Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 56: Chương 55

Chiết Ánh TrăngChương 56

Vân Li dồn hết sự chú ý để nghe ngóng động tĩnh ngoài cửa: “Em trai em đang ở ngoài đấy...”

“Vậy thì dùng máy bay vận chuyển nó về đi.” Phó Chí Tắc nói, gương mặt anh khẽ cọ vào mái tóc mềm mại của cô, cánh môi lướt nhẹ qua gò má rồi dừng lại nơi cổ cô.

Đồ đạc trong tay cô chẳng thể làm tiếp được nữa.

Cô nỗ lực kháng cự, cố gắng hết sức tập trung vào việc gọt táo.

Phó Chí Tắc dùng môi mơn trớn vành tai phải của cô, thì thầm: “Li Li...”

A a a a a.

Cô sắp phát điên mất thôi.

Vân Li chịu không nổi nữa, cô dừng động tác, vặn vòi nước rửa tay nhưng cố ý không tắt nước để tiếng nước chảy át đi tiếng động.

Cô xoay người lại, bắt gặp ánh mắt nhu hòa của anh. Khí thế của cô bỗng chốc xì hơi, vừa định bạo dạn hôn anh một cái thì sự nhát gan lại trỗi dậy ngay tức khắc.

Ánh mắt cô di chuyển từ đôi mắt anh, xuống đến sống mũi, rồi cuối cùng dừng lại trên đôi môi kia.

Vân Li khẽ nuốt nước miếng.

Cô bị anh trêu chọc đến mức tim gan ngứa ngáy, vô thức ngẩng đầu lên. Anh khẽ nâng cằm cô, đôi môi phủ xuống. Tiếng máy chiếu ngoài phòng khách dường như đã bay đi rất xa. Vân Li nghiêng người vòng tay ôm lấy cổ anh, không tự chủ được mà tiến lên hai bước, ép anh vào tường.

Dồn anh vào góc tường, mặt mày cô tràn ngập tình ý, cổ áo anh cũng bị cô làm cho xộc xệch. Cả hai đều nỗ lực kiềm chế tiếng thở dốc của mình.

Đôi môi Phó Chí Tắc nhuốm một màu đỏ mọng, anh ghé sát tai cô nói khẽ: “Giờ thì khá là mạnh mẽ đấy.”

Vân Li định thần lại, nhớ tới những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian qua, cô vô thức thốt lên: “Em cũng muốn mình mạnh mẽ hơn với cả những người khác nữa.”

Cô không muốn mãi thu mình lại trong các mối quan hệ giữa người với người.

Phó Chí Tắc hôn nhẹ lên trán cô: “Em sẽ làm được thôi.” Anh vuốt ve khóe mắt cô, dịu dàng tiếp lời: “Hiện tại em đang làm rất tốt.”

Vân Li được anh khen mà cảm thấy lâng lâng. Phó Chí Tắc cười nhẹ một tiếng, cam chịu mà tựa lưng vào tường: “Tiếp tục đi.”

“...”

Vân Dã vẫn ngồi trên sofa buồn chán, cảnh tượng trên màn hình không ngừng thay đổi nhưng ánh mắt cậu lại cứ hướng về phía cửa bếp.

Cậu nhìn đồng hồ.

Gọt táo gì mà lâu thế không biết?

Một ý nghĩ đáng sợ xẹt qua đầu cậu: Bọn họ không phải đang làm chuyện gì kỳ quái trong bếp đấy chứ? Không thể nào đâu nhỉ?

Trông anh rể đâu có giống hạng người lưu manh như thế.

Vân Dã cố tình bấm tạm dừng rồi phát lại tiết mục nhiều lần, cốt để gây sự chú ý với hai người trong bếp.

Ngồi ở đây, cậu thậm chí có cảm giác mình là người thừa, không nên tồn tại trong căn nhà này.

Cũng may là cửa bếp cuối cùng cũng mở. Vân Dã dán mắt vào màn hình máy chiếu, hai người lớn sống sờ sờ ngồi xuống cạnh cậu mà không nói một lời.

Vân Dã dùng dư quang liếc trộm Phó Chí Tắc, thấy anh đang rũ mắt nhìn Vân Li.

Nhận thấy tầm mắt của Vân Dã, Phó Chí Tắc đẩy đĩa trái cây đến trước mặt cậu.

