Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 58: Chương 57

Chiết Ánh TrăngChương 58: Lễ Tình Nhân

Vân Li mở hộp quà ra, bên trong là một đôi khuyên tai pha lê màu xanh băng lấp lánh. Cô cầm lấy ngắm nghía rồi ngạc nhiên thốt lên: “Hình như hôm nay là sinh nhật anh mà.”

Nói đoạn, cô cầm đôi khuyên tai, ướm thử một cách nghiêm túc lên vành tai của Phó Chí Tắc: “Sinh nhật anh, món quà này nên thuộc về anh mới đúng.” Nhưng Phó Chí Tắc không xỏ lỗ tai, rõ ràng là anh không thể đeo chúng.

Phó Chí Tắc bất đắc dĩ đáp: “Quà của anh cũng chính là của em.”

Vân Li học theo giọng điệu của anh: “Vậy quà của em cũng là của anh luôn.”

Lời của kẻ say rượu vốn chẳng đáng tin, nhưng khi nghe Vân Li nói thế, Phó Chí Tắc vẫn mỉm cười.

Anh đón lấy đôi khuyên tai từ tay cô, nhẹ giọng hỏi: “Có thể ngồi yên một chút không?”

Vân Li ngoan ngoãn gật đầu.

Anh vén lọn tóc bên tai cô lên. Vành tai cô lúc này đang đỏ bừng và nóng rực, Phó Chí Tắc khẽ nhéo nhẹ một cái. Đây là lần đầu tiên anh đeo khuyên tai cho một cô gái, động tác còn vụng về, anh luôn cảm thấy làn da nơi vành tai cô quá đỗi mỏng manh và mềm mại.

Phó Chí Tắc vô cùng cẩn trọng, anh tập trung nhìn chằm chằm hồi lâu, loay hoay dò dẫm một lúc, cuối cùng đôi khuyên tai cũng nằm yên vị trên tai cô.

Vân Li rất yên lặng, dù đã đeo xong, cô vẫn nghe lời anh mà không hề nhúc nhích.

“Em chỉ mới đặt bánh kem cho anh thôi.” Thần trí Vân Li dường như tỉnh táo hơn một chút, “Em vẫn chưa tặng quà cho anh.”

Cô như không thể tin nổi mà lặp lại lần nữa: “Em thật sự chưa tặng quà cho anh.”

“Chẳng phải em đã tự mình 'giao hàng' đến tận nơi rồi sao?” Phó Chí Tắc thuận theo lời cô mà đáp lại. Vân Li chớp chớp mắt, hỏi: “Anh có thích không?”

“Ừ, thích.”

Bên ngoài có tiếng gõ cửa, có lẽ là người giao bánh kem đã đến.

Phó Chí Tắc đang định đứng dậy đi lấy, nhưng Vân Li lại túm chặt lấy cổ áo anh, tiếp tục câu hỏi lúc nãy: “Vậy... anh có thích em không?”

Hành động này khiến anh không thể di chuyển được.

Phó Chí Tắc bật cười, cố gắng gỡ từng ngón tay của cô ra, nhưng cứ gỡ được một ngón thì cô lại bướng bỉnh nắm chặt lấy chiếc cúc áo khác. Sau một hồi tốn công vô ích, anh đành bỏ cuộc, tựa lưng vào ghế sô pha.

“Ừ, anh thích em.”

Vân Li lẩm bẩm: “Em cũng thích anh.”

Phó Chí Tắc: “Anh biết rồi.”

Cho đến tận lúc đi ngủ, Vân Li vẫn không chịu buông Phó Chí Tắc ra. Khi bế cô lên giường, anh mới nhận ra cổ áo mình đã bị cô kéo đến xộc xệch, vùng da gần xương quai xanh còn hằn lên vài vết đỏ do cô cào phải.

Căn phòng này trước đây là nơi ông bà ngoại từng ở, đã nhiều năm không có người lui tới. Ngôi nhà vốn dĩ trống trải, nay lại tràn ngập hơi thở của cô.

Phó Chí Tắc để lại một chiếc đèn ngủ nhỏ, rồi cẩn thận giúp cô tẩy trang và tháo trang sức. Vân Li khẽ trở mình, anh liền kéo chăn đắp lại cho cô.

Gương mặt cô không còn dấu vết của hơi men, hàng mi cong vút ngoan ngoãn khép lại. Anh khẽ chạm vào hốc mắt cô, thì thầm: “Anh có thể đòi quà sinh nhật không?”

Vân Li nhíu mày, xoay mặt về phía anh. Đôi môi ướt át của cô như một lời mời gọi đầy mê hoặc. Phó Chí Tắc ghé sát lại, thì thầm: “Coi như là em đồng ý rồi nhé.”

...

Khi tận mắt nhìn thấy chiếc bánh kem thì đã là sáng hôm sau.

Vân Li tỉnh dậy trong trạng thái mơ màng, đầu đau âm ỉ. Cô cố nhớ lại những chuyện xảy ra đêm qua, nhưng ký ức cuối cùng chỉ dừng lại ở việc ngủ thiếp đi trong lòng anh.

Chẳng lẽ cô lặn lội đường xa về đón sinh nhật anh, cuối cùng ngay cả nến cũng chưa kịp thổi sao? Nghĩ đến cảnh Phó Chí Tắc lẻ loi ngồi trên sô pha, tự mình thắp nến rồi nhìn người bên cạnh ngủ say như chết, lòng Vân Li dâng lên một nỗi tội lỗi khôn tả. Cô tự trách mình không nên vì tâm trạng không tốt mà uống hai ly rượu kia.

Mở tủ lạnh ra, chiếc bánh kem không còn nguyên vẹn, đã bị cắt đi hai miếng. Cô thở phào nhẹ nhõm. Đó là bánh sinh nhật của anh, chắc chắn anh đã ăn nó rồi.

“Ngủ ngon chứ?” Phó Chí Tắc đi tới, lấy sữa và trứng gà từ tủ lạnh ra.

Anh đã thức dậy từ trước, mấy chiếc cúc áo ngủ bỏ ngỏ, để lộ rõ vết đỏ trên xương quai xanh. Vân Li không tin vào mắt mình.

“Vâng, cũng khá ngon ạ.” Cô quy củ đáp lời, rồi do dự hỏi: “Xương quai xanh của anh... là do em làm sao?”

Phó Chí Tắc nhìn cô: “Em không nhớ gì à?”

“...”

“Em muốn hỏi là,” Vân Li khó khăn mở lời, “làm sao mà nó ra nông nỗi đó?”

Phó Chí Tắc đặt ly sữa nóng trước mặt cô, thản nhiên đáp: “Chắc là bị cắn.”

“...”

Vân Li tiếp tục lục lọi ký ức để xem hai người đã tiến triển đến mức nào. Trong đầu cô mơ hồ hiện ra hình ảnh sau khi cô ngủ, đầu lưỡi dường như đã vướng víu với thứ gì đó. Cô đưa tay định phản kháng nhưng hai tay lại bị ghì chặt vào lớp ga trải giường mềm mại, không thể nhúc nhích.

Thấy cô ngẩn ngơ, Phó Chí Tắc không bận tâm nói: “Không sao đâu.”

Vấn đề này nằm ngoài tầm nhận thức của Vân Li, sợ lại gây thêm rắc rối, cô buột miệng: “Vậy thì tốt rồi.”

Phó Chí Tắc bật cười.

Vân Li cứ ngỡ chuyện này thế là xong, nào ngờ khi đang chiên trứng, anh bỗng quay đầu lại nhìn cô: “Nhưng mà hơi đau đấy.”

“...”

Kết quả là Vân Li bị hôn đến mức môi cũng đau nhức mới được anh buông tha.

Lúc ăn sáng, cô mở điện thoại ra thì thấy tin nhắn của Vân Dã gửi từ tối qua: “Thay em chúc anh rể sinh nhật vui vẻ nhé.”

Vân Li: “Đã nhận.”

Vân Dã: “Đã qua mười hai tiếng rồi đấy Vân Li, tối qua chị làm gì mà giờ mới trả lời?”

Vân Li: “Hẹn hò ^ ^”

Vân Dã: “Hờ hờ.”

Vân Dã: “Tin mật báo từ phụ huynh: Ba nói muốn đến Nam Vu đưa chăn cho chị đấy, chưa biết lúc nào đâu.”

Vân Li: “Cái gì cơ!”

Đang uống sữa, Vân Li suýt thì sặc, tin nhắn này làm cô sợ đến mức dựng cả tóc gáy. Mùa đông sắp qua rồi, việc ba cô lặn lội đến đây đưa chăn chẳng qua chỉ là cái cớ để kiểm tra con rể tương lai mà thôi.

Vì chưa có thông tin chính xác nên Vân Li tự trấn an mình, coi như chưa biết chuyện gì.

Sau khi ăn sáng, cả hai lái xe đến siêu thị gần đó để mua sắm. Vân Li nhìn đống vật dụng trong giỏ hàng, từ cốc đánh răng đến dép đi trong nhà, tất cả đều mua mới. Cô thắc mắc: “Lần trước trong nhà không có sẵn sao anh?”

Phó Chí Tắc kiểm kê lại: “Dép đôi, cốc đôi, đồ ngủ đôi...”

Thấy biểu cảm ngơ ngác của cô, anh rũ mắt hỏi: “Có vấn đề gì sao?”

Anh đẩy xe đi tiếp, Vân Li chậm nửa nhịp rồi mỉm cười đuổi theo, ôm chặt lấy cánh tay anh.

“Chúng ta mua chút đồ ăn nhanh đi.” Vân Li đi đến khu đồ đông lạnh, “Mua nhiều sủi cảo một chút, nấu cho nhanh.”

Phó Chí Tắc hiếm khi ghé khu này, anh nghi hoặc: “Chẳng phải bình thường em thích tự làm sao?”

“Bây giờ toàn là anh nấu cơm mà.” Vân Li thành thật nói, “Em muốn giảm bớt gánh nặng cho anh.”

Hai người sẽ sống chung, chuyện này dường như đã trở thành lẽ dĩ nhiên. Thấy mình hơi lười, Vân Li nói thêm: “Lúc nào anh mệt, em có thể nấu sủi cảo đông lạnh cho anh ăn.”

“...”

Phó Chí Tắc bình thản nhắc lại: “Động thái mới nhất của blogger Nhàn Vân: Video 'Nấu cháo cho bạn trai - Cách làm cháo tôm cua'.”

“Cháo sườn hoài sơn, cháo trứng thịt bò, cháo tôm sò khô, cháo đậu đen gạo lứt...” Phó Chí Tắc dựa vào trí nhớ liệt kê ra một loạt tiêu đề video của cô, rồi nghiêng đầu hỏi: “Hình như anh là bạn trai em đúng không?”

Vân Li gượng cười: “Là anh...”

Phó Chí Tắc cười mà như không cười: “Thế mà anh chẳng nhớ mình đã được ăn món nào trong số đó cả.”

“...”

Vân Li tự giác đi đến khu lương thực, ném vài túi gạo lứt và yến mạch vào giỏ hàng, rồi sang khu đồ khô lấy thêm ít hải sản khô để chữa thẹn.

Rời siêu thị, Phó Chí Tắc thay quần áo rồi đi làm. Vì trường Đại học Công nghệ Nam Vu chưa khai giảng nên Vân Li báo với Phương Ngữ Ninh rằng mình sẽ quay lại công ty sớm.

Kỳ thực tập tại EAW đã kéo dài được ba tháng, phần lớn thời gian Vân Li chỉ làm những việc lặt vặt. Công việc của thực tập sinh không cố định nên cô đã hỗ trợ khá nhiều bộ phận, nhờ đó cũng hiểu sơ bộ về quy trình của công ty.

Cô dự định sẽ nghỉ việc vào tháng Tư. Trước lúc đó, Vân Li chủ động xin Phương Ngữ Ninh cho mình phụ trách đợt tuyển dụng mùa xuân. Đây là công việc mà trước đây cô tuyệt đối không dám nhận, cũng chẳng nghĩ mình có thể làm tốt. Có lẽ vì dạo này cô rất muốn thay đổi tính cách của mình nên đã phá lệ thử sức một lần.

Ngoài việc cùng nhau đi làm, cuộc sống thường nhật của Vân Li và Phó Chí Tắc trôi qua bình dị và êm đềm. Thỉnh thoảng, cô vẫn lo lắng về chuyện ông Vân Vĩnh Xương sẽ đột ngột xuất hiện ở Nam Vu, nhưng khi chưa có tin tức gì mới, cô lại tự thôi miên mình rằng mọi chuyện vẫn ổn.

“Nhàn Vân lão sư.” Hà Giai Mộng vừa nghỉ Tết xong, về công ty là chạy ngay đến chào hỏi Vân Li, “Đồng nghiệp bảo dạo này chị thay đổi nhiều lắm đấy nhé?”

“Hả?” Vân Li ngẩng đầu khỏi đống tài liệu, “Thay đổi gì cơ?”

“Chị hay nói hay cười hơn hẳn.” Hà Giai Mộng cười hì hì, “Không ngờ yêu đương với cái anh chàng lạnh lùng kia mà Nhàn Vân lão sư lại trở nên vui vẻ thế này, có phải chị bị lây bệnh 'ngọt ngào' không?”

Vân Li mỉm cười: “Chắc là bị lây thật rồi.”

Trò chuyện một lúc thì đến giờ tan sở, Vân Li thu dọn đồ đạc ra cửa chờ Phó Chí Tắc.

