, cô ngượng ngùng lấy điện thoại ra nhắn tin cho Vân Dã: 【? 】
Vân Dã cất hành lý xong cũng lên xe.
Vân Li: 【 Em làm gì thế? 】
Vân Dã: 【 Em trả tiền xe. 】
Vân Li: 【 Chẳng phải chị bảo tự đi được sao, em đi đi về về biết bao nhiêu tiền không? 】
Vân Dã: 【 Lát nữa em bắt xe buýt về. 】
Suốt quãng đường Vân Dã không nhắn thêm tin nào. Đưa cô đến tận cổng soát vé, cậu mới lên tiếng: “Chị cứ ở lại Nam Vu đi, nếu thấy không ổn thì hãy về Tây Phục.” Nghĩ một chút, cậu bồi thêm một câu: “Nhưng mà, ở chung với bố mới là điều không ổn nhất đấy.”
“...”
-
Vừa ra tới lối ra, Vân Li đã nhìn thấy Phó Chí Tắc đang đứng đợi. Mọi nỗi bực dọc tích tụ suốt hai ngày bỗng chốc tan biến, cô kéo vali chạy nhào tới, lao thẳng vào lòng anh.
Phó Chí Tắc bất ngờ không đứng vững, phải lùi lại một bước: “Nhẹ chút nào.”
Vân Li cười nói: “Anh ăn nhiều thịt vào đi, không người ta lại bảo bạn trai em yếu ớt quá.”
“Yếu ớt?” Phó Chí Tắc lặp lại từ đó. Lúc đầu Vân Li chỉ định đùa một chút, thấy anh có vẻ để tâm, cô định giải thích thì đã bị anh kéo đến một nơi vắng người.
Vân Li: “Ban ngày ban mặt, anh không được...”
Cô chưa kịp nói hết câu, Phó Chí Tắc đã nâng cằm cô lên, trong đôi mắt đen sâu thẳm hiện rõ nỗi nhớ nhung da diết. Anh tiếp lời cô: “Không được yêu đương sao?”
“...”
Sau khi lên xe, Phó Chí Tắc hỏi: “Hôm nay đặc biệt quay về à?”
Vân Li: “Vâng...”
Những cột đèn đường cũ kỹ lùi dần về phía sau, ánh đèn xe phía trước thỉnh thoảng lại lóe lên. Vân Li ngồi ở ghế phụ, im lặng không nói gì, những hình ảnh cãi nhau với bố vẫn cứ quay cuồng trong đầu.
“Có muốn ghé qua Thất Lí Hương Đô thu dọn đồ đạc trước không?” Phó Chí Tắc nhìn cô vài lần, Vân Li thẫn thờ gật đầu.
Hai tuần không gặp, nhưng khi thấy anh cô lại không vui vẻ như mong đợi. Phó Chí Tắc dừng xe dưới lầu chung cư, hỏi: “Có chuyện gì xảy ra à?”
“Không có gì, chắc do vừa xuống máy bay nên em hơi mệt.” Vân Li lấy lại tinh thần, nhìn anh rồi đột nhiên hỏi: “Chúng ta bên nhau bao lâu rồi anh nhỉ?”
Phó Chí Tắc đáp: “46 ngày.”
Chưa đầy hai tháng. Có lẽ vẫn chưa đến lúc phải sầu muộn vì chuyện tương lai. Sau khi về căn hộ, Vân Li chỉ dọn dẹp một ít đồ dùng sinh hoạt và quần áo cần thiết.
“Chủ nhà bảo nếu hủy hợp đồng sẽ bị trừ ba tháng tiền cọc, tính ra chỉ tiết kiệm được hai tháng tiền thuê. Em muốn giữ lại căn chung cư này, nếu sau này chúng ta có tiết học buổi sáng thì có thể qua đây ngủ.”
“Khi nào rảnh anh mang ít quần áo qua đây nhé. Tuy rằng vẫn chưa bắt được kẻ biến thái kia, nhưng nếu có anh ở đây, chắc hẳn hắn sẽ không dám xuất hiện đâu.”
Vân Li sắp xếp mọi thứ rất chu đáo, rồi thấy Phó Chí Tắc vẫn ngồi trên ghế sofa nhìn mình, cô khựng lại: “Sao thế anh?”
Phó Chí Tắc: “Ở đây chỉ có một cái giường.”
Vân Li: “Em sẽ không để anh ngủ sofa đâu.”
“...” Phó Chí Tắc khựng lại một chút, rồi chậm rãi hỏi: “Vậy chúng ta ngủ chung một giường sao?”
Vân Li hơi do dự rồi gật đầu. Cô tin tưởng vào nhân phẩm của Phó Chí Tắc, hơn nữa cơ hội ngủ lại đây cũng không nhiều. Vừa lên xe, cô đã nghe anh hỏi: “Khi nào thì em có tiết học buổi sáng?”
“...” Khi hỏi câu này, vẻ mặt anh cực kỳ nghiêm túc. Mặt Vân Li bất giác đỏ bừng, cô lí nhí: “Vẫn chưa đăng ký môn xong mà.”
Sau khi về đến Giang Nam Uyển, Phó Chí Tắc đi đến tủ lạnh lấy thịt ra rã đông. Anh nấu ăn rất thành thạo, một mình chuẩn bị bữa tối mà không cần Vân Li giúp sức. Vân Li muốn uống chút rượu, Phó Chí Tắc mở một chai whisky, rót cho cô một ly nhỏ pha với Sprite.
Trên bàn ăn, chiếc đèn ngủ tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ. Suốt bữa ăn, Phó Chí Tắc luôn quan sát Vân Li, cô có vẻ đang tâm sự chuyện gì đó nên phản ứng thường chậm mất nửa nhịp. Sau khi uống hai ly nhỏ, sắc mặt Vân Li vẫn không thay đổi, nhưng đôi mắt đã bắt đầu phủ một tầng hơi nước long lanh.
“...” Đêm mới chỉ bắt đầu, Phó Chí Tắc không muốn nó kết thúc như thế này. Anh định lấy ly rượu từ tay Vân Li, nhưng cô lại cáu kỉnh: “Ngày thường anh uống rõ nhiều, giờ lại không cho em uống. Anh mà còn ngăn cản, em sẽ... em sẽ...” Cô lắp bắp mãi không nói hết câu.
Phó Chí Tắc nhìn cô với ánh mắt tỉnh táo: “Sẽ thế nào?”
“Sẽ xóa WeChat của anh!”
“...” Lời đe dọa này quả nhiên có hiệu quả.
Anh không ngăn cô nữa. Vân Li nhìn chằm chằm gương mặt bình thản của anh, bỗng dưng nảy sinh cảm giác muốn “phá hoại”. Cô túm lấy cổ áo anh, kéo anh ra phía ghế sofa.
“Sao lúc nào anh cũng giữ cái vẻ mặt này thế?” Cô bực bội hỏi.
Phó Chí Tắc: “Vậy anh nên giữ vẻ mặt nào?”
Vân Li trước đây chưa bao giờ uống rượu, cô cũng không biết mình không chỉ tửu lượng kém mà “rượu phẩm” cũng chẳng ra sao. Hai người giằng co một hồi, cô vẫn không nghĩ ra câu trả lời, đành ngang ngược bảo: “Dù sao thì cũng không được dùng vẻ mặt này.”
Người đàn ông đang bị cô túm cổ áo trên sofa bỗng khẽ cười. Dường như nghe ra sự trêu chọc trong tiếng cười ấy, Vân Li nhìn thẳng vào anh, vươn tay ra nhéo má anh một cái thật mạnh.
“Đây là nhà của em!” Nhéo cho sướng tay xong, Vân Li đứng dậy nhìn quanh một vòng. Phó Chí Tắc đính chính: “Là của chúng ta.”
Đợi đến khi cô đã thấm mệt, anh mới lấy từ phía sau ra một chiếc hộp nhỏ: “Quà cho em.” Chiếc hộp cũng tương tự như chiếc hộp khảm trai anh từng tặng trước đó. Vân Li không mượn rượu làm càn nữa, cô nhận lấy hộp quà.
Cô nghiêng đầu hỏi: “Hôm nay là sinh nhật em ạ?”
Phó Chí Tắc: “...”
Đề xuất Huyền Huyễn: A? Hệ Thống Cung Đấu Cũng Có Thể Dùng Tu Tiên
[Pháo Hôi]
Bộ này hay quá, hóng truyện ạ