Chiết Ánh TrăngChương 28
Khi Vân Li quay lại quán cà phê, bầu không khí giữa mấy người họ đang rơi vào trạng thái giằng co căng thẳng.
Chỉ một phút trước thôi, Khuất Minh Hân vẫn còn đang nóng lòng muốn gặp lại Vân Li. Hiếm khi cô ta bị một người đàn ông thẳng thừng chỉ trích ngay trước mặt, và cô ta cũng không thể chấp nhận nổi việc mình lại không được chào đón ở đây.
Phó Chí Tắc lạnh lùng lên tiếng: “Các cô nên đi đi.”
Vân Li cảm thấy sự việc hơi đột ngột, nhưng cô cũng lờ mờ đoán được đã có chuyện gì đó xảy ra trong lúc mình vắng mặt. Cô khẽ nói: “Vậy để tôi tiễn bọn họ.”
Ra đến cửa tiệm, Khuất Minh Hân vẫn không cam lòng, cô ta đưa tay khoác lấy cánh tay Vân Li rồi than vãn: “Vân Li à, vốn dĩ tôi không muốn nói điều này đâu, nhưng hình như bạn của cô không được hiếu khách cho lắm.”
Vân Li cảnh giác hỏi lại: “Ý cô là sao?”
“Tôi vừa mới trò chuyện với họ vài câu, cái anh đồng nghiệp kia của cô tính khí gắt gỏng thật đấy.”
Tính khí Phó Chí Tắc gắt gỏng sao? Đây là lần đầu tiên Vân Li nghe thấy lời đánh giá này dành cho anh.
“Các cô đã nói những gì?”
“Cũng chẳng có gì to tát, chỉ kể lại chuyện ngày xưa cô bị phạt đứng thôi, vốn dĩ tôi cũng chỉ định...”
Từ “phạt đứng” như chạm vào một dây thần kinh nhạy cảm nhất trong ký ức thời cấp ba của Vân Li. Cô cắt ngang lời Khuất Minh Hân, giọng đanh lại: “Cô nói với họ chuyện tai trái của tôi không nghe được phải không?”
Khuất Minh Hân há miệng thở dốc. Thấy Vân Li đột ngột trở nên trầm mặc, cô ta cũng chẳng còn giữ được vẻ đúng lý hợp tình như lúc trước nữa: “Tôi cũng không có ý định giấu giếm bọn họ, huống hồ chúng ta là bạn học bao nhiêu năm, tôi chỉ muốn họ đối xử với cô tốt hơn một chút thôi.”
Vân Li cảm thấy thật nực cười, đúng là không thể nói lý lẽ với hạng người này.
Khi còn nhỏ, cô không hề kiêng dè khi nhắc đến chuyện này. Thậm chí cô còn chẳng biết bản thân có vấn đề, ở góc độ của mình, cô cứ ngỡ ai cũng giống như mình vậy. Rằng tai trái của mọi người đều không nghe được, chỉ là một thứ để trang trí cho cân đối mà thôi.
Mãi cho đến sau này, khi nghe những đứa trẻ khác thốt ra những từ ngữ tàn nhẫn như “đứa điếc”, “kẻ tàn tật dị dạng”, cô mới bàng hoàng nhận ra mình thực sự khác biệt với số đông.
Kể từ khi có ý thức về điều đó, cô chưa từng tiết lộ với bất kỳ ai, nhưng tin tức vẫn cứ thế lan truyền khắp trường học. Từ lúc bắt đầu cho đến tận bây giờ, cô vẫn luôn cảm thấy tự ti vì khiếm khuyết này. Cô cũng từng có những lúc yếu lòng, không kìm được mà tự hỏi tại sao người đó lại là mình.
Nhưng điều khiến cô hoang mang hơn cả chính là, tại sao một lỗi lầm vốn chẳng phải của cô, lại bị người ta dùng đi dùng lại như một thứ vũ khí để công kích cô?