Hôm nay là Lễ Tình Nhân, cô và Phó Chí Tắc hẹn nhau quay một video về máy bay không người lái. Chủ đề là về lịch sử phát triển của các dòng máy bay kinh điển, Phó Chí Tắc sẽ giúp cô soạn kịch bản và lồng tiếng.

Sau khi tìm được chiếc máy bay cần dùng trong bộ sưu tập, Vân Li mượn góc trống trước kệ sách để quay cảnh mở đầu. Khóe mắt cô bỗng thoáng thấy một quyển album bìa da trâu màu đen trong ngăn tủ, cô tò mò lấy ra lật xem.

Bên trong là những bức ảnh cũ của Phó Chí Tắc. Từ lúc còn nằm nôi cho đến khi lớn hơn, có rất nhiều tấm ảnh anh chụp chung với một cậu bé khác, chắc hẳn là người mà anh từng nhắc đến. Cả hai có nét cười rất giống nhau, mí mắt đôi rõ rệt. Có một bức ảnh cậu bé kia đeo cặp sách cho cả hai, dắt tay Phó Chí Tắc đứng trước cổng Giang Nam Uyển. Lúc đó Phó Chí Tắc trông chỉ tầm bốn, năm tuổi.

Vân Li đang ngồi xổm lật xem thì Phó Chí Tắc bước vào phòng, hỏi cô: “Máy bay không người lái...”

Giọng anh đột ngột dừng lại.

“Em vô tình thấy quyển album này nên lật xem một chút, thấy nhiều ảnh lúc nhỏ của anh quá.” Vân Li đứng dậy, định đưa quyển album cho anh.

Phó Chí Tắc chỉ liếc nhìn một cái rồi đóng quyển album lại, hỏi cô: “Giờ quay video luôn chứ?”

Anh đặt quyển album lên đầu giường. Tim Vân Li bỗng đập nhanh vì cảm giác bất an, một lúc sau cô mới phản ứng lại: “À, vâng, được ạ.”

Vân Li đi theo anh ra ngoài, đặt chân máy để ghi lại vài cảnh máy bay bay ngoài trời. Trong lúc điều chỉnh máy quay, cô lén nhìn sang phía anh. Gương mặt anh vẫn bình thản, đôi mắt phản chiếu bầu trời xanh thẳm. Người đàn ông mặc áo khoác đen lúc này dường như chồng khít lên hình ảnh cậu thiếu niên trong bộ đồng phục Unique năm nào, nhưng lại có vẻ gì đó rất tách biệt.

Trước khi họ ở bên nhau, Phó Chí Tắc giống như một đóa hồng hoang dã, không thuộc về bất cứ nơi nào, cô cũng chỉ dám đứng từ xa mà ngắm nhìn. Hình ảnh trong máy quay liên tục dừng lại ở những khoảnh khắc anh đứng yên, chỉ có chiếc máy bay không người lái là đang chao lượn trên không trung.

Vân Li chợt nhớ về đêm cắm trại ấy, mặt hồ phản chiếu ánh sáng và bóng lưng cô độc của anh. Dù hiện tại cô đã ở gần anh đến mức có thể cảm nhận rõ nhiệt độ cơ thể, nhưng đôi khi vẫn không tránh khỏi cảm giác có một khoảng cách nào đó.

“Li Li.”

Vân Li bừng tỉnh, Phó Chí Tắc đang nhìn cô, chiếc máy bay đã quay về trên tay anh từ lúc nào.

“Quay xong rồi, mình đi ăn thôi.” Vân Li nói một cách không tự nhiên, Phó Chí Tắc ừ một tiếng rồi giúp cô thu dọn máy móc.

Giữa tháng Hai, nhiệt độ vẫn ở mức âm ba độ C. Phó Chí Tắc quàng lại khăn cho Vân Li, rồi dắt tay cô cho vào túi áo mình. Lòng bàn tay anh lúc đầu hơi lạnh, nhưng chỉ một lát sau đã ấm sực lên.

Vừa ra khỏi cửa, cơn gió lạnh thấu xương khiến làn da lộ ra ngoài của Vân Li tê dại, chỉ có lòng bàn tay là cảm nhận được hơi ấm lan tỏa. Cảm giác bí bách trong lòng cô suốt cả ngày qua dường như cũng theo đó mà tan biến.

Phó Chí Tắc đã đặt trước một nhà hàng Tây ở gần khu Giang Nam Uyển để cả hai cùng đón Lễ Tình Nhân.

Đề xuất Cổ Đại: Đêm Động Phòng, Phu Quân Khoét Máu Tim Ta Cứu Tiểu Thanh Mai
Quay lại truyện Chiết Ánh Trăng
BÌNH LUẬN
Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Bộ này hay quá, hóng truyện ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện