Chiết Ánh TrăngChương 27
Trong mắt cô gái kia, lời nói của Vân Li chẳng khác nào một lời tuyên bố chủ quyền. Ngữ điệu của cô tuy mềm mại như bông, nhưng ý tứ khẳng định trong ánh mắt lại là điều không thể nghi ngờ.
Sau khi cô gái rời đi, Vân Li nhấp một ngụm cà phê mocha. Thình lình, Phó Chí Tắc lên tiếng hỏi: “Cô vẫn còn nhớ chuyện này sao?”
Vân Li quay đầu nhìn anh. Gương mặt người đàn ông mang theo vẻ lạnh lùng nhưng vẫn không giấu được nét thanh xuân của một thiếu niên, thần thái vẫn bình thản như mọi ngày.
Một cảm giác áp lực khó giải thích ập đến, Vân Li cố tỏ ra trấn tĩnh: “Cũng không nhớ rõ lắm, tôi chỉ muốn cổ vũ cô ấy một chút thôi, dù sao cô ấy cũng là fan của tôi mà.”
Phó Chí Tắc đặt dao nĩa xuống: “Cổ vũ cô ta cái gì chứ?”
“Chúng ta cũng quen biết nhau một thời gian rồi, hiện tại chắc cũng được coi là bạn bè nhỉ? Bạn bè thì có thể giúp bạn bè tìm đối tượng mà.”
Phó Chí Tắc đáp: “Chẳng phải bảo là không thân sao.”
“...”
Vừa khiến cô nghẹn lời, Phó Chí Tắc liền tiếp tục chủ đề dang dở: “Muốn tìm kiểu người thế nào?”
Giọng điệu anh vẫn bình thản như thường, nhưng dưới góc độ của Vân Li, nó lại mang theo chút hương vị dụ dỗ đầy mê hoặc.
Những tâm tư bấy lâu nay bị đè nén dưới đáy lòng không muốn tiết lộ, trong phút chốc đều trào dâng mạnh mẽ. Cô khó lòng kìm nén được sự mong chờ và căng thẳng, chỉ muốn xác nhận xem liệu Phó Chí Tắc có khả năng thích một người giống như mình hay không.
Vân Li nuốt nước bọt, nhìn chằm chằm vào anh, giọng nói mang theo ý dò xét: “Xinh đẹp nhưng trầm lặng, hướng nội với người ngoài nhưng lại hoạt bát với anh, mỗi ngày đều xoay quanh anh, anh thấy kiểu người như vậy có được không?”
Cô thậm chí không cho anh nhiều lựa chọn. Cô cũng chẳng muốn nghe bất kỳ câu trả lời nào khác.
Phó Chí Tắc hơi khựng lại, anh nghiêng người về phía bên phải, cầm ly nước uống một ngụm, sau đó lật lật cuốn giáo trình của cô: “Đây là trọng tâm bài thi.”
Không nhận được đáp án mình mong muốn, sự chú ý của Vân Li đành phải quay trở lại với những sơ đồ và công thức viết tay trông như gà bới kia.
Thời gian hẹn đã trôi qua mười lăm phút mà Phó Chính Sơ vẫn chưa xuất hiện. Vân Li mở điện thoại lên, thấy tin nhắn của cậu nhóc gửi tới từ mười lăm phút trước.
Phó Chính Sơ: “Chị Vân Li ơi, em vẫn nên qua đó chứ ạ?”
Vân Li: “Sao lại không đến?”
Phó Chính Sơ: “Em thấy ngại quá, em mà qua đó chẳng phải sẽ làm mất hứng của hai người sao.”
Vân Li: “Em nói cũng đúng.”
Phó Chính Sơ: “...”
Vân Li: “Tốt nhất là em nên đến đi QAQ, nếu không thì ý đồ của chị lộ liễu quá rồi.”
Phó Chính Sơ: “Tới liền đây.”
Thực tế, Phó Chính Sơ đã đến quán cà phê gần đó từ sớm. Cậu chọn một góc khuất, vừa đọc sách vừa quan sát động tĩnh của hai người. Nhìn chằm chằm một lúc thấy chán quá, cậu mới gửi tin nhắn cho Vân Li.
Sau khi vào quán, Phó Chính Sơ ngồi đối diện với Phó Chí Tắc, mở sách ra bắt đầu đọc. Suốt cả quá trình, cậu không hề hé môi nửa lời.
Phó Chí Tắc cảm thấy có chút kỳ lạ, dùng bút chọc chọc vào cuốn sách của Phó Chính Sơ. Cậu nhóc vẫn im thin thít.
Phó Chí Tắc lại chọc thêm cái nữa, hỏi: “Tâm trạng không tốt à?”
Phó Chính Sơ lắc đầu: “Cậu nhỏ, cháu đang ôn tập, cậu đừng làm phiền cháu.”
Giờ phút này, cậu chỉ muốn biến mình thành một người tàng hình.
Hiếm khi bị đứa cháu trai ghét bỏ, Phó Chí Tắc liền chuyển trọng tâm sang Vân Li. Sau hai tiếng đồng hồ giảng giải cặn kẽ những kiến thức cốt lõi của từng dạng bài cho cô, anh nhìn lại xấp đề thi của những năm trước, rút ra một tờ có độ khó cao rồi đặt trước mặt Vân Li.
Mệnh lệnh chỉ vẻn vẹn một chữ: “Làm.”
Trong lúc Vân Li làm bài, Phó Chí Tắc chống cằm, rũ mắt nhìn chằm chằm vào tờ đề của cô.
Vân Li có cảm giác như mình đang quay lại lớp ba, giáo viên dạy toán đứng cạnh bên như hổ rình mồi, tay cầm thước kẻ gõ nhịp cảnh báo. Mỗi khi làm được một chút, cô lại lén nhìn sắc mặt anh để đoán ý.
Phó Chí Tắc hầu như không che giấu suy nghĩ của mình. Mỗi khi Vân Li chọn sai đáp án trắc nghiệm hoặc viết nhầm công thức ngoài nháp, biểu cảm của anh sẽ có sự thay đổi rất nhỏ, ví như nhíu mày hoặc nheo mắt.
Nửa giờ sau, vất vả lắm mới hoàn thành được hai mươi câu hỏi nhỏ, Vân Li đã toát mồ hôi lạnh.
Phó Chí Tắc đối chiếu đáp án cho cô. Xong xuôi, chân mày anh giãn ra, có vẻ khá hài lòng với kết quả này.
Vân Li không hiểu nổi, đây là niềm vui của học bá sao? Không chỉ muốn bản thân đạt điểm tuyệt đối, mà ngay cả người mình kèm cặp cũng phải đạt điểm tối đa mới chịu?
Vân Li nhìn chằm chằm vào mặt anh, nhịn không được mà hỏi: “Trước đây có phải anh thường xuyên giúp người khác gian lận không?”
“?”
Vân Li: “Cảm giác dáng vẻ này của anh rất quen thuộc.”
Phó Chí Tắc hoàn toàn cạn lời. Vân Li còn nói thêm: “Thật ra tôi thấy làm mấy cái đề này nhức óc lắm, nếu không phải vì kỳ thi, chắc cả đời tôi cũng không chạm vào chúng đâu...”
Phó Chí Tắc nhìn cô, thấy vẻ mặt Vân Li như đang khát cầu sự đồng cảm, anh nhếch khóe môi, đáp lệ: “Đúng vậy.”
“Khả năng học tập của tôi không tốt lắm.” Vân Li bắt đầu biện minh cho sự kém cỏi của mình, “Nhưng làm uploader thì khá ổn, video hiện tại cũng đạt 3 triệu lượt xem rồi, hơn nữa còn là về mảng công nghệ thủ công đấy.”
Cô cố ý nhấn mạnh bốn chữ “công nghệ thủ công”, ra vẻ như video này cũng có chút hàm lượng kỹ thuật.
“Tôi đã lắp ráp lại một con robot.”
Phó Chí Tắc: “Cho tôi xem thử.”
Vân Li mở video đặt lên bàn. Phó Chí Tắc im lặng quan sát màn hình từ đầu đến cuối, mãi đến khi quả bóng nhỏ kia xuất hiện, thần sắc anh mới có chút biến chuyển.
Nhớ ra chuyện quan trọng, Vân Li tiện miệng hỏi: “Tôi muốn quay một video mới cho EAW, đến lúc đó anh có thể giúp tôi vận hành thiết bị được không?”
Phó Chí Tắc hơi thất thần, khẽ ừ một tiếng.
Video còn chưa chiếu xong, ứng dụng trạm E liên tiếp đẩy hàng chục thông báo cho cô. Vân Li vốn không định xem, nhưng lỡ tay bấm vào, phát hiện đó là một bài đăng mới mà các bình luận bên dưới đều tag tên cô.
Nội dung bài đăng là chín bức ảnh chụp từ cùng một góc độ.
Bức ảnh thứ nhất: Phó Chí Tắc chống tay lên bàn, nghiêng đầu giảng đề cho cô. Cô nghiêng tai lắng nghe, tầm mắt dừng trên gương mặt anh.
Bức ảnh thứ hai: Phó Chí Tắc cầm bút viết gì đó trên giấy nháp. Cô chống tay lên má, tầm mắt vẫn dừng trên gương mặt anh.
Bức ảnh thứ ba: Phó Chí Tắc đưa một miếng bánh waffle lên môi. Cô đang làm bài, nhưng tầm mắt vẫn cứ dừng trên gương mặt anh.
Các fan phát hiện ra rằng, trong cả chín bức ảnh này, dù hai người đang làm gì đi chăng nữa, ánh mắt của Vân Li vĩnh viễn chỉ đặt trên gương mặt của Phó Chí Tắc.
“@Nhàn Vân Đích Tháp Tương: Hai người xứng đôi quá đi mất! Hu hu!”
“@Nhàn Vân Đích Tháp Tương: Con gái đều là kẻ lừa đảo, tan nát cõi lòng quá, vợ bị người ta cướp mất rồi, hủy theo dõi thôi.”
“@Nhàn Vân Đích Tháp Tương: Hu hu hu, vợ của mị ngoại tình rồi.”
Cái quái gì thế này, ai đã chụp lén vậy?
Vân Li ngơ ngác. Dựa theo góc chụp thì đó là hướng từ nhà vệ sinh của quán cà phê nhìn ra, nơi chỉ có vài bồn hoa khô đặt ngổn ngang.
Phó Chí Tắc liếc nhìn qua, Vân Li thấy thế lập tức tắt màn hình điện thoại. Có lẽ do vừa rồi bị các bình luận “vợ ơi vợ à” làm cho lú lẫn, Vân Li buột miệng thốt ra: “Vợ à, chúng ta làm bài tiếp đi.”
Cánh tay Phó Chí Tắc cứng đờ.
Phó Chính Sơ đang cố gắng duy trì trạng thái tàng hình cũng không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Vân Li nhìn hai người họ, trong lòng chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Quá mất mặt. Quá xấu hổ. Làm sao có thể xảy ra chuyện đáng xấu hổ như vậy chứ!
Không biết là anh không nghe thấy hay lười phản ứng, Phó Chí Tắc không nói thêm câu nào dư thừa. Sự im lặng này khiến bầu không khí ngượng ngùng tăng lên gấp bội, thấm sâu vào từng tế bào của cô.
Vân Li nhìn sang chỗ khác, che mặt cố gắng hạ nhiệt độ.
“Tôi đi vệ sinh một lát.” Không thể bình tĩnh lại được, Vân Li đành chọn cách chạy trốn.
Tại chỗ ngồi, Phó Chính Sơ vẫn đang nén cười, Phó Chí Tắc dùng bút gõ gõ vào đầu cậu. Phó Chính Sơ cũng chẳng để tâm, ôm bụng cười ngặt nghẽo: “Ha ha ha, vợ ơi!”
Phó Chí Tắc: “...”
“Hỏi cháu chuyện này.” Anh lại dùng bút gõ gõ Phó Chính Sơ.
Thấy vẻ mặt nghiêm túc của Phó Chí Tắc, Phó Chính Sơ lập tức im lặng.
Anh hơi mấp máy môi, mãi mới khó khăn thốt ra được mấy chữ: “Cậu trông giống con gái lắm sao?”
...
Đợi đến khi Vân Li quay lại, thần thái của hai người đã trở nên tự nhiên. Cô trấn tĩnh ngồi vào vị trí, tâm trí treo ngược cành cây nhưng vẫn cố múa bút làm bài.
“Này, Vân Li.”
Đang lúc Vân Li chiến đấu với đống đề thi, giọng nói của Khuất Minh Hân vang lên từ trên đỉnh đầu. Cô ngẩng lên, thấy Khuất Minh Hân diện một chiếc váy ren trắng, trang điểm tinh tế, đang nhẹ nhàng ôm lấy vai mình.
“Lúc nãy ở bên ngoài thấy bóng lưng, tôi đã tự hỏi liệu có phải là cô không.”
“Tôi ngồi đây được chứ? Đây là anh đồng nghiệp ở hội chợ Halloween lần trước sao?” Khuất Minh Hân tự nhiên kéo ghế ngồi xuống, ra hiệu về phía sau, “Lý Úy Nhiên, cậu qua đây đi.”
Vân Li lúc này mới phát hiện phía sau còn có một cô gái trắng trẻo, cũng kéo ghế ngồi xuống theo.
Sự xuất hiện của người lạ khiến các lỗ chân lông trên người Vân Li nháy mắt khép chặt, cô chào hỏi hai người một cách cứng nhắc.
“Chúng ta ngồi bàn khác đi, bạn của tôi đang bận ôn thi.”
Vừa định đứng dậy, Vân Li lại phát hiện các chỗ ngồi khác trong quán cà phê đều đã kín chỗ.
“Cứ ngồi đây đi, tôi cũng muốn làm quen với bạn của cô mà.” Khuất Minh Hân đảo khách thành chủ, kéo Vân Li ngồi lại chỗ cũ.
Cả nhóm bỗng chốc rơi vào im lặng. Vân Li vốn không thích Khuất Minh Hân, nhưng cô cũng hiểu rõ chuyện thời cấp ba đã qua nhiều năm rồi. Cô là người bị hại, đoạn ký ức đó dĩ nhiên không thể xóa nhòa. Nhưng cô cũng không muốn vì tính cách chưa định hình của đối phương năm đó mà vội vàng định nghĩa cả cuộc đời họ.
Khuất Minh Hân huyên thuyên về công việc của mình, rồi lại hỏi han tình hình của Vân Li. Điện thoại trong túi không ngừng rung lên, Vân Li lấy ra xem, thấy là cuộc gọi từ Hà Giai Mộng.
Cô cầm điện thoại ra hiệu: “Tôi ra ngoài nghe điện thoại một chút.”
Hà Giai Mộng muốn xác định chủ đề cho video quảng bá với cô. Vân Li đã suy nghĩ từ trước nên trả lời ngay.
“Tôi muốn biến video quảng bá cho EAW thành một đoạn phim ngắn khoảng một phút, chủ đề chính là ‘Thử nghiệm’, cô thấy sao?”
Nhìn lại cả chặng đường trở thành một blogger, cô cũng đã từng thử nghiệm rất nhiều lần. Từ mảng ẩm thực ban đầu, dần dần chuyển sang mảng handmade và đời sống, gần đây là video về robot đang rất hot.
Xét từ góc độ nghề nghiệp, giai đoạn thạc sĩ cô đều chọn hướng tự động hóa. Ban đầu đến EAW thực tập cũng là muốn vào bộ phận kỹ thuật, nhưng việc bị điều đến bộ phận nhân sự đã phá vỡ kế hoạch của cô, song nó cũng mang lại cho cô những thời cơ thử nghiệm mới. Cô khao khát được hòa nhập vào đám đông, cô muốn chứng minh rằng hướng nội không có nghĩa là không thể đảm đương tốt công việc.
Vân Li rất thích chủ đề lần này. Thử nghiệm luôn mang lại ý nghĩa, hướng về tương lai. Niềm hy vọng của cô về tương lai của chính mình và Phó Chí Tắc cũng theo đó mà trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Trong quán, Khuất Minh Hân mỉm cười nói: “Vừa rồi nhìn qua cửa sổ thấy Vân Li trò chuyện với hai người, tôi thấy cô ấy cởi mở hơn rất nhiều, cũng thấy mừng cho cô ấy. Tôi cũng muốn biết thêm về tình hình gần đây của Vân Li, hay là chúng ta thêm WeChat nhé?”
Cô ta chủ động lấy điện thoại ra. Phó Chính Sơ nghe vậy định mở khóa điện thoại đưa qua, nhưng một bàn tay đã chặn cổ tay cậu lại.
Phó Chí Tắc: “Không cần đâu.”
Khuất Minh Hân lần đầu tiên bị từ chối thẳng thừng khi xin WeChat, hơn nữa dáng vẻ của đối phương trông rõ ràng là kiểu người không dễ gần.
Phó Chính Sơ cười ái ngại: “Các chị có chuyện gì thì cứ hỏi trực tiếp chị Vân Li ấy ạ.” Vì nghĩ hai người kia là bạn của Vân Li nên cậu không muốn tỏ ra quá xa cách, liền hỏi: “Các chị là bạn học cấp ba của chị Vân Li sao?”
Khuất Minh Hân đáp: “Đúng vậy, hồi cấp ba chúng tôi chơi với nhau khá thân. Tuy nhiên Vân Li thường hay chơi với các bạn nam hơn, bạn nữ thân nhất thì chỉ có tôi và Đặng Sơ Kỳ thôi.”
“Để em gọi thêm đồ uống cho các chị, coi như thay chị Vân Li chiêu đãi mọi người.” Phó Chính Sơ không nghĩ ngợi nhiều, bấm chuông gọi phục vụ.
Khuất Minh Hân và Phó Chính Sơ bâng quơ vài câu về trường Đại học Công nghệ Nam Lý, rồi chủ đề lại quay về thời cấp ba của Vân Li.
“Vân Li hồi cấp ba đáng thương lắm. Vì một bên tai không nghe thấy gì nên khi đi học thường xuyên không nghe rõ giáo viên giảng bài. Lúc bị gọi lên trả lời, cô ấy cũng chẳng biết câu hỏi là gì. Giáo viên thường mắng cô ấy hay thất thần, không nghiêm túc nghe giảng.”
Phó Chí Tắc hơi khựng lại. Phó Chính Sơ rõ ràng là chưa kịp phản ứng với thông tin này.
Khuất Minh Hân tiếp tục tỏ vẻ tiếc nuối: “Cho nên hồi đó cô ấy thường xuyên bị phạt đứng, thành tích cũng không tốt lắm. Sau này nghe nói ở đại học cũng không giữ được suất học thạc sĩ, chắc là do lúc học cũng không nghe rõ bài giảng. Nhưng đó rõ ràng không phải lỗi của cô ấy, nghe nói từ nhỏ đã không nghe thấy rồi. Vì nguyên nhân này mà cô ấy chịu không ít kỳ thị, chẳng mấy khi liên lạc với chúng tôi.”
“Nhiều người hỏi thăm tình hình hiện tại mà cô ấy cũng chẳng bao giờ trả lời. Nhưng thấy cô ấy vui vẻ bên hai người thế này, chúng tôi cũng yên tâm phần nào.”
Phó Chính Sơ định nói gì đó, nhưng khi nhìn thấy biểu cảm của Phó Chí Tắc, cậu tự động ngậm miệng lại.
Người phục vụ vừa lúc mang menu đến. Khuất Minh Hân định cầm lấy thì Phó Chí Tắc đã trực tiếp lấy menu đưa trả lại cho nhân viên.
Phó Chí Tắc lạnh lùng lên tiếng: “Cô vừa nói là cô đã tốt nghiệp đại học và đang đi làm rồi đúng không?”
Khuất Minh Hân gật đầu: “Hiện tại tôi đang công tác tại...”
Phó Chí Tắc hiếm khi cắt ngang lời người khác, lần này anh phá lệ, mỉm cười nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt: “Nghe cô bóc trần khiếm khuyết của Vân Li, tôi thật sự rất nghi ngờ.”
“Cô trông không giống một người được giáo dục tử tế cho lắm.”
Nụ cười trên mặt Khuất Minh Hân cứng đờ, cô ta lúng túng biện minh: “Tôi chỉ hy vọng...”
Phó Chí Tắc ngắt lời: “Hy vọng chúng tôi phát hiện ra khuyết điểm của cô ấy, đúng không?”
Phó Chí Tắc nhìn thẳng vào cô ta: “Khuyết điểm của cô ấy thì tôi chưa thấy đâu, nhưng khuyết điểm của cô thì đã lộ rõ mồn một rồi đấy.”
Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 70: Cưới Chớp Nhoáng, Dẫn Con Khuấy Đảo Khu Gia Thuộc
[Pháo Hôi]
Bộ này hay quá, hóng truyện ạ