Nỗi uất ức bị chôn giấu cùng ngọn lửa giận dữ đan xen trong ký ức ùa về. Cô vốn tưởng rằng sau ngần ấy năm, Khuất Minh Hân đã thay đổi. Tại sao đến tận bây giờ, cô ta vẫn còn muốn xuất hiện để xới tung cuộc sống của cô lên?
“Tôi không nghĩ việc cô đem những quá khứ đau lòng của tôi ra kể với bạn bè tôi là tốt cho tôi đâu.” Vân Li nhìn thẳng vào mắt đối phương, “Trước kia tôi nhát gan không dám phản kháng, tôi cứ nghĩ nhẫn nhịn một chút là có thể trôi qua.”
“Nhưng hiện tại xem ra không phải vậy.” Vân Li dứt khoát gạt tay cô ta ra, lạnh lùng nói: “Sau này cô đừng liên lạc với tôi nữa.”
Nói xong, chẳng thèm để tâm đến biểu cảm của Khuất Minh Hân, cô trực tiếp đóng sầm cửa lại. Đứng sau cánh cửa, Vân Li phải mất một lúc lâu mới lấy lại được bình tĩnh. Cuối cùng, cô khẽ nhướn mày thở phào một hơi. Thật không ngờ, việc thực hiện bước đi này lại chẳng khó khăn như cô từng tưởng tượng.
Trong quán cà phê, Phó Chính Sơ lấy một cuốn sách đắp lên mặt, lí nhí hỏi: “Cậu nhỏ, lúc nãy cậu giận thật ạ?”
Phó Chí Tắc đáp ngắn gọn: “Không có.”
Lúc nãy khi nghe Khuất Minh Hân kể về quá khứ của Vân Li, Phó Chính Sơ chỉ cảm thấy cô thật đáng thương. Phải cho đến khi nghe những lời sắc lẹm của Phó Chí Tắc, cậu ta mới sực tỉnh. Đúng là như vậy. Nếu là anh, anh cũng sẽ chẳng bao giờ muốn ai đem những chuyện như thế ra làm quà câu chuyện.
“Thật ra cháu vẫn không nhận ra chị Li Li có một bên tai không nghe được...” Phó Chính Sơ vắt óc nhớ lại những lần tiếp xúc hàng ngày với Vân Li, rồi đột nhiên sực nhớ ra điều gì đó: “Cậu nhỏ, ngay từ đầu cậu đã biết rồi sao? Trước đây mỗi lần chúng ta đi cùng nhau, cậu đều luôn đi bên phải chị ấy.”
Phó Chí Tắc im lặng.
Phó Chính Sơ tiếp tục: “Ngay cả bây giờ cũng vậy, cậu cũng đang ngồi bên phải luôn.”
Cậu ta còn định đào sâu thêm vào động cơ của Phó Chí Tắc, nhưng thấy Vân Li đang đi về phía này nên đành im bặt. Để che giấu tâm sự, cậu ta cuống cuồng cầm đại một cuốn sách bên cạnh lên giả vờ lật xem.
Chưa đầy vài giây sau, Vân Li đã không nhịn được mà lên tiếng: “Phó Chính Sơ, em cầm ngược sách rồi kìa.”
“À, ừ.” Phó Chính Sơ vội vàng ngồi thẳng dậy, chữa thẹn: “Chắc là tại em đang buồn ngủ quá đấy mà!”
Vân Li nhìn cậu ta đầy nghi hoặc. Cô biết lý do khiến Phó Chính Sơ trở nên bất thường, lòng thầm nghĩ mình nên nói gì đó, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tìm được từ ngữ thích hợp, đành tiếp tục im lặng đọc sách.
Mấy người họ gọi thêm chút đồ ăn nhẹ rồi chuyển sang ngồi ở dãy ghế sô pha. Phó Chí Tắc cụp mắt, lấy chiếc mũ lưỡi trai của Phó Chính Sơ đội lên, rồi cứ thế nằm ngủ thiếp đi trên sô pha. Thấy vậy, hai người còn lại cũng giữ yên lặng để lật giở từng trang sách.
Kỳ thi đã cận kề, nhưng tâm trí Vân Li lại treo ngược cành cây. Cô cứ mông lung nghĩ về lời Khuất Minh Hân nói — rằng Phó Chí Tắc rất gắt gỏng. Dẫu biết lời đó có phần phóng đại, nhưng cô vẫn có thể tưởng tượng ra cảnh anh đã ra mặt bảo vệ mình.
Ngay khi ý nghĩ đó nảy ra, đầu óc Vân Li tràn ngập hình ảnh anh vì cô mà tức giận. Nhưng dù có suy diễn thế nào, cô cũng thấy chẳng có viễn cảnh nào phù hợp với tính cách điềm đạm của anh cả. Giá như lúc đó cô có mặt ở đó thì tốt biết mấy.
Cô cố gắng tập trung viết vài công thức toán học lên giấy nháp, kết quả là vẽ vời một hồi, trên trang giấy lại đầy những hình ánh trăng.
Liếc nhìn sang bên cạnh, Phó Chí Tắc đang nép mình trong góc sô pha. Đôi môi mỏng của anh mím chặt, cơ thể khẽ run lên, sống lưng căng cứng như thể đang gặp phải một cơn ác mộng kinh hoàng. Chân mày anh nhíu chặt, hơi thở trở nên dồn dập, không theo quy luật, giống như đang nỗ lực vùng vẫy để thoát khỏi điều gì đó.
Có lẽ không nên để anh cứ thế mà chìm trong ác mộng. Vân Li vươn tay định lay nhẹ vai anh, nhưng Phó Chí Tắc đột nhiên chộp lấy cổ tay cô, ấn mạnh tay cô lên chân anh.
Vân Li giật mình cố gắng rút tay lại, nhưng bàn tay đang nắm lấy cô cứng như đá, không hề nhúc nhích. Hơi thở của anh bỗng chốc ổn định hơn hẳn, đôi lông mày cũng giãn ra, duy chỉ có bàn tay là vẫn siết chặt lấy cổ tay cô không rời.
Hành động này khiến cô bất giác liên tưởng đến những đứa trẻ hay mút ti giả để tìm cảm giác an toàn. Với tư thế này, cô chẳng thể nào đọc sách nổi nữa, bèn lấy điện thoại ra, mở giao diện trò chuyện với Phó Chí Tắc. Cô gõ từng chữ rồi lại xóa đi, lặp đi lặp lại mấy lần.
“Anh đang giả vờ ngủ đấy à?”
“Hành động này của chúng ta có chút ám muội quá không?”
“Anh đang nắm tay tôi đấy.”
“Là anh chủ động nhé.”
“Có định chịu trách nhiệm không đây?”
...
“Nắm được năm phút rồi nhé.”
Đến khi Phó Chí Tắc tỉnh dậy, anh mới từ từ buông tay cô ra. Lúc rút tay về, Vân Li mới phát hiện trên cổ tay trắng ngần đã hằn lên một vết bầm tím nhạt do anh siết quá chặt.
Phó Chính Sơ dùng giọng điệu cực kỳ quái gở hỏi: “Cậu nhỏ, cậu ngủ ngon không ạ?”
Chẳng rõ vì sao cậu ta lại có thái độ như thế, Phó Chí Tắc chỉ khẽ nâng đôi mắt còn vương chút ngái ngủ lên nhìn, không đáp lời.
Ba người kết thúc buổi ôn tập trước giờ cơm tối. Vân Li về đến nhà là đổ ập xuống sô pha, cô giơ tay lên nhìn ánh đèn xuyên qua kẽ ngón tay, rồi nhìn xuống cổ tay vẫn còn dấu vết nhàn nhạt kia. Chỉ vì một cái nắm tay đó mà cô đơn phương cảm thấy mối quan hệ của mình và anh đang tiến triển vượt bậc.
Cô thầm mắng trong lòng: “Cái người này, sao cứ thích ăn đậu hũ của mình cả ngày như vậy chứ? Đã thế lại còn chẳng chịu trách nhiệm gì cả.”
Vân Li buồn bực mở WeChat gửi tin nhắn cho Đặng Sơ Kỳ.
Vân Li: “Hôm nay lại là một ngày cầu mà không được.”
Đặng Sơ Kỳ nhắn lại ngay lập tức: “? Cậu nói rõ xem nào?”
Vân Li nhịn lại sự thôi thúc muốn kể chuyện mình bị “ăn đậu hũ”: “Không có gì. Cứ thế này mãi liệu có làm người ta sợ mà chạy mất không nhỉ?”
Đặng Sơ Kỳ: “Thế cậu cầu thế nào?”
Vân Li: “Tớ thầm cầu nguyện trong lòng thôi.”
Vân Li cầm điện thoại đợi một lúc lâu cũng không thấy Đặng Sơ Kỳ trả lời. Cô lướt mạng xã hội, thấy bức ảnh chụp lén kia đã đạt tới hai mươi vạn lượt thích. Cô trả lời qua loa vài bình luận rồi chuyển sang cửa sổ trò chuyện với Phó Chí Tắc.
Nội dung tin nhắn vẫn còn dừng lại ở đợt Halloween lần trước.
Cô từng hỏi: “Hiện tại tôi đang ở hội trường khoa học kỹ thuật!”
Anh hồi âm: “Ừ.”
Vân Li nhắn tiếp: “Về chuyện quay video quảng bá cho EAW hôm trước đã nói, tối thứ Hai anh có rảnh không?”
Hai môn thi đều diễn ra vào sáng thứ Hai. Vì lịch học mùa đông có sự điều chỉnh nên thời gian thực tập cũng thay đổi theo. Phó Chí Tắc nhắn lại, vẫn là một từ “Ừ” đơn giản như mọi khi.
Lướt lên trên, gần như toàn bộ tin nhắn đều là do cô gửi, anh chỉ đáp lại rất ít, tổng số tin nhắn giữa hai người chưa quá hai mươi dòng. Xem đi xem lại, Vân Li ngứa tay đổi ghi chú tên anh thành “Bà xã”, bấy giờ mới thấy thuận mắt hơn hẳn. Cô quay lại đoạn tin nhắn ban đầu, xóa bớt hai tin ở giữa.
Vân Li: “/Làm vợ anh nhé/”
Bà xã: “Ừ”
Nhìn màn hình, cô không nhịn được mà bật cười một mình.
Đêm trước ngày thi, Vân Li thức trắng đêm. Không chỉ giải quyết nốt mấy bộ đề thi, cô còn hì hục làm bánh bông lan cuộn matcha suốt cả đêm, sau đó cẩn thận đóng vào hộp, thắt một chiếc ruy băng màu xanh dương thành hình nơ bướm xinh xắn.
Thi xong, cô tranh thủ về chợp mắt một lát. Chưa kịp lên đường thì trời đã đổ mưa tầm tã. Vân Li thay một chiếc áo khoác chống thấm nước, cẩn thận đặt máy ảnh vào túi chống nước rồi mới cầm ô đi đến trụ sở EAW.
Nhân viên đã tan sở gần hết, Vân Li đứng đợi ở cửa một lúc. Chỉ sau vài phút, cơn mưa nhỏ đã chuyển thành mưa rào xối xả. Cúi đầu nhìn đồng hồ, vẫn còn mười phút nữa mới đến giờ hẹn, đôi giày của cô di di trên mặt đất tạo thành những vòng tròn nhỏ. Cuối cùng, cô lại mở ô, đi về phía lối thoát hiểm của công ty.
Những hạt mưa lớn đập thình thịch vào mặt ô. Vân Li xuyên qua màn mưa dày đặc, nhìn thấy Phó Chí Tắc đang đứng ở cửa thoát hiểm. Đúng như cô dự đoán, anh không mang theo ô.
Vừa bước vào khu vực có mái che, cô liền thu ô lại, dùng tay vỗ vỗ nước mưa trên người. Quần áo cô đã ướt sũng, đuôi tóc cũng dính đầy những giọt nước li ti.
Ánh mắt anh tối lại, anh cúi đầu nhìn túi đồ trong tay cô: “Đến đón tôi à?”
Vân Li không nỡ thừa nhận trực tiếp, chỉ nhẹ nhàng nói: “Tôi đứng đợi ở kia một lúc mà không thấy anh tới.”
“Đưa ô cho tôi.” Phó Chí Tắc không hỏi thêm gì nữa, cầm lấy chiếc ô rồi mở ra.
Không gian dưới tán ô một người vốn chật chội, giờ phải che cho cả hai nên càng thêm tù túng. Vân Li ôm chặt túi máy ảnh trước ngực. Tiếng mưa rơi bên tai phải cô như được khuếch đại lên nhiều lần, màn mưa trắng xóa che khuất tầm nhìn, trong thế giới lúc này, dường như chỉ còn sự hiện diện của hai người họ.
Mưa nhỏ giọt xuống sườn ô, làm ướt đẫm nửa bên vai còn lại của Phó Chí Tắc. Vân Li cảm thấy hơi áy náy: “Ô của tôi nhỏ quá, hay là anh che hết đi.”
Phó Chí Tắc chẳng buồn bận tâm đến cái ý kiến không thực tế đó, anh chỉ cúi đầu hỏi: “Thế còn cô thì sao?”
Cô gái nhỏ như nép hẳn vào lòng ngực anh, sảng khoái kéo mũ áo lên đội: “Quần áo của tôi chống nước mà.”
Phó Chí Tắc cạn lời: “...”
Cũng may đoạn đường không xa, sau khi đến hội trường trải nghiệm, Phó Chí Tắc quẹt thẻ mở cửa, bật đèn rồi vào phòng kho lấy một chiếc khăn lông đưa cho Vân Li. Cảm thấy hơi ngượng khi phải lau người trước mặt anh, Vân Li xoay người đi, dùng khăn nhẹ nhàng thấm nước trên tóc.
Sau đó, cô lấy máy ảnh và tấm phản quang ra, bắt đầu quay chụp từng hạng mục theo quy trình đã thiết lập sẵn. Hạng mục cuối cùng là dùng kính VR chơi game kinh dị. Để đạt được hiệu ứng truyền thông tốt nhất, Vân Li quyết định tự mình ra trận.
Sau khi Phó Chí Tắc giúp cô đeo kính VR, anh hướng dẫn cô mở trò chơi mang tên “Tỉnh mộng khi gặp quỷ”.
Vừa vào trò chơi, cô đã thấy mình đang đứng trong một phòng tắm dưới ánh đèn đỏ quạch như máu. Toàn thân Vân Li căng cứng, cô chậm rãi di chuyển vào bên trong. Sau khi mò mẫm qua vài căn phòng, bên tai cô chợt vang lên tiếng quỷ hú thê thảm.
Vì không thể nghe bằng tai trái, Vân Li không thể xác định được phương hướng của âm thanh như người bình thường. Đối với cô, mọi âm thanh đều như phát ra từ phía bên phải. Cô theo bản năng cảm thấy con quỷ đang ở bên phải mình nên hoảng sợ lùi sang bên trái một bước, kết quả là đâm sầm vào một lồng ngực vững chãi. Vừa ngước đầu lên, đập vào mắt lại là một khuôn mặt trắng bệch tử khí trong trò chơi.
Giữa lúc Vân Li đang thét lên chói tai, Phó Chí Tắc đã nhanh tay gỡ kính VR của cô ra.
Vẫn chưa kịp hoàn hồn, tầm nhìn đã trở lại với thế giới thực, nhưng cảm giác mềm mại phía sau lưng lại khiến cô nhớ đến cảnh tượng kinh hoàng vừa rồi. Cô run rẩy quay đầu lại, để rồi sững sờ nhận ra...
Cô đang nằm gọn trong lòng ngực của Phó Chí Tắc. Một tay anh đang cầm chiếc kính VR, tay còn lại nhẹ nhàng giữ lấy vai cô để giữ thăng bằng cho cô khỏi ngã.
“...”
“Tôi không cố ý.”
Cô đột ngột phản ứng lại, da đầu tê dại, vội vàng tiến về phía trước hai bước để thoát khỏi vòng tay anh. Gương mặt Vân Li nóng bừng lên, cô tự trách mình lại vừa chiếm tiện nghi của anh. Cô dùng mu bàn tay áp vào hai má, đợi đến khi cảm thấy nhiệt độ đã giảm xuống mới dám xoay người lại.
Phó Chí Tắc rũ mắt, anh tắt chiếc kính VR trên tay, tỉ mỉ điều chỉnh dây kính về kích thước bình thường, rồi kiểm tra thiết bị từ trên xuống dưới. Anh lặp lại động tác đó rất nhiều lần, như để xua tan sự ngượng ngùng đang bao trùm.
Cuối cùng, anh mới ngước mắt nhìn về phía Vân Li.
“Cô thích tôi sao?”
Ánh mắt anh trong trẻo và trực diện.
Vân Li đứng sững tại chỗ. Phản ứng đầu tiên của cô là muốn phủ nhận, nhưng lời nói vừa đến cổ họng lại nghẹn đắng không thốt nên lời.
Trong biết bao đêm trăn trở, cô luôn mơ hồ nhìn thấy hình bóng của một người. Vân Li chưa bao giờ trốn tránh cảm xúc này — một thứ cảm giác mang theo chút ngọt ngào, chút khổ sở và cả chút chát chúa của tình yêu.
Cô muốn tham dự vào quá khứ của anh. Cô muốn hiện diện trong hiện tại của anh. Và cô khao khát được bước cùng anh vào tương lai.
Thứ tình cảm li ti nhen nhóm bấy lâu nay đã âm thầm đâm chồi nảy lộc. Cô từng nhút nhát cố gắng kìm nén để không nhớ về anh, nhưng nỗi nhớ ấy dường như lại càng bùng lên mạnh mẽ hơn. Hóa ra, trong mắt một người, thực sự có thể chỉ chứa đựng duy nhất hình bóng của một người khác.
Vân Li siết chặt lòng bàn tay, lấy hết can đảm đối diện với anh: “Tôi theo đuổi anh, không được sao?”
Phó Chí Tắc im lặng rất lâu. Có lẽ chỉ là vài giây, nhưng với Vân Li, mỗi giây trôi qua dài tựa cả năm trời. Lòng bàn tay cô đẫm mồ hôi, đôi vai không khống chế được mà khẽ run rẩy.
Anh rũ mắt xuống. Vẫn là tông giọng đó, giống hệt như cái đêm anh từng từ chối cô.
“Xin lỗi.”
Mỗi lời nói rõ ràng của anh rơi xuống, sự kỳ vọng tha thiết nhất thời của Vân Li cũng theo đó mà tan biến.
Vân Li nghe thấy tiếng mưa ngoài kia đã tạnh hẳn. Cô cũng nghe rõ từng chữ một từ khuôn miệng anh.
“Có lẽ những hành động của tôi đã khiến cô sinh ra ảo giác.”
“Tôi không có ý định yêu đương.”
Đề xuất Cổ Đại: Di Châu Nghịch Độ
[Pháo Hôi]
Bộ này hay quá, hóng truyện ạ