Tiếp đó, anh tự tay đưa cho Vân Li một cái nĩa, đút đến tận miệng cô.

Điều khiến Vân Dã muốn sụp đổ chính là Vân Li còn thản nhiên há miệng ăn luôn.

Thật là quá kỳ quặc.

Từ nhỏ đến lớn, giống đực duy nhất mà Vân Li gần gũi, thứ nhất là con chó ở nhà, thứ hai chính là cậu.

Trong lòng Vân Dã dâng lên một nỗi buồn rầu nho nhỏ, cậu hỏi: “Anh rể, anh với chị em ở bên nhau bao lâu rồi?”

Vân Li chẳng đợi đối tượng được hỏi lên tiếng, đã chủ động đáp: “Gần một tháng rồi.”

Phó Chí Tắc đính chính: “29 ngày.”

Vân Li: “...”

Môi Vân Dã giật giật, qua nửa ngày mới lắp bắp thốt ra một câu: “Anh phải đối xử tốt với chị em đấy.”

“...”

Vân Li gõ nhẹ vào đầu cậu: “Chị mày mà cần mày phải bận tâm à?”

“...”

“Anh sẽ đối xử tốt với cô ấy.” Phó Chí Tắc nghiêm túc nói, hoàn toàn không vì sự chênh lệch tuổi tác mà lờ đi lời cậu nói.

Vân Li sửng sốt, cô trực tiếp nhét một miếng táo vào miệng Vân Dã: “Vân Dã, em bị ba nhập đấy à?”

Cảm thấy bất mãn với hành động thô bạo của cô, Vân Dã oán trách: “Chị có thể học tập anh rể một chút được không, dịu dàng hơn chút đi.”

Vân Li đúng lý hợp tình đáp: “Chị đây không biết đấy, muốn dịu dàng thì bảo anh rể em đút cho mà ăn.”

Nhìn hai chị em cãi nhau, Phó Chí Tắc cảm thấy buồn cười. Anh cũng không ngại, hỏi Vân Dã: “Vừa nãy em gọi anh là gì?”

Vân Dã có chút ngượng ngùng, lí nhí gọi: “Anh rể...”

Phó Chí Tắc đưa cái nĩa về phía cậu: “Cần anh đút cho em ăn không?”

Vân Li vội dời cái nĩa đi chỗ khác: “Không được!”

Ba người ngồi trên sofa cùng nhau xem phim. Vân Dã hoàn toàn không nhận ra mình đang là một cái bóng đèn công suất lớn. Nhân lúc Phó Chí Tắc đi vệ sinh, Vân Li không nhịn được mà nói: “Sao em không về phòng đi?”

“Em đã xem xong phim đâu...” Vân Dã vẫn chưa phản ứng lại, cậu đang xem rất nhập tâm. Vân Li đẩy đẩy cậu, vẻ mặt đầy sự đe dọa.

Vân Dã tức giận nói: “Vân Li, chị có thể học hỏi anh rể nhiều hơn không, dịu dàng với em trai mình chút đi chứ.”

“Thay đổi cách xưng hô cũng nhanh thật đấy.” Vân Li không khách khí nói: “Nhanh như vậy đã đứng về phía anh rể rồi.”

“Anh rể vừa cao vừa đẹp trai, tính tình lại tốt.” Vân Dã liếc nhìn Vân Li đầy vẻ ghét bỏ, nhất quyết không chịu di chuyển.

“Nhưng mà,” Vân Dã nghiêm mặt hỏi: “Chuyện này mà để ba biết thì tính sao?”

“...”

Vân Li nhíu mày: “Chị cũng lớn rồi, yêu đương thì có gì đâu...” Cô lại suy nghĩ một chút, rồi nhìn thẳng vào Vân Dã: “Thôi quên đi, em đừng nói với ông ấy.”

Bởi vì chuyện cô tự ý chạy đến đại học Công nghệ Nam Lý vừa học vừa làm, cơn giận của Vân Vĩnh Xương vẫn chưa nguôi. Nếu để ông biết cô đang yêu đương với một người ở Nam Vu, có khi ông sẽ bay thẳng đến đây đánh gãy chân cô mất.

“Chị, thu nhập hiện tại từ việc làm uploader của chị thế nào rồi?”

“Hỏi chi vậy?”

“Chị tiết kiệm tiền đi.” Vân Dã bình tĩnh đưa ra lời khuyên: “Có khi ba sẽ đuổi chị ra khỏi nhà nếu phát hiện ra chuyện này đấy, chị phải tìm cho mình một đường lui.”

“...”

Sau khi xem phim xong, Vân Li tiễn Phó Chí Tắc xuống lầu lấy xe. Trong lòng cô đầy tâm sự. Vân Vĩnh Xương luôn muốn kiểm soát cô về mọi mặt, từ học tập, sinh hoạt cho đến các mối quan hệ xã hội.

Vân Li vẫn nhớ rõ, trước kia mỗi khi cô gặp người lạ hay nghe điện thoại, Vân Vĩnh Xương đều sẽ quở trách rằng cô nói năng không đúng, làm việc không xong.

Hơn nữa, vì tai trái không nghe thấy, cô từng bị bắt nạt ở trường, khiến tính cách cô dần trở nên như ngày hôm nay.

Ngược lại, điều đó làm Vân Vĩnh Xương cảm thấy cô không có khả năng tự sinh tồn một mình bên ngoài.

Nhưng cô hiện tại đã có thể tự nuôi sống bản thân, có thể sống một mình rất tốt ở một thành phố xa lạ.

Vân Vĩnh Xương không tin, và cũng không chấp nhận điều đó.

Cô cân nhắc hồi lâu mới lấy hết can đảm nói với Phó Chí Tắc: “Em vẫn chưa nói chuyện chúng mình với gia đình. Tính tình ba em không được tốt lắm, có lẽ anh phải chuẩn bị tâm lý.” Lo lắng Phó Chí Tắc sẽ để tâm, cô lại nhẹ nhàng bào chữa cho ba: “Những mặt khác ba em đều khá tốt, chỉ là không biết cách yêu thương con cái cho lắm.”

“Anh có hẹn hò với ông ấy đâu.” Phó Chí Tắc thản nhiên đáp. Rồi anh bỗng nhiên hỏi một câu rất tự nhiên: “Sắp phải gặp ba vợ rồi sao?”

“...”

“Em muốn nói trước với anh một chút thôi, ông ấy quản lý hơi nhiều. Với lại, ba mẹ em đều là người có học thức, điều kiện kinh tế gia đình cũng chỉ ở mức trung bình.” Vân Li có chút khó nói.

Quá trình yêu nhau quá đỗi hạnh phúc khiến cô ít khi phải suy xét đến những vấn đề thực tế này.

“Nhưng bây giờ em đã có thể tự nuôi sống bản thân, sau khi tốt nghiệp làm toàn thời gian sẽ còn tốt hơn nữa.”

Dáng vẻ của cô như thể đang khao khát muốn chứng minh bản thân trước mặt anh.

Trong lòng Phó Chí Tắc dâng lên một cảm giác hụt hẫng, anh tự trách không biết mình đã làm gì để cô thiếu cảm giác an toàn đến thế.

Anh kéo cô sát lại gần, nghiêm túc nói: “Li Li, anh chỉ quan tâm đến con người em. Những thứ khác đều là chuyện ngoài lề.”

Khi lên lầu, Vân Li mới chợt nhớ ra, Phó Chí Tắc quả thật chưa bao giờ hỏi về hoàn cảnh gia đình cô, điều đó gián tiếp chứng minh anh không hề bận tâm đến những điều đó.

Trong thế giới của người trưởng thành, anh đã trao cho cô một tình yêu thuần khiết, không vướng bận thực tế.

Tình yêu của anh chỉ liên quan đến duy nhất mình cô.

Doãn Dục Trình cảm thấy mình đã bị Vân Dã chơi một vố đau.

Mấy ngày trước, Doãn Dục Trình đưa điện thoại cho em gái mình là Doãn Vân Y, bảo cô bé liên hệ với đối phương, lúc đó Vân Dã vẫn chưa đặt vé máy bay.

Ngày hôm qua cậu gọi đến, nói rằng chiều nay mình sẽ lên máy bay.

Đưa điện thoại cho Doãn Vân Y để hai đứa tự nói chuyện với nhau.

Quay đi quay lại, Doãn Vân Y bảo anh rằng Vân Dã nói Vân Li hiện đang độc thân.

Vân Y kể rằng hai chị em họ rất thân thiết, cũng giống như anh và em gái mình vậy.

Anh cũng không nghi ngờ tính xác thực trong lời nói của Vân Dã.

Vốn dĩ anh thấy Phó Chí Tắc là người khó gần, bọn họ chia tay cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên anh đã có cảm tình với cô học muội này, không muốn bỏ lỡ cơ hội nên mới tùy tiện hành động.

Lúc anh trả lời tin nhắn của Vân Li, Doãn Vân Y vẫn chưa tiết lộ chuyện của Vân Dã cho anh biết.

Chuyện tình cảm liên tiếp thất bại, anh cũng không định lấy em gái mình ra làm lá chắn nữa. Sau khi đưa cô bé đến công viên trò chơi và gặp mặt người ta, lúc này anh hiếm khi cảm thấy xấu hổ, chỉ biết gượng cười chào hỏi Vân Li.

Phó Chí Tắc còn đặc biệt hạ cửa sổ xe, gật đầu nhìn anh một cái.

“...”

Đây quả thực là chuyện mất mặt nhất trong đời anh.

Sau khi thả Vân Dã ở công viên trò chơi Nam Vu, Vân Li và Phó Chí Tắc cũng không muốn làm bóng đèn, cả hai lái xe quay về Giang Nam Uyển.

Công viên trò chơi Nam Vu cũng không có gì quá đặc biệt. Đôi trẻ cầm bản đồ hướng dẫn đi chơi từng trò một, trên đường bắt gặp không ít em nhỏ đang cầm kem trên tay.

Khó khăn lắm mới tìm được quầy đồ ngọt, Vân Dã nói: “Cậu đợi tớ một chút.”

Cậu chạy đi mua đồ ngọt, trong lúc chờ đợi thì nhận được điện thoại của Vân Li.

Vân Li hỏi: “Này, em với đối tượng thầm mến thế nào rồi?”

Vân Dã đáp: “Yên tâm đi, không thành vấn đề gì hết, mọi thứ đều ổn.”

Giọng Vân Li đầy vẻ hoài nghi, kéo dài âm điệu: “Thật không đấy...?”

Vân Dã: “Chứ sao, có lẽ em trai chị trời sinh đã có thiên phú yêu đương rồi. Cô ấy đang đợi em, bái bai nhé.”

Cậu cầm hai cây kem quay lại, đưa cho Doãn Vân Y một cây.

Bọn họ vốn học cùng trường cấp hai, quen biết nhau cũng đã năm năm rồi.

Khi nói chuyện với cô, Vân Dã không hề cảm thấy mất tự nhiên, sự ngại ngùng duy nhất có chăng là lúc cậu viết những tấm bưu thiếp.

“Những tấm bưu thiếp mà lớp gửi cho tớ lần trước, hình như đều cùng một nét chữ. Cậu có biết ai phụ trách việc đó không?”

“...”

Vân Dã liếm kem, thản nhiên nói dối không chớp mắt: “Để về tớ hỏi giúp cậu cho.”

“...”

Thiếu niên không chịu thừa nhận, giữa hai người nảy sinh một bầu không khí căng thẳng nhưng đầy rung động.

Doãn Vân Y thẹn thùng lục lọi trong túi: “Tớ có món quà muốn tặng cậu. Tớ chỉ có thể làm món quà nhỏ thôi vì ba mẹ quản rất nghiêm.”

Cô lấy ra một chiếc hộp nhỏ chỉ chừng 5cm từ trong túi xách, bên trên có đề dòng chữ thanh tú: “Tặng Vân Dã”.

Cách viết ấy giống hệt như cách mà cậu đã chuẩn bị quà cho cô.

Dùng phương thức kín đáo nhất để bày tỏ tâm ý với đối phương.

Nhịp tim Vân Dã bỗng chốc tăng nhanh, một chút kem tan chảy vấy lên tay, cậu đón lấy chiếc hộp như thể không có chuyện gì xảy ra.

“Khi nào cậu thi cuối kỳ?” Doãn Vân Y chủ động hỏi: “Tớ sắp thi vào lớp mười rồi.”

“Ồ, vậy thì tốt quá.” Vân Dã cố tỏ ra bình thản, nhưng đôi chân lại không ngừng nhún nhảy: “Tớ thi vào thứ Sáu. Cậu định thi vào trường nào?”

“Tớ rất thích Tây Phục, với thành tích hiện tại chắc là tớ sẽ vào Đại học Khoa học Kỹ thuật Tây Phục.”

Vân Dã ngước nhìn bầu trời xanh mây trắng, lắng nghe bản nhạc vui tươi, không nhịn được mà mỉm cười: “Tớ cũng rất thích trường đó.”

Khoảng năm giờ chiều, cuộc vui kết thúc. Doãn Dục Trình đưa Vân Dã đến siêu thị gần Thất Lí Hương Đô.

Vân Li và Phó Chí Tắc đang mua sắm ở đó. Nhìn thấy chị mình, Vân Dã cười ngây ngốc, ân cần chạy lại xách túi giúp cô.

“Vân Li, em muốn nói với chị một chuyện.” Đuôi của Vân Dã như muốn vểnh lên tận trời: “Doãn Vân Y biết những tấm bưu thiếp đó là do em viết rồi.”

Vân Li: “?”

Vân Dã: “Chị hiểu không, người ta là đang ngầm đồng ý rồi đấy.”

Vân Li: “Đến cuối ngày rồi mà em vẫn còn mơ mộng đẹp thế à?”

“...”

Suốt dọc đường đi, Vân Dã cứ nhảy nhót tung tăng, gương mặt tràn đầy vẻ đắc ý. Vân Li chịu không nổi, gằn giọng: “Nghiêm chỉnh chút đi, đừng làm vỡ trứng gà của chị.”

“Dạ.” Vân Dã ngoan ngoãn trở lại, rồi hỏi cô: “Tối nay chỉ có hai chị em mình thôi ạ?”

“Anh rể em ra ngoài mua trái cây rồi.” Vân Li vừa nói vừa nhét đồ vào tay Vân Dã, rồi gọi điện cho Phó Chí Tắc. Khi đầu dây bên kia bắt máy, giọng nói của cô bỗng trở nên mềm mỏng hơn hẳn.

Toàn thân Vân Dã nổi da gà, cậu nhỏ giọng: “Vân Li, chị có thể nói chuyện bình thường một chút được không?”

“...”

Sau khi về nhà, Vân Dã đề nghị muốn nấu vài món. Vân Li làm đầu bếp chính, còn Phó Chí Tắc làm phụ bếp cho cô.

Vân Dã cảm thấy hai người này thực sự rất xứng đôi. Khi ở bên nhau họ không nói quá nhiều, nhưng lại thường xuyên trao cho nhau những ánh nhìn đầy ăn ý.

Ngay cả khi nhặt rau, họ cũng có thể nhìn nhau mà mỉm cười.

“Anh rể, anh thấy chị em nấu ăn có ngon không?” Vân Dã hỏi Phó Chí Tắc: “Bạn học của em ai cũng khen tài nấu nướng của chị ấy đấy.”

Phó Chí Tắc suy nghĩ một chút: “Chắc là ngon.”

Giọng điệu này nghe có vẻ không chắc chắn lắm.

Vân Dã tỏ vẻ nghi hoặc.

“Anh ấy đã được nếm qua đâu.” Vân Li giải thích: “Lần trước chị bị ngã thương tay, thế là anh rể em đến nấu cơm, rồi từ đó anh ấy nấu suốt luôn.”

Vân Dã: “À...! Hóa ra là anh rể làm hết việc nhà sao?”

Vân Li cố nhớ lại tình hình trong một tháng qua: “Em hỏi thế chị mới nhớ, hình như đúng là vậy thật.”

“...”

Vân Dã ậm ừ nửa ngày: “Yêu đương là con trai phải làm hết việc nhà hả chị?”

Vấn đề này Vân Li cũng không biết đáp sao. Cô huých nhẹ vào người Phó Chí Tắc, anh không cần suy nghĩ mà đáp ngay: “Chị em quyết định hết.”

Vân Li mỉm cười, cúi đầu ăn cơm.

Sau khi ở lại Nam Vu hai ngày, Vân Li cùng Vân Dã khởi hành về Tây Phục.

Năm nay Tết đến sớm, chỉ còn hai ngày nữa là đến Giao thừa.

Tại sân bay, họ tình cờ gặp Doãn Vân Y. Cô bé tặng cho Vân Dã một chiếc mũ lưỡi trai làm quà chia tay, bảo rằng để dành cho mùa hè sắp tới.

Ba người còn lại đứng từ xa quan sát. Doãn Dục Trình không còn cảm thấy xấu hổ như lúc đầu, anh thở dài cảm thán: “Vân Y cứ quấn lấy tôi mãi, đòi bằng được hôm nay phải ra sân bay. Em trai cô đúng là biết cách tán gái thật đấy.”

Phó Chí Tắc nhắc nhở: “Ở đây có tận ba người cơ mà.”

“...”

Anh ta thức thời, lủi thủi đi tìm một quán cà phê ngồi đợi.

Đuổi được anh ta đi rồi, Phó Chí Tắc mới hỏi Vân Li: “Em đặt vé máy bay quay lại chưa?”

“Dẫn chưa ạ.”

“Đặt sớm đi.” Phó Chí Tắc hôn nhẹ lên sườn mặt cô, rồi sửa lại lời nói: “Để sớm quay về với anh.”

Giọng anh tràn đầy sự mong chờ: “... Về nhà của chúng mình.”

Chẳng mấy chốc đã đến đêm Giao thừa, khắp nơi đều giăng đèn kết hoa rực rỡ.

Năm đó, Trần Kim Bình hạ sinh Phó Chí Tắc đúng vào đêm Giao thừa. Bà vẫn nhớ như in tiếng pháo hoa nổ vang trời bên tai mình khi ấy.

Sau bữa tối, Phó Chí Tắc không lên lầu ngay như mọi khi mà ở lại giúp ba mẹ dọn dẹp bát đĩa.

“Lần trước Li Li có nói cô bé là người Tây Phục.” Phó Đông Thăng khơi mào câu chuyện: “Hình như cô bé đang học Thạc sĩ đúng không?”

Trần Kim Bình tán thành: “Con trai à, có khi nào trình độ học vấn của con hơi thấp không?”

Phó Đông Thăng bồi thêm: “Thế thì không xứng với con gái nhà người ta rồi.”

“...”

Hai ông bà cứ nói chuyện vòng vo, nhất quyết không đi thẳng vào vấn đề chính. Trần Kim Bình quan sát kỹ sắc mặt của con trai, nhưng vẫn thấy anh giữ vẻ trầm mặc như cũ.

Bà thở dài, đưa cho anh một tách trà: “Con đã bảo lưu việc học gần hai năm rồi đấy...”

Đáng lẽ năm nay anh đã có thể tốt nghiệp Tiến sĩ với một tương lai vô cùng xán lạn.

Lời bà ám chỉ đã quá rõ ràng.

Trần Kim Bình dịu dàng nói: “Nếu con không lấy được bằng, ba mẹ cũng chẳng có thành kiến gì với con đâu, nhưng người khác thì có thể. Chúng ta không muốn ép con phải đối mặt với những điều đó, chỉ lo rằng đến một ngày nào đó, chính con sẽ cảm thấy bản thân mình không làm được.”

“Li Li sẽ không để ý những chuyện này đâu.” Phó Chí Tắc trả lời rồi đi thẳng về phòng.

Anh vặn vòi nước lạnh, dùng tay vớt nước lên rửa mặt. Nhìn mình trong gương, anh lại nhớ đến dáng vẻ Vân Li thường hay tựa vào bên cạnh mình.

Nụ cười trên môi cô chính là thứ đã kéo anh ra khỏi đáy hồ sâu thẳm.

Chỉ có sự hiện diện của cô mới khiến anh cảm thấy bớt ngột ngạt hơn.

Phải đến tận năm sau mới được gặp lại cô, trong lòng Phó Chí Tắc không khỏi bồn chồn. Anh muốn mỗi ngày, mỗi giờ đều được ở bên cô, không xa rời dù chỉ một phút giây.

Đợi hơn một giờ đồng hồ, sau khi ăn xong bữa cơm tất niên, Vân Li mới gọi video cho anh.

Phía bên cô là một khoảng không đen kịt.

Vài giây sau, ánh đèn rực rỡ phía sau cô bừng sáng.

Cô nhìn vào camera, vẻ mặt đầy vẻ khẩn trương. Cô nói rất chậm, dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng vẫn không tránh khỏi sự ngượng ngùng: “... A Chiết.”

Vân Li lấy hết can đảm nói tiếp:

“Sinh nhật vui vẻ nhé.”

Đề xuất Xuyên Không: Xuyên Thư Thành Pháo Hôi Trưởng Tỷ Của Hào Môn Đối Chiếu Tổ
Quay lại truyện Chiết Ánh Trăng
BÌNH LUẬN
Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Bộ này hay quá, hóng truyện ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện